Chương 143: Lục Nam Trầm hỏi Phó Kỳ Uyên
Dưới ánh mắt kinh ngạc của mọi người, Lục Nam Trầm sải bước về phía cửa, lúc đi ngang qua Phó Kỳ Uyên thì dừng bước.
“Cô ấy vừa nói gì với cậu?”
Phó Kỳ Uyên thuật lại đúng những lời Hạ Thời nói cho hắn nghe.
Lục Nam Trầm không hỏi thêm gì nữa, rảo bước rời đi.
Hắn đi chưa được bao lâu thì trong đám bạn tụ tập đã có người kể lại chuyện của Giang Viện cho Nguyễn Tinh Thần.
Nguyễn Tinh Thần đang bận rộn xử lý dư luận trên mạng và dập hot search, bỗng nhiên nghe nói có người phụ nữ muốn bám lấy Lục Nam Trầm, đôi mắt ả ngập tràn vẻ lạnh lẽo.
“Cảm ơn cậu đã báo cho tôi biết.”
Nguyễn Tinh Thần bấm gọi ngay một cuộc điện thoại: “Dạy cho một con đàn bà tên Giang Viện ở Thánh Hào một bài học.”
Mèo mả gà đồng phương nào mà cũng dám tranh giành Lục Nam Trầm với ả?
Nguyễn Tinh Thần hiện tại đâu còn là cô gái nghèo hèn mặc người ta bắt nạt như trước kia, leo lên đến vị trí đại minh tinh thì tự nhiên cũng có chút thủ đoạn.
......
Biệt thự Đái Trán.
Lúc Lục Nam Trầm trở về, đèn phòng khách đều đã tắt ngóm.
Sau khi bật đèn lên, nếu không nhìn thấy đồ đạc Hạ Thời mua để trên bàn thì hắn còn chưa dám chắc là cô đã về.
Hắn bước tới trước, nhìn ba chiếc túi trên bàn trà, bên trong đựng mấy bộ quần áo.
Lục Nam Trầm không kìm được nhìn kỹ hơn một chút, phát hiện đó là đồ nam.
Ánh mắt hắn trầm xuống.
Bước lên lầu, cửa phòng ngủ của Hạ Thời không đóng, hắt ra chút ánh sáng lờ mờ.
Hắn giơ tay khẽ đẩy cửa ra, liền thấy Hạ Thời mặc một chiếc váy dài mỏng manh màu nhạt, ngồi trên chiếc ghế nệm ngoài ban công ngắm nhìn vầng trăng bên ngoài cửa sổ, ánh mắt trống rỗng xa xăm.
Lúc này, trong mắt cô là thứ cảm xúc mà Lục Nam Trầm không tài nào hiểu nổi.
Toàn thân cô như hòa vào màn đêm u tối, tựa như một bức tranh tĩnh lặng.
Lục Nam Trầm ngơ ngác nhìn cô, thật lâu sau vẫn không thể lấy lại tinh thần.
Hạ Thời nghiêng đầu nhìn hắn, khóe mắt hơi ửng đỏ.
Vào lúc Lục Nam Trầm ngỡ rằng cô sẽ ấm ức chất vấn mình như trước đây, thì lại thấy cô vô cùng bình thản.
“Vừa rồi tôi có đến Thánh Hào, thấy anh và bạn bè của anh đều không muốn tôi bước vào nên tôi tự về trước.”
Hạ Thời đứng dậy, đi chân trần đến trước mặt hắn.
“Tôi hơi buồn ngủ rồi, muốn nghỉ ngơi, nếu anh không có chuyện gì khác thì có thể ra ngoài trước được không?”
Nhưng Lục Nam Trầm không rời đi, hắn nhìn chăm chú vào gương mặt điềm tĩnh của cô: “Hôm nay cô thực sự chỉ đi mua sắm thôi sao?”
Nếu chỉ đi dạo phố thương mại thì đám vệ sĩ tuyệt đối không thể nào mất dấu được.
Hạ Thời biết ngay hắn sẽ chẳng bao giờ tin mình.
“Chuyện thỏa thuận hôm nay cảm ơn anh đã đồng ý, tôi tiện đường mua cho anh mấy bộ quần áo.”
Lục Nam Trầm không ngờ cô lại đi mua quần áo cho mình.
Chẳng hiểu vì sao, rõ ràng lý trí mách bảo rằng Hạ Thời đang nói dối.
Nhưng khi đối diện với đôi mắt của Hạ Thời, hắn lại cứ thế đè nén nỗi nghi ngờ xuống.
Sau một hồi im lặng ngắn ngủi trong phòng, Lục Nam Trầm lại lên tiếng:
“Những lời nghe thấy ở Thánh Hào, đừng để trong lòng.”
Đây là lần đầu tiên hắn nói lời an ủi cô.
Thế nhưng Hạ Thời không hề cảm thấy dễ chịu hơn chút nào, bàn tay buông thõng bên người khẽ siết chặt lại, sau đó nở một nụ cười cay đắng.
“Ừm, tôi biết, tôi quen rồi.”
Quen rồi sao...
Cổ họng Lục Nam Trầm nghẹn lại, hắn muốn giải thích, nhưng lời đến bên môi lại chẳng thốt nên câu.
Hạ Thời trông có vẻ thản nhiên: “Anh yên tâm, tôi sẽ nhanh chóng gom đủ tiền trả lại cho anh, đợi đến khi nút thắt trong lòng anh được tháo gỡ thì mọi chuyện sẽ ổn thôi.”
Lục Nam Trầm chẳng rõ mình đã rời khỏi căn phòng đó bằng cách nào.
Trở về phòng của mình, trong lòng hắn bứt rứt khó chịu khôn tả.
Sự khó chịu này không phải vì cảm giác tội lỗi, mà là do thái độ của Hạ Thời.
Cô tỏ ra thờ ơ lãnh đạm đến thế, hoàn toàn khác xa với trước kia.
Khi yêu một người thì có thể nhìn ra, mà khi đã hết yêu một người thì cũng chẳng thể che giấu.
Lục Nam Trầm lại mất ngủ, hắn ngồi ngoài ban công, bất giác hướng mắt nhìn về phía căn phòng của Hạ Thời.
Trước kia, hắn có nằm mơ cũng không ngờ mối quan hệ giữa hai người lại đi đến bước đường này.
Ở phía bên kia bức tường ngăn cách.
Hạ Thời cũng chẳng thể chợp mắt.
Rõ ràng đang là mùa hè, vậy mà cô vẫn phải quấn chăn kín mít mới ngủ được.
Hễ nhắm mắt lại, bên tai và trong tâm trí cô đều tràn ngập những lời giễu cợt của đám người đó.
Con bé điếc...
Cô đưa tay sờ bên vành tai, một dòng chất lỏng ấm nóng đang rỉ ra.
Hạ Thời với lấy khăn giấy trên đầu giường lau sạch vết máu, lại uống thêm một chút thuốc, sau đó ôm lấy con thú bông mà Tiểu Dật và Tiểu Cảnh để lại cho mình rồi chìm vào giấc ngủ chập chờn.
Đêm nay Lục Nam Trầm rất giữ lời, không hề bước sang.
Bình luận