Chương 24: Lục Nam Trầm nghe tin Hạ Thời mang thai
Kể từ lần trước Thẩm Trạch biết chuyện Hạ Thời mang thai, y đã dặn nhân viên bệnh viện phải báo cáo tình hình của cô mọi lúc.
Không hiểu sao tim Lục Nam Trầm bỗng thắt lại.
“Chuyện gì?”
“Tôi cũng không rõ chuyện là thế nào, hôm nay đến bệnh viện thì nghe bác sĩ nói Hạ Thời chết rồi.”
Lời này hệt như một tiếng sét giáng thẳng xuống đầu Lục Nam Trầm!
Chết?
Sao có thể chứ?
Rõ ràng tối qua vẫn còn khỏe mạnh cơ mà!!
Hắn bật dậy, cơn choáng váng theo đó ập tới: “Rốt cuộc là có chuyện gì?”
“Bác sĩ nói tối qua Hạ Thời được đưa tới, hôm nay cấp cứu không có hiệu quả nên đã tử vong.”
Lục Nam Trầm không nói hai lời, vơ lấy áo khoác vest tiện tay vứt bên cạnh rồi lao ra cửa.
Lái xe lao đến bệnh viện.
Suốt dọc đường, bên tai Lục Nam Trầm đều văng vẳng câu nói của Hạ Thời trước khi hắn rời đi đêm qua:
“Lục tiên sinh, tôi muốn hỏi anh một câu, nếu tôi chết, anh có đau lòng không?”
Không hiểu vì sao khoảnh khắc này hắn cảm thấy hô hấp trở nên vô cùng khó khăn.
Hắn giật phăng hai cúc áo trên cùng của áo sơ mi, nhưng vẫn thấy ngột ngạt không thở nổi.
Cuối cùng cũng tới bệnh viện.
Thẩm Trạch đã đợi sẵn ở bên ngoài từ sớm.
“Cô ấy ở đâu?” Lục Nam Trầm bước nhanh tới.
“Y tá bảo đã có người mang đi rồi, kiểm tra camera thì thấy là Lãnh Trì.”
Lúc này đã là một giờ sáng.
Thẩm Trạch có phần mệt mỏi mở camera giám sát cho Lục Nam Trầm xem:
“Hơn mười hai giờ đêm qua, không biết Hạ Thời gặp phải tình trạng gì mà được đưa vào viện, rồi mất mạng vì mất máu quá nhiều...”
Hơn mười hai giờ đêm.
Lục Nam Trầm nhớ rõ đó chính là khoảng thời gian không lâu sau khi hắn rời đi.
Trong khoảng thời gian đó, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?
Mất máu quá nhiều mà chết, hắn không tin.
Hắn lập tức gọi điện cho thuộc hạ điều tra hành tung của Lãnh Trì, cùng với tung tích của Hạ Thời.
Đêm nay định sẵn là một đêm mất ngủ.
Thẩm Trạch đi đi lại lại trước mặt Lục Nam Trầm.
“Một người đang yên đang lành, sao nói chết là chết được chứ?”
“Con nhỏ điếc này lại đang diễn trò gì đây?”
Lục Nam Trầm không có tâm trạng bàn luận mấy chuyện này với y, chỉ dặn dò y điều tra kỹ tình hình phía bệnh viện rồi lập tức rời đi.
Hắn vừa đi.
Báo cáo kiểm tra sức khỏe mấy ngày qua của Hạ Thời tại bệnh viện cũng được chỉnh lý xong và giao vào tay Thẩm Trạch.
Thẩm Trạch ngồi trên chiếc ghế xoay giám đốc, mất kiên nhẫn lật giở từng trang.
Trước đó, y chỉ biết Hạ Thời uống thuốc tự tử phải nhập viện rồi phát hiện mang thai.
Mà hiện giờ, y đang nhìn thấy toàn bộ bệnh án được chuyển từ các bệnh viện khác tới...
Thính lực suy giảm nghiêm trọng dẫn đến điếc hoàn toàn! Tai thường xuyên chảy máu theo thói quen! Trầm cảm nặng! Suy giảm trí nhớ! Vô sinh...
Nguyên nhân tử vong: Trầm cảm kéo dài dẫn đến sử dụng thuốc ngủ quá liều, gây rối loạn tinh thần rồi cắt... cổ tay, mất máu quá nhiều dẫn đến tử vong...
Thẩm Trạch nhìn mà thấy kinh hồn bạt vía.
Viện trưởng đứng bên cạnh bồi tiếp cũng không kìm được tiếng thở dài.
“Một cô gái tốt như vậy, tuổi còn trẻ sao lại phải chịu nhiều đau khổ đến thế? Thiếu đông gia, bốn năm trước cô ấy đã cứu ngài, bây giờ ngài nhất định phải giúp đỡ cô ấy thật tốt.”
“Ông nói cái gì?” Thẩm Trạch sững sờ, ngẩng đầu nhìn ông ta: “Người cứu tôi là người khác, không phải cô ấy.”
“Người khác?” Viện trưởng không khỏi thắc mắc:
“Tôi nhớ rất rõ, năm đó chính cô gái này vì cứu ngài mà trên cánh tay bị thủy tinh rạch một vết thương rất dài, ngài nhìn tấm ảnh này xem.”
Viện trưởng vẫn còn nhớ bốn năm trước, cô gái nhỏ toàn thân đầy máu, bất chấp bản thân cũng đang bị thương mà chạy đến bệnh viện.
Hồi đó ông vẫn chưa làm viện trưởng.
Cô gái túm lấy ông, bảo với ông rằng xảy ra chuyện rồi, giục ông mau đi cứu người.
Không ngờ người được cứu lại chính là đại thiếu gia nhà họ Thẩm!
Nhờ có ân tình này mà nay ông mới ngồi lên được vị trí hiện tại.
Thời gian trôi qua quá lâu, dáng vẻ của cô gái năm đó ông chỉ còn nhớ mang máng, nhưng vết thương dài bằng cả bàn tay trên cánh tay cô thì ông lại nhớ rõ mồn một.
Thật khó tưởng tượng nổi, một cô gái nhỏ với vết thương nặng như vậy trên tay lại không rơi lấy một giọt nước mắt, một lòng chỉ nghĩ đến việc cứu người.
Nghe viện trưởng nhắc tới vết thương trên cánh tay, Thẩm Trạch chăm chú nhìn vào tấm ảnh, quả nhiên phát hiện trên cánh tay thon thả trắng nõn của Hạ Thời có thêm một vết sẹo dài bằng bàn tay nay đã hơi mờ đi...
Tim y thắt lại.
Bình luận