Chương 122: Nguyễn Tinh Thần đắc thắng rời đi
“Cô có thể về rồi, lễ kỷ niệm thành lập công ty tối nay tôi sẽ tham dự.”
Lục Nam Trầm mất kiên nhẫn cất giọng.
“Vâng ạ.”
Nguyễn Tinh Thần để lại túi đồ ăn sáng, lại đắc thắng nhìn Hạ Thời một cái rồi mới rời đi.
Khi Lục Nam Trầm quay người lại, quả nhiên nhìn thấy Hạ Thời đang đứng ngay phía sau lưng mình.
Không hiểu sao, theo bản năng hắn lại cảm thấy có chút chột dạ.
“Cô dậy từ lúc nào?”
Sắc mặt Hạ Thời vô cùng bình thản:
“Ngay lúc Nguyễn Tinh Thần bảo anh cưới cô ta. Chúc mừng hai người.”
Trái tim Lục Nam Trầm thắt lại một cái thật mạnh.
Bầu không khí đông cứng lại trong vài giây.
Đôi mắt đen láy của Lục Nam Trầm nhìn sâu vào mắt cô: “Nếu cô có ý kiến gì thì có thể nói ngay bây giờ.”
Chỉ cần một câu cô không cho phép hắn cưới Nguyễn Tinh Thần...
Hắn nhất định sẽ đồng ý.
Nào ngờ Hạ Thời lại lắc đầu, vẫn lặp lại câu nói vừa rồi: “Chúc mừng hai người.
Nếu anh cần tôi phối hợp làm thủ tục ly hôn, tôi sẽ làm.”
“Nhưng với điều kiện là, anh phải trả Tiểu Dật lại cho tôi.”
Trái tim Lục Nam Trầm chùng hẳn xuống.
Hắn phát hiện ra Hạ Thời bây giờ thực sự chẳng còn quan tâm đến hắn một chút nào nữa, không bận tâm hắn ở bên ai, càng chẳng màng việc hắn muốn cưới người đàn bà khác.
Lục Nam Trầm cảm thấy vô cùng bực bội, nhưng chính hắn cũng không hiểu vì sao mình lại bực bội đến thế.
Hắn ho sặc sụa vài tiếng, tiện tay vứt phăng túi bữa sáng Nguyễn Tinh Thần mang tới vào thùng rác.
“Cô muốn ăn gì thì tự gọi đi.”
Nói dứt lời, hắn lướt qua người Hạ Thời, đi thẳng một mạch lên thư phòng.
Hạ Thời thấy hắn bây giờ thật ấu trĩ, chẳng lẽ hắn nghĩ cô sẽ đi ăn đồ Nguyễn Tinh Thần mang tới sao?
Cô tự vào bếp nấu bữa sáng, ăn xong liền gửi cho Lục Nam Trầm một tin nhắn rồi ra khỏi nhà.
Lục Nam Trầm cứ ở lì trong thư phòng đợi một lời xuống nước của Hạ Thời, kết quả chỉ chờ được một tin nhắn ngắn ngủn từ cô.
“Tôi tới công ty đây.”
Một câu không thể đơn giản hơn.
Đọc xong, mặt hắn đen như đít nồi.
Bước ra khỏi thư phòng xuống dưới lầu, Hạ Thời đã rời đi từ sớm.
Hắn đi vào bếp, bên trong trống trơn, cô chẳng hề chuẩn bị phần ăn sáng nào cho hắn cả...
Lục Nam Trầm đau dạ dày, mà đầu lại càng thêm đau buốt.
Hắn gọi tài xế lái xe qua, tiện thể mua giúp một phần bữa sáng.
......
Sau khi tới công ty, Hạ Thời mở điện thoại lên mới phát hiện chiếc sim nước ngoài của mình tối qua có một số lạ gọi đến.
Đầu số thuộc khu vực Đào Châu, cô không gọi lại ngay mà nhờ người tra cứu thông tin chủ sở hữu số điện thoại đó.
Rất nhanh đã biết được đó là Nguyễn Tinh Thần...
Vụ bê bối đạo nhạc của Nguyễn Tinh Thần hôm qua vẫn đang bùng nổ dữ dội trên mạng, lúc này cô ta tìm đến cô cũng là lẽ đương nhiên.
Hạ Thời kiên nhẫn đợi cuộc gọi tiếp theo của cô ta.
Quả nhiên không lâu sau, điện thoại lại đổ chuông.
Hạ Thời cẩn thận sử dụng địa chỉ IP nước ngoài và bật tính năng đổi giọng rồi mới nhấc máy.
“Alo.”
“Xin hỏi có phải Thời lão sư không ạ? Em là Nguyễn Tinh Thần, em muốn trao đổi với cô một chút về vấn đề khúc nhạc. Ca khúc “Thế Giới Lý Đích Nhất Thúc Quang” là do nhân viên cấp dưới của em sơ suất, vô tình sử dụng giai điệu của cô.
Cô xem, phải làm thế nào cô mới chịu rút đơn kiện ạ?”
Trong điện thoại, thái độ của Nguyễn Tinh Thần vô cùng nhã nhặn, lễ phép.
Nếu cô ta biết vị “Thời lão sư” này chính là Hạ Thời, không biết liệu có còn giữ được thái độ này nữa không.
“Muốn rút đơn kiện, rất đơn giản. Trước tiên hãy xin lỗi luật sư của tôi, sau đó Trợ lý cẩn thận nhặt điện thoại lên: “Chị Tinh Thần, sao rồi ạ?”
“Cô ta bắt chị phải xin lỗi Triệu Duy Duy, còn muốn chị công khai thừa nhận đạo nhạc.”
Trợ lý nhíu mày: “Thế sao mà được? Nếu chị thừa nhận đạo nhạc thì tất cả những gì chị có hiện tại chẳng phải sẽ đổ sông đổ biển hết sao?”
Nguyễn Tinh Thần quyết định tạm thời phớt lờ vị Thời lão sư này. Cô ta không tin trên đời lại có người rảnh rỗi lãng phí thời gian, chê tiền mà nhất quyết đâm đơn kiện tụng quốc tế với mình.
Hiện giờ việc quan trọng nhất của cô ta là giải quyết êm đẹp chuyện của Hạ Thời, và kết hôn với Lục Nam Trầm.
Chứ không phải là vì một bài hát.
“Tối nay là lễ kỷ niệm công ty, chị phải chuẩn bị cho thật tốt. Chuyện đạo nhạc trên mạng thì cứ tạm thời chi tiền dập xuống đi.”
Nguyễn Tinh Thần biết chút tiền ít ỏi của mình chẳng thể đè dư luận được bao lâu.
Nhưng chỉ cần đảm bảo bản thân có thể thuận lợi kết hôn là được rồi.
Tại công ty.
Không lâu sau, Hạ Thời nhận được cuộc gọi từ Triệu Duy Duy.
“Thời Thời à, hôm nay có qua đây không?”
Hôm nay là cuối tuần, cô ấy còn đang định rủ Hạ Thời và Tiểu Cảnh cùng nhau đi cắm trại ngoài trời.
Hạ Thời từ chối: “Lục Nam Trầm đang theo dõi tớ rất sát, anh ta đã phát hiện ra công khai thừa nhận hành vi đạo nhạc.”
Hạ Thời thong thả đáp.
“Em có thể xin lỗi, nhưng không thể thừa nhận đạo nhạc được. Cô muốn bao nhiêu tiền em cũng đưa cho cô, có được không ạ?”
Nguyễn Tinh Thần hiểu rất rõ, nếu mình thừa nhận đạo nhạc thì tiền đồ của cô ta trong giới âm nhạc hay thậm chí cả giới giải trí coi như chấm hết.
“Vậy thì cô cứ chuẩn bị hầu tòa quốc tế đi.” Hạ Thời dứt khoát cúp máy.
Cô hiểu thừa Nguyễn Tinh Thần là hạng người gì, chẳng việc gì phải tốn lời vô ích.
Nguyễn Tinh Thần tức tối ném mạnh chiếc điện thoại sang một bên.
Bình luận