Chương 197: Pháo hoa trên bầu trời

“Bịch!” Một đóa pháo hoa rực rỡ chợt lóe rồi tắt trên bầu trời.

“Bùng!” Một đóa pháo hoa rực rỡ chợt lóe lên rồi vụt tắt trên bầu trời.

Cặp đôi ở bên cạnh, cô gái nắm chặt tay chàng trai nói: “Chúng ta nhất định phải ở bên nhau mãi mãi.”

Cặp tình nhân ở bên cạnh, cô gái nắm lấy tay chàng trai nói: “Chúng ta nhất định phải ở bên nhau mãi mãi nhé.”

Hạ Thời nhìn bóng lưng bọn họ, bỗng rất muốn trải qua một mối tình.

Hạ Thời nhìn bóng lưng của bọn họ, bỗng nhiên rất muốn được yêu đương một lần.

Kể từ khi thích Lục Nam Trầm, cô đã từ chối sự theo đuổi của những người khác bên cạnh, chưa Tám giờ rưỡi, pháo hoa kết thúc.

Đám đông giải tán.

Dòng người tản đi.

Khi Hứa Mục lái xe tới đón Hạ Thời, liền nhìn thấy cô đứng một mình bên bờ sông, bóng lưng vô cùng cô độc.

Lúc Hứa Mục lái xe tới đón Hạ Thời, liền nhìn thấy cô đứng thui thủi một mình bên bờ sông, bóng lưng vô cùng cô tịch.

Nhớ lại những lời vị hôn thê từng nói với anh mấy hôm trước, yêu một người thì phải cho cô ấy đủ sự an toàn, sao có thể vì người phụ nữ khác mà ảnh hưởng đến tình cảm của hai người chứ?

Nhớ lại những lời vị hôn thê từng nói với mình mấy hôm trước, yêu một người thì phải cho cô ấy đủ an toàn, sao có thể vì người phụ nữ khác mà ảnh hưởng đến tình cảm của hai người chứ?

Khoảnh khắc này, anh ta vậy mà lại có chút đồng tình với người phụ nữ này.

Khoảnh khắc này, anh ta bỗng có chút đồng tình với người phụ nữ ấy.

Đem xe tấp vào lề dừng lại, anh bước xuống xe, đi đến bên cạnh Hạ Thời.

Đem xe tấp vào lề đường, anh ta bước xuống xe, đi đến bên cạnh Hạ Thời.

“Cô Hạ, tôi đến đưa cô về nhà.”

“Cô Hạ, tôi đến đưa cô về nhà.”

Hạ Thời lúc lâu sau mới hoàn hồn, khi nhìn anh, cô thu lại sự mất mát trong mắt, lịch sự đáp:

“Cảm ơn.”

Mãi một lúc sau Hạ Thời mới hoàn hồn lại, khi nhìn sang anh ta, cô thu lại sự mất mát trong mắt, lễ phép đáp: “Cảm ơn.”

Lên xe.

Ngồi lên xe.

Hứa Mục cố ý vặn nhiệt độ máy sưởi trên xe cao lên một chút.

Hứa Mục cố ý điều chỉnh máy sưởi trong xe ấm hơn một chút.

Cho dù những năm nay ở nước ngoài, cơ thể Hạ Thời đã tốt hơn chút, nhưng vì vậy với người khác thì vẫn quá gầy, đặc biệt là sau khi thổi gió lạnh, sắc mặt càng thêm tái nhợt, cứ như chỉ cần một cơn gió thổi qua là có thể ngã gục.

Mặc dù những năm nay ở nước ngoài, sức khỏe của Hạ Thời đã khá hơn đôi chút, nhưng vì vậy với người khác thì vẫn quá gầy, đặc biệt là sau khi hứng gió lạnh, sắc mặt lại càng tái nhợt, cứ như chỉ cần một cơn gió thổi qua là có thể ngã quỵ.

Hứa Mục nhìn cô qua kính chiếu hậu, vừa lái xe vừa thay mặt Lục Nam Trầm giải thích: Hứa Mục nhìn cô qua kính chiếu hậu, vừa lái xe vừa thay mặt Lục Nam Trầm giải thích:

“Cô Nguyễn tối nay thiếu chút nữa đã bị fan cuồng hại chết, bây giờ vẫn đang cấp cứu trong bệnh viện, cô ấy nói muốn gặp Lục tổng lần cuối.”

