Chương 126: Lục Nam Trầm đưa Hạ Thời đi bệnh viện

Tim Lục Nam Trầm đập thình thịch, phát hiện vết trầy xước trên tay và chân cô, hắn lại kéo cô lên xe rồi ra lệnh cho tài xế lái đến bệnh viện.

Hạ Thời ngồi trong xe cũng một phen sợ hãi toát mồ hôi hột. Vừa rồi quả thực cô quá bốc đồng, cô còn có Tiểu Cảnh và Tiểu Dật, cô tuyệt đối không thể xảy ra chuyện gì.

Lục Nam Trầm sa sầm mặt mày: “Cô giận cái gì chứ?”

Tay và chân Hạ Thời đau âm ỉ, cô không thèm đáp lời.

Trong xe lại rơi vào sự im lặng như tờ.

Lục Nam Trầm rất ghét những lúc Hạ Thời không mở miệng.

Rõ ràng trước kia cô nói rất nhiều, nhất là hồi bé, cứ líu lo ríu rít bên tai hắn không ngừng.

Vậy mà bây giờ động một chút là im bặt.

Hắn mất kiên nhẫn: “Vừa rồi cô định đi đâu?”

“Tôi chỉ muốn xuống xe đi dạo thôi, chẳng định đi đâu cả.”

Con cái đều đang nằm trong tay hắn, cô còn có thể đi đâu được chứ?

Tài xế dừng xe trước cổng bệnh viện thành phố, Lục Nam Trầm dẫn cô xuống xe.

Phòng khám ngoại khoa.

Lục Nam Trầm đi phía trước đẩy cửa bước vào.

“Anh Lục, sao anh lại tới đây?” Một giọng nói quen thuộc vang lên.

Thẩm Trạch mặc áo blouse trắng, đang ngồi bên trong phòng khám, rũ bỏ vẻ ăn chơi trác táng thường ngày, trông có thêm vài phần nghiêm túc.

Lục Nam Trầm không đáp lại câu hỏi đó:

“Sao cậu lại ở đây?”

Ánh mắt Thẩm Trạch vô thức liếc về phía Hạ Thời đang đứng sau lưng hắn, rồi nhanh chóng thu hồi lại.

“Ông cụ cứ bắt em đến trải nghiệm cuộc sống nên em đành phải tới.”

Y vốn chẳng có hứng thú gì với ngành y, nhưng bị ông cụ ép học y khoa, lại còn tiện thể học thêm cả luật và kinh doanh quốc tế.

Bây giờ ông cụ chỉ mong y cọ xát thực tế nhiều hơn để sau này quản lý tốt sự nghiệp của gia tộc.

Nếu không phải vì ông cụ đe dọa nếu không đến đây thì sẽ bắt y sang nhà họ Triệu cầu hôn, y còn lâu mới chịu tới.

Chẳng hiểu ông cụ nhìn trúng con bé Triệu Duy Duy kia ở điểm nào mà cứ nhất quyết bắt y phải cưới.

Cứ hễ nghĩ đến Triệu Duy Duy cùng đứa nhóc nghịch ngợm kia là Thẩm Trạch lại thấy đau đầu.

Lục Nam Trầm cũng không hỏi thêm, ra hiệu cho Hạ Thời bước lên phía trước:

“Xử lý vết thương cho cô ấy đi.”

Thẩm Trạch nghe vậy, tầm mắt liền rơi vào người Hạ Thời, phát hiện những vết trầy xước trên cánh tay và chân cô.

“Qua đây ngồi đi.”

Y giữ thái độ đúng mực theo chuẩn công việc.

Hạ Thời biết chỉ cần có Lục Nam Trầm ở đây, Thẩm Trạch ít nhiều cũng sẽ kiêng dè mà không dám làm gì mình.

Thế nên cô liền ngồi xuống ghế đẩu để y kiểm tra vết thương trên người.

Thẩm Trạch cẩn thận xem xét xong xuôi rồi tháo găng tay y tế dùng một lần ra.

“Không có gì đáng ngại cả, chỉ là vết thương ngoài da thôi.”

Y bảo y tá đi lấy thuốc mỡ, nhận lấy rồi định tự tay bôi cho Hạ Thời.

Lục Nam Trầm ngăn lại.

“Đưa cho tôi.”

Thẩm Trạch thấy thế liền nói: “Không sao đâu, để em bôi cho cô ấy.”

Sắc mặt Lục Nam Trầm không vui, đang định giật lấy tuýp thuốc.

Hạ Thời đứng bên cạnh thấy hai người bọn họ dây dưa lề mề, dứt khoát giật lấy tuýp thuốc từ tay Thẩm Trạch.

“Tự tôi bôi.”

Hạ Thời cầm tăm bông bắt đầu tự xử lý miệng vết thương.

Bầu không khí trong phòng có chút kỳ lạ.

Thẩm Trạch bước đến cạnh Lục Nam Trầm, đứng cùng một phía với hắn rồi bắt chuyện.

“Anh Lục, chuyện này là sao thế?”

Thân hình cao ráo của Lục Nam Trầm tựa vào tường, ánh mắt không hề rời khỏi Hạ Thời: “Chỉ là có kẻ không cần mạng, nhảy xe nên mới ra nông nỗi này.”

Trái tim Thẩm Trạch thắt lại.

Y không biểu lộ gì ra ngoài mà tiếp tục nói chuyện với Lục Nam Trầm.

“Hôm nay chẳng phải công ty tổ chức lễ kỷ niệm thành lập sao? Khi nào anh qua đó?”

“Để tối tính.”

Lục Nam Trầm liếc nhìn đồng hồ, mới có hai giờ chiều.

Không biết ai đã báo tin cho ông cụ Thẩm rằng Lục Nam Trầm tới bệnh viện.

Đúng lúc ông cụ đang đi thị sát nghe được tin, liền lập tức phái người tới mời Lục Nam Trầm qua nói chuyện một lát.

Trước khi đi, Lục Nam Trầm không quên dặn dò Hạ Thời: “Chờ tôi quay lại.”

Hắn vừa rời đi, y tá cũng ra ngoài, trong phòng khám chỉ còn lại hai người Hạ Thời và Thẩm Trạch.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập