Chương 196: Di vật của cha Hạ trong phòng ngủ
Trong phòng ngủ lại bày đầy di vật thuở sinh thời của cha Hạ, trong đó có một bức tranh, là do cha Hạ vẽ Hạ Thời.
Năm đó sau khi cha Hạ qua đời, mẹ Hạ là Thôi Lăng và em trai Hạ Mộc kinh doanh công ty không tốt, cuối cùng đành phải đem tất cả những đồ có giá trị trong nhà ra bán đấu giá.
Hạ Thời lần này về nước cũng đang cố gắng tìm kiếm di vật của cha, đặc biệt là bức tranh này.
Hạ Thời trong tranh mới mười mấy tuổi, mặc một chiếc váy trắng ngồi trên ban công, ôm một bó hoa lớn, tươi cười rạng rỡ.
Hạ Thời từng bước đi qua, nhìn bức tranh đó, liền nghĩ đến người cha tóc bạc trắng.
Gương mặt hiền từ của ông lúc vẽ tranh cho cô.
Hạ Thời đưa tay nhẹ nhàng chạm vào bức tranh đó, cổ họng hơi nghẹn ngào: “Em còn tưởng rằng sẽ không bao giờ tìm lại được bức tranh này nữa.”
Bởi vì đây là tranh cha vẽ cho cô, không đáng tiền.
Cô nằm mơ cũng không ngờ tới, Lục Nam Trầm có thể tìm lại được nó.
Lục Nam Trầm thấy biểu hiện hiện tại của Hạ Thời, biết lần này đã tặng đúng món quà.
Anh từng bước tiến lại gần: “Những thứ này, em đều có thể mang về Đái Trán.”
Là mang về Đái Trán, chứ không phải mang đi.
Anh chỉ muốn làm mọi cách để Hạ Thời không nỡ rời đi!
Hạ Thời thu lại cảm xúc, quay đầu nhìn Lục Nam Trầm, trong mắt tràn đầy vẻ biết ơn: “Cảm ơn anh.”
“Từ nay em đừng quậy phá nữa, muốn gì, anh cũng cho em.” Lục Nam Trầm nói.
Quậy phá...
Ánh mắt Hạ Thời hơi ảm đạm đi một chút, cô hờ hững gật đầu.
Lục Nam Trầm lúc này lại lấy ra một chiếc thẻ đen, đưa đến trước mặt cô.
“Thẻ này em cứ tùy ý quẹt.”
Trước kia sau khi Hạ Thời gả cho anh, anh toàn bảo Hứa Mục đưa tiền sinh hoạt phí cho cô.
Thế nhưng cho đến khi Hạ Thời rời đi, anh mới phát hiện, số tiền Hứa Mục chuyển cho cô, cô một đồng cũng không dùng đến.
Hạ Thời nhìn chiếc thẻ đưa trước mặt, không hề vui mừng, lắc đầu.
“Không cần đâu, em có tiền.”
Tay Lục Nam Trầm cứng đờ giữa không trung, trầm mặc một lát sau, lại giải thích: “Chúng ta bây giờ chẳng phải là vợ chồng sao?”
“Đây là thẻ lương của anh.”
Anh cũng không biết với tư cách là một người chồng, mình có nên làm như vậy hay không.
Hạ Thời đành phải nhận lấy, dù sao qua một tháng này, bọn họ coi như không còn nợ nần gì nhau nữa.
......
Sau khi đồng ý làm vợ chồng một tháng với Lục Nam Trầm, Hạ Thời phát hiện anh giống như biến thành một con người khác vậy, ngày nào cũng đòi cô ôm, hôn, nắm tay...
Cảm giác này giống như bọn họ thật sự bước vào hôn nhân, chứ không phải hữu danh vô thực.
Ở lại Tang Linh Huyện ba ngày sau, hai người cùng nhau trở về Đào Châu, đến tám giờ tối, Lục Nam Trầm lái xe đưa cô đến bờ sông ngắm pháo hoa.
Đúng tám giờ, pháo hoa rực rỡ nở rộ trên bầu trời.
Xung quanh có từng tốp người thưa thớt, Hạ Thời và Lục Nam Trầm đứng cạnh nhau vô cùng xứng đôi, khoảnh khắc này trong mắt người ngoài, bọn họ chính là một cặp vợ chồng thực sự.
Hạ Thời ngắm pháo hoa nở rộ trên bầu trời, trong lòng trào dâng một xúc động muốn nói hết sự thật cho Lục Nam Trầm biết, rằng Tiểu Dật chính là con của anh ấy...
Chỉ là, cô còn chưa kịp mở miệng, Lục Nam Trầm đã nhận được cuộc điện thoại từ Nguyễn Tinh Thần gọi tới.
Hạ Thời không biết Nguyễn Tinh Thần đã nói gì, chỉ thấy Lục Nam Trầm vô cùng vội vã muốn rời đi.
Cô không nhịn được mà chặn anh lại: “Anh không phải đã nói mấy ngày nay sẽ không có bất kỳ ai quấy rầy chúng ta sao?”
từng yêu đương bao giờ, cứ thế gả cho anh, cho đến bây giờ vẫn không biết tư vị yêu đương là gì.
Từ khi thích Lục Nam Trầm, cô đã từ chối sự theo đuổi của những người khác bên cạnh, chưa từng yêu đương bao giờ mà cứ thế gả cho hắn, cho đến tận bây giờ vẫn không biết tư vị của việc yêu đương là gì.
Ngẩng đầu nhìn bầu trời tối đen như mực, đôi mắt Hạ Thời phủ một lớp sương mờ, cô vô thanh lẩm bẩm: “Bố, con hối hận rồi.”
Ngẩng đầu nhìn bầu trời tối đen như mực, trong mắt Hạ Thời phủ lên một tầng sương mờ, cô vô thanh nói: “Bố, con hối hận rồi.”
Hối hận vì đã gả cho Lục Nam Trầm, hối hận vì sao lúc trước lại kiên định chọn một người không yêu mình.
Hối hận vì đã gả cho Lục Nam Trầm, hối hận vì sao lúc trước lại kiên định lựa chọn một kẻ không yêu mình.
Tám giờ rưỡi, pháo hoa kết thúc.
“Đợi anh quay lại rồi nói sau.” Lục Nam Trầm nói.
Hạ Thời lại nắm chặt tay áo anh: “Anh nghĩ cho kỹ, nếu bây giờ anh đi, em sẽ không tiếp tục thực hiện lời hứa nữa đâu.”
Sẽ không thèm đồng ý làm vợ chồng một tháng gì nữa cả.
Lục Nam Trầm gỡ từng ngón tay cô ra: “Nguyễn Tinh Thần xảy ra chuyện, bây giờ đang ở phòng hồi sức cấp cứu.”
“Anh sẽ cho người đến đón em về.”
Dứt lời, anh lên xe rời đi, để lại một mình Hạ Thời đứng ngây ở tại chỗ.
Hạ Thời nhìn chiếc xe phóng đi khuất dạng, trong lòng không hề cảm thấy đau buồn, chỉ thấy bản thân thật ngốc nghếch khi cứ ngỡ anh đã thay đổi, suýt chút nữa đã đem chuyện đứa nhỏ kể cho anh nghe.
May mà cô chưa nói...
Bình luận