Chương 199: Hạ Yến kể chuyện bát quái cho Lãnh Trì
“Cứ yên tâm, mọi chuyện có tôi gánh vác.” Lãnh Trì nói.
Hạ Yến biết cậu ta đang giả vờ ngốc, cũng không tiện tiếp tục khuyên nhủ: “Tớ kể cậu nghe một chuyện bát quái thế này, bồ nhí của Lục Nam Trầm bị thương rồi, cậu nói xem hắn ta làm ăn giỏi giang như vậy, sao mắt nhìn người lại kém thế cơ chứ? Lại đi chọn một kẻ rách nát như thế?”
“Tớ không có hứng thú biết mấy chuyện này.”
Lãnh Trì lạnh nhạt nói.
Hạ Yến lúc này mới phát hiện hình như mình nói hớ, dù sao Lục Nam Trầm không chỉ chọn Nguyễn Tinh Thần làm bạn gái, mà còn chọn người ở đầu quả tim của Lãnh Trì làm vợ.
Cậu ta vội đổi giọng: “Cậu khi nào thì về?”
Lãnh Trì nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh mắt thâm thúy: “Đợi thêm chút nữa.”
Hạ Yến không khỏi lo lắng, bên kia mấy người anh em nhà họ Lãnh vẫn luôn hổ rình mồi nhìn chằm chằm cậu, cậu cứ ở lại đây mãi, nhỡ quyền thừa kế nhà họ Lãnh rơi vào tay những người khác thì tệ.
......
Trong bệnh viện.
Nguyễn Tinh Thần yếu ớt nằm trên giường bệnh, cổ quấn từng vòng băng gạc, khuôn mặt không chút máu.
“Anh Lục, em sợ lắm, em cứ tưởng mình chết thật rồi.” Hốc mắt cô ta ngấn lệ.
Lục Nam Trầm nghe vậy không hề an ủi, mà hỏi vệ sĩ bên cạnh: “Đã điều tra ra chưa?”
“Đã tra ra rồi, ban đầu là fan của cô Nguyễn vào phòng cô ấy, mấy tên mặc đồ đen đến sau đó là người của Lãnh Trì.” Vệ sĩ đáp.
Vệ sĩ cũng không biết fan của Nguyễn Tinh Thần này chính là kẻ lái xe đâm Hạ Thời hôm đó, cho nên không nghĩ tới việc điều tra theo hướng này.
Nguyễn Tinh Thần nghe vậy, đôi mày liễu khẽ nhíu lại: “Người của Lãnh Trì... chẳng lẽ là Tiể...”
Những lời phía sau cô ta nuốt ngược trở lại, vội vàng đổi giọng: “Không đâu, Tiểu Thời sao có thể làm thế chứ? Tớ lại chẳng hề tổn thương cô ấy, sao cô ấy lại muốn lấy mạng tôi chứ?”
Cô ta cũng không ngờ người đưa Nghiêm Húc đi lại là người của Lãnh Trì, trong lòng không khỏi sợ hãi, may mà bản thân phản ứng nhanh.
Lục Nam Trầm hiện tại đương nhiên sẽ không vì dăm ba câu của cô ta mà đi tìm Hạ Thời.
Dù sao Lãnh Trì ra Lãnh Trì, Hạ Thời ra Hạ Thời!
“Cô nghỉ ngơi cho tốt đi.”
Lục Nam Trầm nói xong liền định rời đi, Nguyễn Tinh Thần vội gọi anh lại: “Anh Lục, em nghe người ta nói mấy ngày nay anh không hề đến công ty.”
“Anh có thể ở lại đây với em không?”
Cô ta không chỉ nghe ngóng được việc Lục Nam Trầm không đến công ty, mà còn biết anh vẫn luôn ở cùng Hạ Thời.
“Tôi ở lại đây cũng chẳng giúp ích gì cho bệnh tình của cô, tôi sẽ sắp xếp bác sĩ giỏi nhất điều trị cho cô.”
“Nhưng mà...” Nguyễn Tinh Thần biết Lục Nam Trầm ghét nhất là người khác ép buộc mình, bèn đổi cách nói: “Có những chuyện em buộc phải nói, em và Lãnh Trì từ trước đến nay chưa từng qua lại, anh ta không thể nào vô duyên vô cớ muốn em chết được.”
Lục Nam Trầm không đáp lại gì, sải bước đi ra khỏi phòng bệnh.
Ra đến bên ngoài, lên xe, anh gọi điện cho Hứa Mục, hỏi xem Hạ Thời đã về Đái Trán chưa.
Sau khi nhận được câu trả lời khẳng định, anh bảo tài xế lái xe về.
Trên suốt dọc đường, trong đầu anh toàn là những lời mà Nguyễn Tinh Thần vừa nói.
Mấy ngày nay, Hạ Thời vẫn luôn ở bên cạnh anh, anh biết chuyện của Nguyễn Tinh Thần chắc chắn không liên quan gì đến cô ấy.
Thế nhưng, anh cứ thấy bận tâm về Lãnh Trì!
Bận tâm vì có người đàn ông khác tơ tưởng đến vợ mình!
Cuối cùng xe cũng đến Đái Trán.
Bên ngoài tối đen như mực, tim Lục Nam Trầm thắt lại, vội vàng xuống xe, gần như là chạy về phía nhà.
Đẩy cánh cửa lớn ra, bên trong hoàn toàn tối mịt không một chút ánh sáng, bóng tối lập tức nuốt chửng toàn thân anh.
Anh lập tức nhớ lại lời Hạ Thời đã nói khi anh rời đi tối nay.
“Anh nghĩ cho kỹ đi, nếu bây giờ anh đi, em sẽ không tiếp tục thực hiện cam kết nữa đâu.”
Trái tim Lục Nam Trầm như ngừng đập, anh hoảng loạn bật đèn, chạy về phía phòng của Hạ Thời, nhưng khi đẩy cửa ra, bên trong cũng trống hoác, hoàn toàn không có bóng dáng của cô.
Khoảnh khắc này, toàn bộ máu trong người anh như đông đặc lại.
Cô lại biến mất rồi ư?!
Lần này lại định biến mất bao lâu đây?
Bình luận