Chương 127: Hạ Thời né tránh Thẩm Trạch

Thẩm Trạch tưởng cô có chỗ không bôi tới được liền đưa tay qua định giúp cô.

Hạ Thời thấy tay y vươn tới, trong tiềm thức cứ ngỡ y định đánh mình nên theo bản năng né tránh, tuýp thuốc mỡ liền rơi thẳng lên mu bàn tay Thẩm Trạch.

“Xin lỗi.” Hạ Thời đứng dậy: “Tôi đi ngay đây.”

Thẩm Trạch biết cô đã hiểu lầm, vội vàng giải thích: “Vừa rồi tôi chỉ muốn giúp cô bôi thuốc thôi.”

“Cảm ơn, không cần đâu.” Hạ Thời toan rời đi.

Thẩm Trạch không muốn cô lại hiểu lầm mình nên đã chặn cô lại.

“Anh Lục đã dặn cô phải đợi anh ấy quay lại.”

Hạ Thời nhìn y với ánh mắt lạnh nhạt:

“Tôi ra ngoài đợi cũng được.”

Nhìn một Hạ Thời như vậy, trong lòng Thẩm Trạch cảm thấy vô cùng khó chịu, ngổn ngang trăm mối.

“Cô đừng sợ tôi, tôi sẽ không làm tổn thương cô nữa đâu.”

Đừng sợ? Sẽ không làm tổn thương nữa?

Hạ Thời nghe như thể chuyện cười lớn nhất trần đời. Trước kia để cô thả lỏng cảnh giác, Thẩm Trạch cũng từng nói như vậy.

“Phiền anh nhường đường cho.”

Bất kể có tổn thương hay không, loại người này cô chẳng muốn dây dưa dính líu tới.

Thẩm Trạch vẫn chắn ngang cửa, không chịu nhúc nhích: “Bôi thuốc xong xuôi rồi hãy ra ngoài.”

Hạ Thời không biết y lại giở trò quỷ quái gì, sợ tính khí quái đản ngang ngược của y lại bộc phát, nghĩ thà bớt một chuyện còn hơn thêm một chuyện nên quay lại bôi thuốc.

“Sau này đừng ngốc nghếch như vậy nữa, nhảy xe nguy hiểm biết chừng nào. May mà lần này chỉ là vết thương nhỏ.” Ánh mắt Thẩm Trạch ánh lên vẻ quan tâm.

Hạ Thời không hé răng nửa lời.

Thẩm Trạch xưa nay hỉ nộ vô thường, cô đã nhìn thấu từ lâu.

Cô nhanh chóng bôi xong thuốc: “Thẩm thiếu, tôi bôi xong rồi, có thể đi được chưa?”

Đối diện với ánh mắt trong veo nhưng tràn ngập vẻ xa cách của người phụ nữ, trái tim Thẩm Trạch như bị một nhát dao đâm mạnh vào.

“Cô cứ ở lại đây đi, tôi bảo đảm sẽ không làm gì cô đâu, được không?”

Y cố hết sức để giọng nói của mình trở nên ôn hòa, dịu dàng.

Ánh mắt Hạ Thời tối sầm lại, cô biết ngay kẻ này nói lời chẳng giữ lời.

Nhưng biết làm sao được, ở trên địa bàn của người ta, y lại là anh em tốt của Lục Nam Trầm, cô chắc chắn không đi nổi.

Hạ Thời không nói thêm gì nữa, cũng không nhắc lại chuyện muốn đi.

Thẩm Trạch thấy cô không định rời đi nữa, liền đi lấy thêm một ít thuốc mỡ, đóng gói cẩn thận rồi đưa cho cô.

“Sau khi về nhà nhớ bôi mỗi ngày ba lần, sẽ không để lại sẹo đâu.”

Nếu không phải vì những hành vi việc làm tồi tệ trước kia của y, Hạ Thời nhất định sẽ nghĩ y là một vị bác sĩ dịu dàng, tốt bụng.

“Cảm ơn.” Hạ Thời nhận lấy thuốc.

Thẩm Trạch thấy cô dường như đã giảm bớt phòng bị với mình, muốn nói rõ ràng chuyện năm xưa cho cô biết, nhưng lời đến bên miệng lại chẳng thể nào thốt ra nổi.

Nhận nhầm ân nhân cứu mạng, lại còn buông lời ác độc, tùy tiện làm tổn thương người đã cứu mạng mình...

Y thực sự không biết phải mở lời làm sao.

Thế là Thẩm Trạch đổi sang một cách khác.

“Hạ Thời, cô còn nhớ khoảng thời gian hồi học đại học, cô từng cứu một người không?”

Làm sao có thể không nhớ chứ?

Nếu không phải vì cứu y rồi bị y lấy oán báo ơn, tai của cô cũng đâu đến mức bị tổn thương vĩnh viễn.

“Nhớ chứ, tôi còn nhớ người đó từng nói sẽ báo đáp tôi tử tế.” Hạ Thời bình thản nói.

Cổ họng Thẩm Trạch nghẹn đắng.

Hạ Thời lập tức chuyển giọng: “Nhưng tôi hối hận rồi, nếu có cơ hội làm lại một lần nữa, tôi nhất định sẽ không cứu hắn ta.”

“Hạ Thời, tôi...”

Thẩm Trạch muốn giải thích, đúng lúc này Lục Nam Trầm bước tới, cắt ngang cuộc trò chuyện của hai người.

“Đi thôi.”

Hạ Thời đứng dậy đi theo Lục Nam Trầm ra ngoài, sau đó vứt toàn bộ số thuốc Thẩm Trạch đưa vào thùng rác.

Ai mà biết được y có giở trò gì trong đống thuốc này hay không.

Thẩm Trạch đứng cách đó không xa, tận mắt chứng kiến Hạ Thời ném sạch chỗ thuốc đi.

Lục Nam Trầm hỏi cô: “Vứt cái gì đấy?”

“Rác rưởi.”

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập