Chương 184: Thẩm Trạch chặn đường Hạ Vân Cảnh
Khoảng thời gian này, học sinh sắp sửa tan trường.
Thẩm Trạch muốn đến chặn đường cái thằng nhóc ranh đó.
Khi xe vừa đến cổng trường mầm non, tầm mắt của gã không hề rời khỏi cổng lớn dù chỉ nửa giây.
Cuối cùng, gã cũng nhìn thấy thằng nhóc ranh kia.
Bởi vì đang ở trước cổng trường mầm non, xung quanh có rất nhiều phụ huynh nên gã không tiện để vệ sĩ xông lên bắt người, đành phải đích thân bước xuống.
“Các cậu canh chừng xung quanh, đừng để nó chạy mất.”
Thẩm Trạch biết thằng nhãi này có chút khôn lỏi.
Lúc này, Hạ Vân Cảnh đang đứng chờ xe đến đón mình về, bỗng nhiên cảm thấy có điều bất thường. Cậu bé nhìn ngó xung quanh, đôi mắt đen láy lập tức phản chiếu gương mặt lạnh lùng đáng sợ của Thẩm Trạch.
Hạ Vân Cảnh: “...”
Sao cái tên này lại tìm được đến tận đây chứ?
Không kịp nghĩ ngợi nhiều, cậu bé vội vàng lách mình lẩn vào giữa đám đông bạn học, tìm đường chạy ra ngoài.
Lục Mẫn Phi thấy làm lạ: “Tiểu Cảnh, cậu làm gì thế?”
Hạ Vân Cảnh nảy ra một ý, liền quay sang nói với Lục Mẫn Phi:
“Xem ra hôm nay người đến đón cậu đổi rồi đấy, cậu mau qua đó đi.”
Lục Mẫn Phi có chút ngơ ngác không hiểu gì.
Cậu nhóc nhìn theo hướng mắt của Hạ Vân Cảnh, lập tức phát hiện ra Thẩm Trạch.
“Chú Thẩm, bạn của chú út mình. Không ngờ hôm nay chú ấy lại đến đón mình, mình đi trước đây, bái bai.”
Thẩm Trạch vừa nhìn thấy Hạ Vân Cảnh lẩn trốn vào giữa đám trẻ con, đang định sải bước đuổi theo thì đột nhiên đùi bị ai đó ôm chặt cứng.
“Chú Thẩm.”
Thẩm Trạch cúi đầu nhìn xuống, bắt gặp đôi mắt đến tròn long lanh đầy mong đợi của Lục Mẫn Phi.
Thằng bé này chính là đích tôn của nhà họ Lục, búp bê sứ được nâng như nâng trứng hứng như hứng hoa.
“Mẫn Phi, có chuyện gì thế?”
Lục Mẫn Phi có chút khó hiểu: “Không phải chú đến đón cháu sao ạ?”
Đáy mắt Thẩm Trạch ngập tràn dấu hỏi chấm.
Tại sao gã phải đến đón cái con búp bê sứ này chứ?
Người nhà họ Lục coi thằng bé như tổ tông để cung phụng còn chưa đủ, giờ lại muốn người nhà họ Thẩm cũng phải cung phụng nó nữa sao?
Thẩm Trạch vốn dĩ chẳng ưa gì trẻ con, liền nhẹ nhàng gạt tay cậu nhóc ra.
“Cháu hiểu lầm rồi, chú đến tìm người.”
Lục Mẫn Phi không khỏi cảm thấy hụt hẫng.
Nhưng vừa rồi rõ ràng Tiểu Cảnh nói là...
Ơ kìa, sao Tiểu Cảnh lại biết chú ấy đến đón mình nhỉ?
Chẳng lẽ Tiểu Cảnh cũng quen biết chú Thẩm sao?
Lục Mẫn Phi có cả đống thắc mắc trong đầu, nhưng rất nhanh đã vứt ra sau gáy.
Người mà cậu nhóc sùng bái nhất chính là chú út Lục Nam Trầm, nên cũng có thiện cảm với những người bên cạnh Lục Nam Trầm.
“Chú Thẩm, chú đến tìm ai thế?”
Lục Mẫn Phi biết vị chú Thẩm này cũng giống như Lục Nam Trầm, đều không có con cái.
Mẹ cậu nhóc từng nói, hai người bọn họ đều có vấn đề, không sinh nổi con.
Thật là đáng thương.
“Tìm một thằng nhóc ranh.” Thẩm Trạch vừa dáo dác nhìn quanh vừa nói.
Gã nhất định phải lôi thằng nhóc đó ra, lột quần nó lên mà tét vào mông cho một trận.
Vừa nghe thấy ba chữ “thằng nhóc ranh”, Lục Mẫn Phi lập tức không nghĩ tới Hạ Vân Cảnh nữa. Trong mắt cậu nhóc, Hạ Vân Cảnh học giỏi, ăn nói lại dễ nghe, lại có chính kiến, hoàn toàn không dính dáng gì đến hai chữ “nhóc ranh” cả.
“Được rồi, cháu đứng đây đợi người nhà đến đón đi, chú đi tìm người.”
Thẩm Trạch không muốn lãng phí thêm thời gian nữa.
Rất nhanh sau đó, gã đã nhìn thấy mục tiêu của mình đang lẩn trốn ở một góc khuất.
Thẩm Trạch sải bước thật nhanh tới, một tay túm cổ nhấc bổng đứa trẻ lên.
“Thằng nhóc ranh, cuối cùng tao cũng tóm được mày rồi!!”
Thẩm Trạch xách đứa bé lên rồi xoay người nó lại, nào ngờ đập vào mắt gã lại là một gương mặt hoàn toàn xa lạ.
Đứa nhỏ trước mắt chỉ có trang phục phía sau lưng là rất giống thằng nhóc ranh kia, còn diện mạo thì hoàn toàn khác biệt.
Đứa bé rõ ràng bị Thẩm Trạch dọa cho sợ chết khiếp, nước mắt lập tức lưng tròng.
“Hu hu hu... Chú xấu xa...”
Tiếng khóc của đứa trẻ chẳng khác nào cái loa phóng thanh, nhanh chóng thu hút vô số ánh nhìn kỳ quặc từ các phụ huynh và giáo viên xung quanh.
Nếu không phải thấy Thẩm Trạch ăn mặc bảnh bao sang trọng, tướng mạo lại tuấn tú ngời ngời, chắc chắn bọn họ đã coi gã là kẻ buôn người rồi.
Thẩm Trạch lúng túng xách đứa bé, còn chưa kịp định thần thì một phụ huynh đã lao tới giật phắt đứa nhỏ về.
“Anh bị thần kinh à? Tự dưng ôm con tôi làm gì, có tin tôi báo cảnh sát không hả?”
Gương mặt Thẩm Trạch cứng đờ: “Xin lỗi, tôi nhận nhầm người.”
Bình luận