Chương 2006: Hạ Mộc yên tâm
Lúc này Hạ Mộc mới yên tâm, cúp điện thoại.
Anh hiện tại thật sự đã trưởng thành hơn trước rất nhiều, cũng hiểu được không ít đạo lý.
Anh biết Hạ Thời không phải không có tiền, mà là cô không muốn tiếp tục vô điều kiện giúp đỡ mình.
Cũng đúng thôi, hai người vốn chẳng có quan hệ huyết thống, mà anh lại nợ Hạ Thời nhiều như vậy. Trước đây anh lấy đâu ra mặt mũi để hết lần này đến lần khác cầu xin Hạ Thời?
Sau khi tan làm, Hạ Mộc mua hai phần đồ nướng mang về.
Hôm nay Lý Mi nghỉ làm để đi thăm bố mẹ, đến giờ mới trở về. Như thường lệ, cô chỉ ăn mì nước, đến một chút dầu mỡ cũng chẳng có.
Hạ Mộc về đến nơi, nhìn thấy bát mì trắng luộc của cô thì không khỏi cau mày.
“Chẳng phải anh đã mua thịt rồi sao?
Để trong tủ lạnh ấy. Sao em không xào lên mà ăn? Ngày nào cũng ăn mì, làm sao đủ dinh dưỡng?”
Lý Mi lại chẳng để tâm:
“Em về muộn, làm gì có thời gian nấu ăn. Ăn tạm bát mì lót dạ là được rồi.”
Hạ Mộc biết cô không phải không có thời gian, mà là không muốn ăn những thứ anh mua.
Anh đưa phần đồ nướng trong tay cho cô.
“Ăn đồ nướng đi.”
Lý Mi nhìn đồ nướng, âm thầm nuốt nước miếng rồi lập tức từ chối:
“Không cần, em ăn no rồi.”
“Anh mua hai phần. Nếu em không ăn thì anh cũng không ăn hết. Anh không thích ăn đồ thừa, đến lúc đó cũng chỉ có thể vứt vào thùng rác. Em ăn no rồi thì ăn thêm một chút.”
Hạ Mộc nói xong, ngồi xuống và bắt đầu ăn phần của mình.
Lý Mi nhìn anh, im lặng hồi lâu rồi đưa tay nhận lấy phần đồ nướng còn lại.
“Cảm ơn.”
Cô biết Hạ Mộc nói như vậy đều là vì muốn cô ăn.
Hạ Mộc hơi cong khóe môi:
“Có gì đâu mà cảm ơn, chẳng phải chỉ là một phần đồ nướng sao? Sau này anh có tiền rồi, ngày nào cũng đưa em đi ăn ngon.”
Lý Mi bây giờ đã tin rằng anh sẽ có tiền.
“Được.”
Hạ Mộc không chỉ đi làm thuê, anh còn bắt đầu để ý đến đủ loại dự án kinh doanh.
Chỉ có điều hiện tại anh không còn ngu ngốc, nóng vội như trước. Anh vẫn đang tìm tòi, không dám dễ dàng tiêu tiền giống như ngày xưa.
Lý Mi không nhịn được hỏi:
“Nhưng mà, rốt cuộc trước đây anh đã biến thành bộ dạng như thế nào vậy?”
Từ sau khi gặp Lôi Thất một lần, Lý Mi đã hoàn toàn tin những gì Hạ Mộc nói.
Cô còn lên mạng tìm kiếm Hạ Thời, quả nhiên phát hiện cô là tổng giám đốc tập đoàn Trịnh Thị.
Hạ Mộc không nói dối, anh đúng là em trai của Hạ Thời.
Một người là em trai của nữ tổng giám đốc tỷ phú, vậy mà hiện tại lại sa sút đến mức phải sống cùng cô trong một căn nhà cũ kỹ như thế này, quả thật khiến người ta kinh ngạc.
Hạ Mộc ăn một miếng đồ nướng rồi bình thản kể lại những chuyện ngu ngốc mình từng làm trong quá khứ.
“Thật ra cũng chẳng có gì, chỉ là trước đây anh sống quá tốt thôi.”
Sau khi kể hết những chuyện từng làm, anh lại tổng kết như vậy.
Lý Mi im lặng nghe xong, cũng không nhịn được mà chê trách:
“Anh cũng quá đáng thật. Vì mục đích của bản thân mà bất chấp thủ đoạn. Nếu em là chị anh, em không những chẳng thèm quan tâm anh mà còn bắt anh phải trả giá. Coi như không có người em trai này.”
Hạ Mộc nghe vậy thì nhìn cô:
“Thật sao?”
“Đương nhiên là thật. Em sẽ không ngốc như Hạ Thời, còn giúp anh trả nợ.”
Hạ Mộc lập tức không ăn nổi nữa.
Hóa ra trong mắt người khác, bản thân anh lại là một kẻ khốn nạn đến vậy.
Nhưng nếu đã như thế, tại sao Hạ Thời vẫn chịu nhận anh là em trai?
Hạ Mộc không nhịn được hỏi Lý Mi:
“Vậy tại sao chị ấy không đoạn tuyệt với anh?”
“Có lẽ là vì nhà họ Hạ có ơn nuôi dưỡng chị ấy. Những người có yêu cầu đạo đức cao đối với bản thân thường rất dễ bị đạo đức trói buộc.”
Lý Mi nói ra sự thật.
Bình luận