Chương 2005: Đêm tuyết lạnh
Trong căn phòng là sự im lặng chết chóc, bên ngoài gió lạnh gào thét, tuyết lớn bay đầy trời.
Một lúc lâu sau, Lôi Thất mới lên tiếng:
“Nếu em đồng ý thì chúng ta chia tay.”
Quả nhiên...
Đồng Tâm siết chặt tay, trên mặt tràn đầy cay đắng:
“Thế nào gọi là ‘nếu em đồng ý thì chúng ta chia tay’? Nếu em không đồng ý thì sao?”
Lôi Thất lại im lặng, không nói gì.
Đồng Tâm hít hít mũi, cố nhịn không khóc, không muốn khiến bản thân trở nên khó xử.
“Anh muốn chia tay với em thì ít nhất cũng phải cho em một lý do thích đáng chứ? Chỉ vì anh phải về nhà giải quyết chuyện, rồi muốn em ngoan ngoãn chia tay. Có phải anh nghĩ mọi chuyện quá đơn giản rồi không?”
Nghe cô nói vậy, nhất thời Lôi Thất không biết phải trả lời thế nào, lại rơi vào im lặng.
Thái độ của anh khiến Đồng Tâm càng thêm tức giận.
Cô đứng dậy, đi đến trước mặt Lôi Thất, trừng mắt nhìn anh:
“Sao anh không nói gì?”
Đối diện với sự chất vấn của cô, cuối cùng Lôi Thất cũng lên tiếng:
“Nếu em không muốn chia tay thì em phải đợi anh một thời gian.”
Đồng Tâm càng thêm nghi hoặc:
“Tại sao? Rốt cuộc anh phải về làm chuyện gì? Với lại, bảo em đợi anh một thời gian, vậy rốt cuộc là bao lâu?”
Tâm trạng cô nặng nề, nóng lòng muốn biết nguyên nhân.
“Chuyện trong nhà không thể giải quyết trong ngày một ngày hai. Anh cũng không biết bao giờ mới giải quyết xong, nên không thể cho em một khoảng thời gian cụ thể. Nếu em không muốn đợi thì chúng ta chia tay. Anh không muốn làm lỡ dở em.”
Lôi Thất nói từng câu từng chữ.
Nghe xong, mắt Đồng Tâm đỏ hoe.
“Anh thật buồn cười. Lúc chúng ta mới quen nhau, sao anh không nói những lời này? Bây giờ chúng ta đã ở bên nhau lâu như vậy rồi, anh đột nhiên lại nói không muốn làm lỡ dở em...”
Bàn tay cô siết chặt, đầu ngón tay cắm sâu vào lòng bàn tay đến bật máu.
“Xin lỗi.”
Đối diện với Đồng Tâm như vậy, Lôi Thất thật sự không biết phải nói gì.
Đồng Tâm cố nhịn cảm giác muốn khóc, quay lưng lại:
“Em không muốn nghe câu xin lỗi nào cả. Em đồng ý, em sẽ đợi anh xử lý xong chuyện rồi trở về.”
Cô thật sự không nỡ rời xa Lôi Thất.
Cô cảm thấy có lẽ cả đời này mình sẽ không thể gặp được một người đàn ông như anh nữa. Nếu chia tay, nhất định cô sẽ hối hận.
Nhưng nếu Lôi Thất lừa cô, để cô chờ đợi vô ích thì cô cũng chẳng thể làm gì được.
Đúng lúc trong lòng cô đang giằng co, cả người cô đột nhiên bị Lôi Thất ôm lấy.
“Được, em đợi anh trở về.”
Câu nói ấy giống như một lời hứa.
“Ừm.”
Đồng Tâm liên tục gật đầu:
“Sau khi anh rời đi, phải thường xuyên liên lạc với em, biết chưa?”
“Được.”
Lúc này, tại một thành phố khác.
Hạ Mộc mỗi ngày đều cố gắng làm việc, mục đích là nhanh chóng kiếm được tiền.
Anh chuyển một phần tiền kiếm được cho bà ngoại:
“Bà ngoại, hiện tại cháu chưa kiếm được nhiều tiền, chỉ có thể gửi bà từng này.”
Bà ngoại họ Thôi vừa kinh ngạc vừa cảm động.
“Cháu trai ngoan của bà đúng là đã hiểu chuyện rồi, còn biết gửi tiền cho bà ngoại. Ngoan, cháu ở bên ngoài nhất định phải sống cho tốt, đừng lúc nào cũng nhớ đến bà.”
Hạ Mộc liên tục đồng ý, sau đó lại hỏi:
“Bà ngoại, lần trước cháu bảo bà xin lỗi chị, bà đã xin lỗi chưa?”
Vừa nhắc đến chuyện xin lỗi, bà ngoại họ Thôi lập tức ấp úng, không nói nên lời.
Hạ Mộc hiểu bà ngoại mình, biết chắc bà vẫn chưa làm theo lời anh.
“Bà ngoại, trước đây cháu không hiểu chuyện, chỉ biết đòi hỏi người khác.
Bây giờ cháu hiểu rồi, làm người vẫn phải dựa vào chính mình. Là một người đàn ông càng phải có trách nhiệm, không thể chuyện gì cũng dựa dẫm vào người khác. Bà nhất định phải nghe cháu, đừng gây phiền phức cho chị cháu nữa.”
Bà ngoại họ Thôi nghe những lời khuyên nhủ tận tình của cháu trai thì không dám từ chối:
“Được, bà biết rồi. Cháu yên tâm, bà biết chừng mực.”
Bình luận