Chương 142: Giang Viện ngồi cạnh Lục Nam Trầm

Giang Viện thầm nghĩ như vậy, rồi dưới sự hò reo cổ vũ của đám đông, cô ta ngồi xuống bên cạnh Lục Nam Trầm.

Dưới ánh đèn mờ mờ, cô ta không nhìn rõ sắc mặt của Lục Nam Trầm, chẳng còn vẻ lúng túng e dè như ban đầu nữa mà chuẩn bị bóc hoa quả cho hắn ăn.

Lục Nam Trầm nhìn động tác của cô ta, lạnh lùng hỏi chẳng chút nể nang: “Nếu tôi không cho cô tiền, cô có ngồi ở đây không?”

Giang Viện ngẩn người.

Nhưng cô ta nhanh chóng phản ứng lại.

“Được ngồi bên cạnh ngài là vinh hạnh của tôi, tôi không cần tiền.”

Hay cho một câu không cần tiền.

Lục Nam Trầm nghe câu nói này, bất giác nghĩ ngay đến Hạ Thời.

Kết hôn bao nhiêu năm, phải đến tận sau khi ly hôn hắn mới biết Hạ Thời chưa từng tiêu một đồng nào của Lục gia.

“Vậy được, bắt đầu từ bây giờ, cô làm việc ở đây không có lương.” Lục Nam Trầm thong thả cất lời.

Thánh Hào tuy không tính là sản nghiệp của hắn, nhưng chỉ cần hắn mở miệng một câu, ông chủ ở đây sẽ lập tức thi hành.

Trong đáy mắt Giang Viện toàn là vẻ kinh ngạc: “Lục tổng, ngài không đùa với tôi đấy chứ?”

Nếu cô ta không cần tiền thì làm sao có thể tới nơi này làm việc?

Với bằng cấp của cô ta, tìm một công việc lương một tháng mười nghìn tệ cũng chẳng phải chuyện khó khăn gì.

Nhưng một tháng mười nghìn thì làm sao kiếm nhiều bằng một ngày mười nghìn được?

Huống chi cô ta trẻ trung xinh đẹp, biết đâu chừng lại câu được rể quý đại gia thì sao?

“Cô thấy sao?” Lục Nam Trầm hỏi ngược lại.

Bạn bè xung quanh đều vô cùng ngạc nhiên: “Anh Lục, anh sao thế?”

Lục Nam Trầm không trả lời, chỉ nhìn chằm chằm Giang Viện.

“Có ý kiến gì không?”

Khí trường quanh người người đàn ông khiến Giang Viện không dám nhìn thẳng vào mắt hắn, liền lắc đầu: “Dạ không có.”

Cô ta nghĩ Lục Nam Trầm chỉ muốn thử lòng mình nên không để bụng.

Nhưng bạn bè của Lục Nam Trầm lại thừa hiểu hắn là kẻ trước giờ nói một là một, hai là hai, công sức lần này của Giang Viện coi như đổ sông đổ biển rồi.

Biết rõ nhưng không ai vạch trần.

Giang Viện vẫn không hề hay biết sau này mình ở Thánh Hào sẽ chẳng nhận được bất kỳ đồng thù lao nào, và cũng chẳng có ai dám cho cô ta tiền.

Cô ta lại càng được nước lấn tới, bắt đầu nhắc về Hạ Thời: “Lục tổng, vợ cũ của ngài không tốt lắm phải không?”

Những người khác bỗng nhiên im bặt.

Lục Nam Trầm nhìn cô ta, ánh mắt vô cùng nhạt nhẽo: “Sao cô biết?”

“Tôi cảm nhận được, tôi thấy ngài không hề vui vẻ.” Giang Viện mỉm cười nơi đáy mắt, đôi mắt long lanh đưa tình.

Lục Nam Trầm tựa lưng vào ghế, khẽ nhướng mày: “Cô nói đúng, cô ấy rất tệ.”

Hạ Thời đã đi tới cửa, vừa khéo nghe thấy cuộc trò chuyện giữa Lục Nam Trầm và người phụ nữ kia.

Cửa phòng không đóng, cô cứ đứng yên tại chỗ nhìn hắn như vậy.

Lục Nam Trầm vẫn chưa biết cô đã đến.

Hạ Thời khẽ rủ mi mắt, bất kể là trong quá khứ hay hiện tại, cô vẫn luôn là đề tài bàn tán trà dư tửu hậu của Lục Nam Trầm và bạn bè hắn.

“Hạ tiểu thư, đã đến rồi sao không vào trong?” Một giọng nói trầm thấp đầy từ tính vang lên bên cạnh.

Phó Kỳ Uyên chẳng biết đã đứng bên cạnh cô từ lúc nào, bàn tay với những đốt ngón tay rõ ràng đang nâng một ly rượu vang đỏ.

Đôi môi mỏng của anh ta hệt như màu rượu vang trong tay, toát lên sắc đỏ ma mị quyến rũ.

Cũng chính vì tiếng nói của anh ta mà những người đang chén thù chén tạc bên trong đều chú ý tới nơi này, từng người lập tức im bặt.

Đôi mắt đen thẫm của Lục Nam Trầm khẽ dao động một thoáng, hắn cầm ly rượu trên bàn lên nhấp một ngụm để che giấu cảm xúc khác lạ nơi đáy mắt.

Hạ Thời chỉ nhạt nhòa liếc nhìn hắn một cái, sau đó quay sang nói với Phó Kỳ Uyên: “Thôi không cần đâu, tôi không muốn vào làm mất nhã hứng của mọi người.”

Đám con nhà giàu ăn chơi trác táng có mặt ở đó lúng túng sờ mũi, không hiểu vì sao Hạ Thời lại xuất hiện ở nơi thế này.

Thấy người phụ nữ biết điều rời đi, mọi người lập tức thở phào nhẹ nhõm.

“Anh Lục, con bé điếc kia mất tích bốn năm năm nay, vả lại cũng ly hôn với anh rồi, sao còn dám tới kiểm tra phòng vậy chứ?” Một người lên tiếng.

Giang Viện ngồi cạnh Lục Nam Trầm lúc này mới biết người phụ nữ xinh đẹp, kiêu kỳ đứng ở cửa khi nãy lại chính là vợ cũ của Lục Nam Trầm.

Vừa rồi cô ta không chú ý lắm, giờ ngẫm nghĩ lại mới thấy người phụ nữ đó có ngũ quan tinh xảo, vóc dáng chuẩn mực quyến rũ, quan trọng nhất là đôi mắt như chứa đựng cả một làn suối trong veo, khiến người ta không thể nào quên.

Một người phụ nữ xinh đẹp đến nhường ấy mà lại là một kẻ điếc sao?

Trong lòng cô ta không khỏi dâng lên niềm tiếc nuối.

Lục Nam Trầm không đáp lại lời bạn bè, đứng dậy nói: “Tôi có việc, phải về một chuyến.”

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập