Chương 123: Nguyễn Tinh Thần bị ép xin lỗi
Tiểu Dật rồi, nếu để lộ thêm thân phận của Tiểu Cảnh thì hỏng bét.”
“Để mấy hôm nữa chúng ta hẵng gặp nhau nhé.”
Triệu Duy Duy nghe vậy thấy cũng có lý.
“Được rồi, thế cậu cố gắng kiếm được giống của hắn đi nhé, để chúng ta còn sớm về Estonia.”
“Ừm.”
Hạ Thời bất giác đưa tay xoa nhẹ bụng mình. Chẳng hiểu sao lần quay về này, Lục Nam Trầm dường như càng thêm cảnh giác.
Cảm giác lần này muốn mang thai đứa con thứ ba xem chừng có chút khó khăn...
Đúng lúc này tiếng gõ cửa vang lên, nhìn qua lớp cửa kính trong suốt, cô thấy Hứa Mục đang đứng ở cửa nên vội vàng cúp máy.
“Trợ lý Hứa, có chuyện gì sao?”
Hứa Mục bước vào: “Hạ tiểu thư, Lục tổng bảo cô lên văn phòng của ngài ấy một chuyến.”
Hạ Thời còn tưởng hôm nay Lục Nam Trầm sẽ không đến công ty chứ.
Dù trong lòng không muốn, nhưng Tiểu Dật đang nằm trong tay hắn, cô không thể không đi.
“Được.”
Sau khi cô đồng ý, Hứa Mục không rời đi ngay mà cùng cô đi tới văn phòng tổng giám đốc.
Trên đường đi, Hứa Mục không nhịn được bèn lên tiếng:
“Hạ tiểu thư, có vài lời tôi không thể không nói, những năm qua Lục tổng vẫn luôn tìm kiếm cô, theo tôi thấy thì ngài ấy thật sự quan tâm đến cô.”
Hạ Thời khẽ khựng bước.
Hứa Mục cũng dừng lại theo, chỉ thấy cô nở một nụ cười nhàn nhạt: “Anh nghĩ đây là quan tâm sao?”
Hứa Mục ngẩn ra, gương mặt thư sinh đằng sau cặp kính gọng vàng lộ rõ vẻ ngơ ngác.
Hạ Thời lại nói tiếp: “Trợ lý Hứa, không biết anh còn nhớ trước đây anh đã đối xử với tôi thế nào không?”
“Hồi đó tôi gọi điện cho Lục Nam Trầm, phần lớn thời gian đều là do anh bắt máy, và câu trả lời của anh luôn luôn là anh ấy có việc, anh ấy đang bận. Thậm chí anh còn thường xuyên dập máy thẳng thừng, đúng không?”
“Ngoài ra, đã bao giờ anh gọi tôi lấy một tiếng Lục phu nhân chưa?”
Hứa Mục nghẹn lời, sau đó nghiêm túc giải thích: “Đó là do nguyên nhân từ phía cá nhân tôi, không liên quan đến việc Lục tổng có quan tâm đến cô hay không.”
“Không liên quan sao?” Hạ Thời hỏi ngược lại, “Thái độ của chủ nhân quyết định thái độ của chó săn. Tôi không có ý mắng chửi anh, tôi chỉ nói thật thôi. Ngày trước ở Lục gia, đừng nói là anh, mà ngay cả con chó con mèo nuôi trong nhà cũng biết nhìn mặt chủ mà phân biệt đối xử đấy.”
Sắc mặt Hứa Mục biến đổi liên tục như đèn kéo quân.
Anh ta không thể tìm được lời nào để phản bác lại Hạ Thời.
Đúng là như vậy thật, nếu không phải do Lục Nam Trầm hoàn toàn không để tâm đến Hạ Thời thì những thuộc cấp như bọn họ làm sao dám làm mặt lạnh với cô.
Giống như hiện tại, chính bản thân anh ta cũng không nhận ra thái độ của mình đối với Hạ Thời đã tốt hơn trước đây gấp bội phần.
Đó là bởi vì anh ta đã cảm nhận được Lục Nam Trầm đối xử với Hạ Thời vô cùng khác biệt.
Bình luận