“Cô Nguyễn tối nay thiếu chút nữa đã bị fan cuồng hại chết, bây giờ vẫn đang cấp cứu trong bệnh viện, cô ấy nói muốn gặp Lục tổng lần cuối.”

Fan cuồng...

Fan cuồng...

Hạ Thời không khỏi cười khổ, Lục Nam Trầm chỉ cần điều tra một chút là sẽ biết đó đâu phải fan cuồng gì chứ?

Hạ Thời không khỏi cười khổ, Lục Nam Trầm chỉ cần điều tra qua loa là sẽ biết đó nào phải fan cuồng gì chứ?

Hơn nữa với thủ đoạn của Nguyễn Tinh Thần, cô không tin ả ta lại bị hại.

Hơn nữa với thủ đoạn của Nguyễn Tinh Thần, cô không tin ả ta lại bị hại.

Hơn nữa, hiện tại Nghiêm Húc vẫn đang bị Lãnh Trì bắt giữ, sao có cơ hội hại cô ta chứ?

Vả lại, hiện tại Nghiêm Húc vẫn đang bị Lãnh Trì bắt giữ, làm gì có cơ hội mà hại ả chứ?

Sợ rằng đó chỉ là do ả ta tự biên tự diễn.

Sợ rằng đây chỉ là trò do ả tự biên tự diễn mà thôi.

“Ừ.” Hạ Thời dừng lại một chút, “Tôi đều biết, anh ấy đã nói rồi.”

“Ừ.” Hạ Thời khựng lại một nhịp, “Tôi đều biết cả rồi, anh ta đã nói rồi.”

Hứa Mục thở phào nhẹ nhõm.

Hứa Mục thở phào nhẹ nhõm.

Đi theo Lục Nam Trầm lâu như vậy, anh thật sự phát hiện sếp nhà mình đã thích Hạ Thời, bằng không cũng sẽ không tìm cô nhiều năm như vậy, càng không vì cô mà gác lại công việc, lại còn cố ý tìm quan hệ mua di vật của bố Hạ v.v...

Đi theo Lục Nam Trầm lâu như vậy, anh ta thực sự phát hiện ra sếp nhà mình đã thích Hạ Thời rồi, nếu không thì đã chẳng đi tìm cô nhiều năm như thế, lại càng không vì cô mà bỏ bê công việc, còn cố tình tìm mối quan hệ để mua lại di vật của cha Hạ v.v...

Chỉ là Lục Nam Trầm không biết cách thể hiện ra ngoài, nếu nói anh yêu một người có tám phần, tuyệt đối chỉ thể hiện ra một phần.

Chỉ là Lục Nam Trầm không biết cách biểu đạt ra ngoài, nếu nói anh ta yêu một người đến tám phần, thì tuyệt đối chỉ thể hiện ra được một phần mà thôi.

Ánh đèn trên đường loang lổ, Hạ Thời ngẩn ngơ nhìn ra ngoài cửa sổ xe.

Ánh đèn trên đường loang lổ, Hạ Thời thẫn thờ nhìn ra ngoài cửa sổ xe.

Cuối cùng cũng đến Đái Trán.

Cuối cùng cũng đến Đái Trán.

Lục Nam Trầm vẫn chưa về, Hạ Thời rửa mặt xong liền nằm lên giường, vừa hay có thể gọi điện thoại cho Triệu Duy Duy và Tiểu Cảnh.

Lục Nam Trầm vẫn chưa về, Hạ Thời tắm rửa xong liền nằm lên giường, vừa hay có thể gọi điện cho Duy Duy và Tiểu Cảnh.

“Mấy ngày nay sống thế nào?” Triệu Duy Duy nhận được điện thoại liền hỏi.

“Mấy ngày nay bên đó thế nào rồi?” Triệu Duy Duy nhận được điện thoại liền hỏi.

Bởi vì mấy ngày nay vẫn luôn ở cùng Lục Nam Trầm, bọn họ không có thời gian liên lạc.

Bởi vì mấy ngày nay vẫn luôn ở cùng Lục Nam Trầm, bọn họ không có thời gian liên lạc.

