Chương 200: Lục Nam Trầm điên cuồng tìm Hạ Thời
Viền mắt Lục Nam Trầm đỏ hoe, hắn như phát điên lao đi tìm cô.
Thế nhưng liên tiếp mở mấy căn phòng ra đều không thấy bóng dáng cô đâu, hắn thậm chí đã định cho người tới sân bay chặn đường. Mãi cho đến khi bước ra sân sau, nhìn thấy Hạ Thời đang ngồi trên chiếc ghế trống, trái tim đang căng như dây đàn của hắn mới thoáng thả lỏng.
Hạ Thời không ngủ được nên ra ngoài hóng gió, liền nhìn thấy Lục Nam Trầm vội vã, thoáng vẻ hoảng loạn bước tới.
Cô cứ ngỡ hôm nay hắn sẽ không trở về.
Bốn mắt nhìn nhau, Lục Nam Trầm sải bước lao về phía cô, ôm chặt lấy cô vào lòng.
Dưới ánh sáng lờ mờ, thân hình Hạ Thời hơi khựng lại. Cô không nhận ra viền mắt hắn đang đỏ hoe, cũng không biết vừa rồi hắn đã lo lắng, sốt ruột đến nhường nào.
“Tầm này rồi, sao em không ở trong phòng?”
Giọng Lục Nam Trầm khàn đặc trầm thấp.
Hạ Thời cảm thấy câu hỏi này của hắn thật khó hiểu.
“Tại sao giờ này tôi nhất định phải ở trong phòng?”
Lục Nam Trầm nghẹn lời.
Hắn không biết phải trả lời thế nào, càng không rõ tại sao trong khoảng thời gian vừa rồi, khi phát hiện Hạ Thời biến mất, bản thân lại hoảng loạn đến mức ấy.
Hắn còn chưa kịp lên tiếng, Hạ Thời đã hỏi tiếp:
“Nguyễn Tinh Thần không sao chứ?”
“Cổ cô ta bị người ta cứa một nhát dao, hiện tại vẫn đang nằm viện tiếp nhận điều trị.” Lục Nam Trầm thành thật đáp.
Cổ bị cứa...
Hạ Thời không khỏi thầm bội phục Nguyễn Tinh Thần, để đạt được mục đích, ả quả thực ra tay rất tàn nhẫn với chính bản thân mình.
“Đã bắt được kẻ đó chưa?”
Nhắc đến kẻ đó, vẻ mặt Lục Nam Trầm thoáng lạnh lùng: “Chưa.”
“Nhưng đã điều tra ra, ngoài một người hâm mộ, những kẻ còn lại đều là vệ sĩ của Lãnh Trì.”
Hạ Thời tựa trong lồng ngực Lục Nam Trầm, nghe thấy vậy liền từ từ ngẩng đầu nhìn hắn.
“Lời này của anh có ý gì?”
Lục Nam Trầm nhận ra sự thay đổi trong cảm xúc của cô, yết hầu hơi chuyển động: “Có phải em đã nói gì với Lãnh Trì không?”
Hắn không nghĩ Hạ Thời sẽ hại Nguyễn Tinh Thần.
Nhưng điều đó không có nghĩa là Lãnh Trì sẽ không vì Hạ Thời mà làm ra chuyện tổn thương đến Nguyễn Tinh Thần.
Cổ họng Hạ Thời chợt nhói đau, trước mắt như phủ lên một màn sương nước mỏng manh.
“Cho nên anh nghĩ là tôi xúi giục Lãnh Trì hại cô ta?”
Đã bao nhiêu năm trôi qua, cô chắc chắn bản thân đã buông bỏ Lục Nam Trầm, nhưng cảm giác bị oan uổng thực sự chẳng dễ chịu chút nào.
Ánh mắt đau đớn xót xa của người phụ nữ như mũi kim đâm thẳng vào tim Lục Nam Trầm. Hắn mấp máy đôi môi mỏng: “Nguyễn Tinh Thần từng cứu mẹ tôi, tôi không muốn cô ta phải chết ở Đào Châu.”
“Nếu em có gì bất mãn với cô ta thì có thể nói cho tôi biết, đừng mượn tay người đàn ông khác.”
Hạ Thời dứt khoát đẩy hắn ra, trong mắt chỉ còn lại sự trống rỗng.
“Dựa vào đâu mà anh cho rằng tôi bất mãn với cô ta, muốn hại cô ta? Còn sai bảo Lãnh Trì đi làm tổn thương cô ta? Bằng chứng đâu?”
Không đợi Lục Nam Trầm trả lời, Hạ Thời lại nói tiếp: “Nếu giữa tôi và Nguyễn Tinh Thần có thù hằn gì thì cũng chỉ vì anh mà thôi. Nhưng hiện tại...”
Cô khựng lại, khóe môi nhếch lên một nụ cười cay đắng: “Anh dựa vào đâu mà nghĩ năm năm trôi qua rồi, tôi vẫn còn yêu anh, vẫn sẽ vì anh mà đi làm tổn thương người phụ nữ khác?”
Trong đêm đen tĩnh mịch, từng cơn gió lạnh buốt rít qua da thịt.
Lục Nam Trầm dường như không còn cảm nhận được hơi ấm trên cơ thể mình nữa, hắn từng bước tiến lại gần Hạ Thời: “Em vừa nói cái gì?!”
Hạ Thời đón lấy ánh mắt lạnh lẽo của hắn, gằn từng chữ: “Tôi ngốc nghếch, nhưng chưa ngốc đến mức vì một người đàn ông mà đi hại người khác.”
Hơi thở của Lục Nam Trầm như bị bóp nghẹt.
Hắn dồn Hạ Thời vào góc tường, vung một cú đấm thật mạnh vào bức tường ngay bên cạnh cô.
Tiếng va đập trầm đục vang lên khiến Hạ Thời không kìm được run rẩy một cái.
Lục Nam Trầm cũng không hiểu bản thân rốt cuộc bị làm sao, hắn từng chút một áp sát Hạ Thời, khoảng cách giữa hai người gần đến mức có thể nghe rõ từng nhịp thở của nhau.
“Ý em là... em không còn yêu tôi nữa sao?”
Hạ Thời nhận ra vừa rồi vì quá tức giận nên đã lỡ lời. Nếu lúc này đắc tội với hắn rồi bị phát hiện ra điều gì, toàn bộ kế hoạch của cô có thể sẽ đổ sông đổ biển.
Bàn tay buông thõng của cô siết chặt lại, cất lên những lời trái với lòng mình: “Tôi không biết phải làm sao để tiếp tục yêu một người vốn dĩ không hề yêu tôi.”
Bình luận