Chương 183: Hạ Thời trò chuyện với Triệu Duy Duy
Sau khi trò chuyện với Triệu Duy Duy xong, Hạ Thời cất điện thoại, không nhìn ra ngoài ngắm hoa nữa mà đi vào phòng âm nhạc luyện đàn.
Không biết đã qua bao lâu, cảm thấy lòng dạ có chút không yên, Hạ Thời liền rời khỏi phòng âm nhạc bước ra ngoài.
Vừa bước ra, cô đã nhìn thấy Lâm quản gia đã mấy năm không gặp, ông ta mặc bộ âu phục đuôi tôm, mái tóc bạc trắng nhưng tinh thần vô cùng quắc thước.
Ông ta đang dẫn đầu một nhóm công nhân, phân phó bọn họ làm việc, khi nhìn thấy Hạ Thời thì rõ ràng khựng lại một chút.
Sau đó, ông ta lạnh nhạt thu hồi tầm mắt, dặn dò công nhân xong xuôi mới cất bước đi về phía Hạ Thời.
“Hạ tiểu thư, chúng tôi làm phiền đến cô sao?”
Vẻ ngoài của ông ta tỏ ra vô cùng lịch sự, nhưng những lời thốt ra sau đó lại còn đâm vào lòng người đau đớn hơn cả những kẻ văng tục chửi bậy.
“Thính lực của cô có vấn đề, tôi cứ ngỡ cô không nghe thấy gì chứ. Tuy nhiên, tôi vẫn phải nhắc nhở cô một câu, bây giờ đã là mười giờ sáng, các tiểu thư phu nhân thuộc tầng lớp thượng lưu vào giờ này sẽ không lười biếng nằm ườn ở nhà đâu.”
“Nếu cô thực sự không có việc gì làm, tôi đề nghị cô có thể rời đi trước, đừng làm phiền công nhân làm việc.”
“Cô thấy tôi nói có đúng không?”
Trước kia, Hạ Thời từng nghĩ ông ta thật lòng dạy dỗ mình cách làm một người vợ xứng đáng của Lục Nam Trầm.
Thuở ban đầu, chuyện gì cô cũng răm rắp nghe theo ông ta.
Nhưng sau này, cô vô tình nghe được cuộc trò chuyện giữa ông ta và con gái Lâm Lâm, ông ta mỉa mai cô: “Một đứa con gái quê mùa lớn lên ở nông thôn, nói cái gì cũng tin sái cổ.”
Lúc đó Hạ Thời mới hiểu ra, con người này chỉ lấy việc dạy dỗ, quản thúc cô làm niềm kiêu hãnh và thỏa mãn bản thân.
Dù sao cô cũng là người vợ hợp pháp của Lục Nam Trầm, là con dâu được cưới hỏi đàng hoàng của nhà họ Lục.
Một kẻ bề tôi có thể lên mặt dạy dỗ cả chủ nhân của mình, cảm giác đó hả hê biết bao nhiêu.
“Quản gia Lâm, tôi thấy ông nói không đúng.
Tôi không phải là những tiểu thư phu nhân trong miệng ông, cũng không thể đạt được tiêu chuẩn trong lòng ông.”
Ban đầu cô định lát nữa sẽ đến công ty.
Nhưng bây giờ, cô không đi nữa.
“Hôm nay tôi sẽ không rời khỏi đây. Nếu ông muốn tôi đi, cứ việc gọi điện thoại hỏi Lục Nam Trầm đi.”
Lần đầu tiên bị Hạ Thời phản bác thẳng thừng như vậy, Lâm quản gia không khỏi ngỡ ngàng.
Không đợi ông ta kịp phản ứng, Hạ Thời đã quay trở lại phòng âm nhạc, tiếp tục chơi đàn.
Chỉ cần đóng chặt cửa kính của phòng âm nhạc là có thể ngăn cách được phần lớn tạp âm bên ngoài.
Lâm quản gia lạnh lùng liếc nhìn về phía phòng âm nhạc một cái, rồi tiếp tục chỉ đạo đám người dưới trướng làm việc.
Vì mệnh lệnh của Lục Nam Trầm là phải đổi sang các loại hoa ít phấn, mà trong thời gian ngắn lại không thể tìm đủ nhiều, một ngày căn bản không thể hoàn thành.
Hơn nữa, những cây hoa mới dời về phần lớn đều không sống được lâu, cần phải thường xuyên cử người tới thay mới.
Lâm quản gia quyết định sau này sẽ năng lui tới đây hơn, để dạy dỗ cho Hạ Thời biết thế nào mới là quy củ của một thiếu phu nhân nhà họ Lục.
Hôm nay, Hạ Thời không đến công ty.
Lục Nam Trầm biết tin cả ngày hôm nay cô không hề rời khỏi biệt thự nửa bước, khóe môi bất giác khẽ cong lên.
Không ngờ chỉ vài khóm hoa là đã có thể dỗ dành được cô.
Rốt cuộc cô cũng không còn nghĩ đến chuyện bỏ trốn nữa.
Thấy hắn đột nhiên nở nụ cười, vị cấp cao đang đứng báo cáo công việc không khỏi rùng mình ớn lạnh.
“Lục tổng, là tôi làm sai chỗ nào sao ạ?”
Lục Nam Trầm lấy lại tinh thần, thu hồi nụ cười trên mặt, khôi phục lại vẻ lạnh lùng nghiêm nghị thường ngày.
“Anh có thể ra ngoài rồi.”
Vị cấp cao lập tức thở phào nhẹ nhõm như vừa thoát chết.
Lục Nam Trầm nhìn đồng hồ, gọi điện hỏi Lâm quản gia tình hình thay hoa tiến triển đến đâu.
Quản gia báo cáo rằng đã dọn bỏ những loài hoa có quá nhiều phấn trước, sau đó sẽ lần lượt trồng bổ sung các loại ít phấn hoa hơn.
Biết được tình hình, Lục Nam Trầm liền thu dọn đồ đạc để trở về.
“Anh Lục, Hạ... con bé điếc sao rồi?” Thẩm Trạch hôm nay ghé qua, cố ý thăm dò.
“Không sao.”
Lục Nam Trầm chỉ buông lại hai chữ rồi sải bước lướt qua người gã.
Thẩm Trạch có chút bất lực.
Gã muốn biết tin tức của Hạ Thời nhưng lại không thể tự tiện điều tra, ngộ nhỡ bị anh Lục phát hiện thì rất khó ăn nói.
Thế nhưng không biết tình hình thì gã lại đứng ngồi không yên.
Cùng rời khỏi Lục Thị, hôm nay Thẩm Trạch còn có việc quan trọng phải giải quyết, gã đã cho người điều tra ra tung tích của đứa con hoang kia, hiện đang theo học tại trường mầm non quốc tế.
Bình luận