Hạ Thời nói đơn giản một chút, không kể cho cô ấy nghe chuyện Lục Nam Trầm vì Nguyễn Tinh Thần mà vứt bỏ một mình cô ở bờ sông, sau đó hỏi cô ấy Tiểu Cảnh đang ở đâu.

Hạ Thời kể lại đơn giản một chút, không nói cho cô ấy biết chuyện Lục Nam Trầm vì Nguyễn Tinh Thần mà vứt bỏ một mình cô ở bên bờ sông, sau đó hỏi cô ấy Tiểu Cảnh đang ở đâu.

“Mấy ngày nay nhóc con đó tối sớm đã về phòng ngủ rồi, cậu muốn gặp thằng bé không? Tớ gọi nó ngay đây.”

“Mấy ngày nay nhóc con đó tối mịt là đã về phòng đi ngủ rồi, cậu muốn gặp thằng bé không?

Tớ gọi nó ra nhé.”

“Thôi khỏi, ngủ rồi thì đừng làm phiền thằng bé.”

“Thôi khỏi, đã ngủ rồi thì đừng làm phiền thằng bé.”

“Được.”

“Được.”

Triệu Duy Duy hoàn toàn không biết Hạ Vân Cảnh ở phòng bên cạnh chẳng hề ngủ chút nào, sau khi nghe lén nội dung trò chuyện giữa Hạ Thời và Triệu Duy Duy, thằng bé đang cặm cụi kiếm tiền trên mạng.

Triệu Duy Duy hoàn toàn không biết Hạ Vân Cảnh ở phòng bên cạnh thực ra chưa hề đi ngủ, sau khi nghe ngóng nội dung trò chuyện giữa Hạ Thời và Triệu Duy Duy một lúc, cậu nhóc lại tiếp tục cày cấy kiếm tiền trên mạng.

“Tên bố cặn bã này vẫn chưa đến nỗi tệ, biết tìm lại di vật của ông ngoại về. Nhưng mà, mình vẫn phải nỗ lực kiếm tiền, để mẹ có thể sớm ngày sống trong cảnh vô lo vô nghĩ.”

“Bố tồi xem ra cũng chưa đến nỗi quá tệ, còn biết tìm lại di vật của ông ngoại. Nhưng mình vẫn phải nỗ lực kiếm tiền, để mẹ có thể sớm ngày sống một đời không phải lo âu.”

Hạ Vân Cảnh có thiên phú cực cao về máy tính, nhưng muốn kiếm mấy chục tỷ, đối với một đứa trẻ tay trắng làm nên như cậu bé mà nói thì vẫn có chút khó khăn.

Hạ Vân Cảnh có thiên phú cực cao về máy tính, nhưng muốn kiếm được mấy chục tỷ, đối với một đứa trẻ tay trắng dựng cơ đồ như cậu bé mà nói thì vẫn còn hơi khó khăn.

Nhìn chuỗi con số dài dằng dặc trên máy tính, Hạ Vân Cảnh cau mày, mới có mấy chục triệu, bao giờ mới kiếm đủ tiền sính lễ cho mẹ đây?

Nhìn chuỗi con số dài dằng dặc trên máy tính, Hạ Vân Cảnh cau mày, mới có vài chục triệu, đến bao giờ mới kiếm đủ tiền sính lễ cho mẹ đây?

Đột nhiên cậu bé nhớ tới một câu nói, những thứ có thể kiếm ra tiền, đều được viết trong luật pháp cả rồi.

Đột nhiên cậu bé nhớ đến một câu nói, những thứ có thể kiếm ra tiền, đều được viết ở trong luật pháp cả rồi.

Hạ Vân Cảnh nhanh chóng gõ bàn phím.

Hạ Vân Cảnh nhanh chóng gõ phím.

“Nếu lấy tiền từ tài khoản của ông bố nhà mình, chắc không tính là phạm pháp đâu nhỉ? Con đây là đang lấy tiền trợ cấp nuôi dưỡng mà.”

“Nếu lấy tiền từ tài khoản của ông bố nhà mình, chắc không tính là phạm pháp đâu nhỉ? Mình đây là đang đòi tiền cấp dưỡng thôi mà.”

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập