Chương 23: Lục Nam Trầm đe dọa Hạ Thời
Cô rất sợ hãi, chỉ có thể cẩn thận từng chút một che chở cho vùng bụng dưới.
Không biết trôi qua bao lâu, mọi chuyện mới dừng lại.
“Hạ Thời, đừng chọc giận tôi.” Hơi thở của Lục Nam Trầm rất nặng nề.
Hạ Thời chỉ có thể nghe thấy loáng thoáng lời hắn nói.
Đáy mắt cô trống rỗng: “Không phải anh từng nói sẽ vĩnh viễn không chạm vào tôi sao?”
“Bây giờ tính là gì?”
Cô vùi mặt vào gối, Lục Nam Trầm không nhận ra sắc mặt cô đã trắng bệch.
Hạ Thời lại nói: “Anh làm những chuyện này, nhân tình bé nhỏ của anh có biết không? Nếu cô ta biết, chắc chắn sẽ giận lắm đấy.”
Trước kia, Hạ Thời từng nghĩ Lục Nam Trầm vừa tuyệt tình lại vừa thâm tình.
Bây giờ cô chỉ cảm thấy hắn chẳng có điểm nào tốt cả...
Nhắc tới cô nhân tình bé nhỏ...
Lục Nam Trầm biết cô đang ám chỉ Nguyễn Tinh Thần.
“Lúc cô ở bên Lãnh Trì, có từng nghĩ tới vấn đề này không?”
Giết người cốt ở đâm trúng tim.
Lục Nam Trầm chưa bao giờ chịu để bản thân chịu thiệt vì phụ nữ, huống chi người phụ nữ này lại là Hạ Thời.
Hắn không tiếc lời chế giễu: “Gầy trơ cả xương như cô, thật không ngờ vẫn có đàn ông thích được.”
Trong lúc nói chuyện, hắn đã mặc xong quần áo.
Bên tai Hạ Thời ong ong vang dội, cô cảm nhận được dưới thân mình dường như có dòng nước ấm đang trào ra...
Trước khi Lục Nam Trầm rời đi, cô không nhịn được mà cất tiếng hỏi:
“Lục tiên sinh, tôi muốn hỏi anh một câu, nếu tôi chết, anh có đau lòng không?”
Chết?
Lục Nam Trầm chỉ thấy nực cười.
Hắn không trả lời, chỉ buông một câu: “Ngày mai dọn về Đái Trán.”
Hạ Thời không nghe thấy lời hắn nói.
Đợi sau khi Lục Nam Trầm rời đi, cô kéo chăn ra, liền nhìn thấy giữa hai chân mình đã đầm đìa máu tươi...
Lục Nam Trầm không hề hay biết, không lâu sau khi hắn rời đi, tiếng còi xe cấp cứu đã vang rền dưới chân tòa nhà Hạ Thời đang ở.
Hôm sau.
Bệnh viện.
Hạ Thời nửa nằm nửa ngồi trên giường bệnh, Lãnh Trì ở bên cạnh chăm sóc cô.
Đêm qua nếu không được đưa đến bệnh viện kịp thời, đứa bé có lẽ đã không giữ được.
Trải qua chuyện này, Hạ Thời càng thêm kiên định với quyết tâm rời xa Lục Nam Trầm.
“Ting tong.”
Hạ Thời cầm điện thoại lên xem, có một tin nhắn là do người mẹ đã trốn ra nước ngoài, Thôi Lăng, gửi tới.
“Hạ Thời! Nếu mày còn sống thì giúp mẹ xử lý êm xuôi chuyện của Lý tổng đi, mẹ và em trai mày nhất định sẽ cảm kích mày.”
Hạ Thời xóa tin nhắn, không buồn trả lời.
Cô biết chỉ cần mình còn sống, hai mẹ con họ sẽ không ngừng vòi vĩnh, đòi hỏi.
Còn một tin nhắn nữa là từ Cố Nhã, mẹ của Lục Nam Trầm.
“Hạ Thời, cô nên hiểu rõ Nam Trầm nhà chúng tôi chán ghét cô đến mức nào. Nó sở dĩ không chịu ly hôn với cô là chỉ muốn khiến cô đau khổ mà thôi!!
Cho nên, cô có thể biến mất khỏi thế giới này được không, coi như tôi cầu xin cô đấy.”
Lãnh Trì bước tới, vừa vặn nhìn thấy tin nhắn này.
Chân mày anh khẽ nhíu lại: “Những người này đúng là vô liêm sỉ đến cực điểm!”
Hạ Thời tắt màn hình điện thoại, ngước đầu nhìn anh, gượng nở một nụ cười.
“Nhưng trên đời vẫn còn có người tốt, cảm ơn anh.”
Lãnh Trì nhìn nụ cười gượng gạo trên gương mặt cô, trong lòng cảm thấy xót xa khôn nguôi.
Những năm qua, rốt cuộc cô đã phải chịu đựng bao nhiêu ấm ức và bất công?
Tại sao ngay cả khi đối diện với người bạn cũ, cô vẫn phải dè dặt, cẩn trọng đến thế?
Lãnh Trì ngồi xuống trước mặt cô, nhìn thẳng vào mắt cô: “Giữa bạn bè với nhau, không cần lúc nào cũng phải nói cảm ơn đâu.”
Hạ Thời nghe vậy liền gật đầu.
Do dự một lát, cô không kìm được mà mở lời:
“Lãnh Trì, anh có thể giúp tôi một việc được không?”
Hạ Thời biết, người có thể giúp mình lúc này chỉ còn lại mỗi anh.
...
Đái Trán Biệt Thự.
Hôm nay sau khi tan làm, Lục Nam Trầm trở về đúng giờ.
Cứ ngỡ rằng Hạ Thời cũng đã nguôi giận.
Thế nhưng khi đẩy cửa ra, sự tối tăm và tĩnh lặng trong phòng khách lập tức bao trùm lấy hắn.
Ánh mắt Lục Nam Trầm trầm xuống.
Hắn theo phản xạ lấy điện thoại ra xem, ngoại trừ tin nhắn công việc thì chẳng có gì khác.
Lục Nam Trầm bực bội bước vào trong, nới lỏng cà vạt rồi ngồi xuống sô pha.
Chẳng hiểu sao đầu hắn lại thấy hơi đau.
Tựa vào lưng ghế, hắn đưa tay bóp nhẹ huyệt thái dương, vừa nhắm mắt lại thì gương mặt điềm tĩnh của Hạ Thời liền hiện lên trước mắt.
Điềm tĩnh không có nghĩa là dung dị tầm thường, ngược lại vẻ đẹp của Hạ Thời vô cùng kinh diễm.
Lục Nam Trầm vẫn nhớ lần đầu tiên gặp Hạ Thời, cô buộc tóc đuôi ngựa, nụ cười e ấp ngượng ngùng, nhưng đôi mắt và nét mặt lại vô cùng rạng rỡ, xinh đẹp.
Nghĩ về sau này, Lục Nam Trầm khẽ cau mày, hắn nhận ra dường như từ sau khi Hạ Thời gả cho hắn, cô chưa từng cười thêm lần nào nữa...
Tiếng chuông điện thoại đánh thức hắn khỏi dòng suy nghĩ.
Lục Nam Trầm bắt máy, là người bạn thân Thẩm Trạch gọi tới.
“Anh Lục, Hạ Thời xảy ra chuyện rồi.”
Bình luận