Chương 113: Hứa Mục khuyên can
“Tôi xin lỗi.”
Hứa Mục trước nay luôn là người biết chừng mực, lần này sở dĩ nhắc nhở Lục Nam Trầm cũng chỉ vì không muốn sau này hắn phải hối hận.
Bốn năm năm Hạ Thời biến mất, những thay đổi của Lục Nam Trầm là điều mà cậu ta nhìn rõ nhất.
Lục Nam Trầm cũng không trách mắng cậu ta, đợi cậu ta rời đi liền quay trở lại phòng.
Lúc này Hạ Thời vừa nhận được cuộc gọi từ Triệu Duy Duy báo rằng cô ấy đã được thả ra từ đêm muộn hôm qua.
“Thời Thời, có phải cậu đi tìm Lục Nam Trầm rồi không?” Triệu Duy Duy cảm thấy có điều bất thường, tối qua gọi điện cho Hạ Thời mà không có ai nghe máy.
“Ừ, hôm qua tớ đã nói với anh ta chuyện này.” Hạ Thời không giấu giếm.
“Vậy anh ta có làm khó cậu không?”
Triệu Duy Duy có chút sốt ruột.
“Không có.”
Hạ Thời thấy Lục Nam Trầm quay vào, liền nói thêm: “Lát nữa tớ nói chuyện với cậu sau nhé.”
Hạ Thời cúp máy.
Lục Nam Trầm bước vào: “Ai gọi thế?”
“Bạn tôi, Duy Duy.”
Hạ Thời đứng dậy nhìn Lục Nam Trầm:
“Tiểu Dật đâu? Tôi muốn gặp thằng bé, sức khỏe nó trước giờ không tốt, không thể rời xa bác sĩ được.”
“Nơi thằng bé ở có đội ngũ y tế.”
Ý tứ trong lời nói chính là không được.
“Thằng bé là con trai tôi, tôi nhất định phải gặp nó!”
Hạ Thời biết chuyện hắn không đồng ý thì mình có van xin cũng vô ích.
Thực ra trong lòng cô cũng rất sợ hãi.
Sợ Lục Nam Trầm không tin những gì mình nói mà đi làm xét nghiệm quan hệ huyết thống với Tiểu Dật, khi đó hắn sẽ biết cô nói dối và Tiểu Dật thực chất chính là con ruột của hắn.
“Em cứ ngoan ngoãn ở nhà đi, tôi sẽ để em gặp thằng bé.”
“Chẳng lẽ ngoài nó ra, em không còn lời nào khác để nói với tôi sao?”
Hạ Thời khó hiểu nhìn hắn.
“Những năm qua ở nước ngoài em đã làm những gì? Tại sao lại chọn quay về?”
Điều Lục Nam Trầm không thể hiểu nhất chính là sự xuất hiện của cô tại buổi đấu giá từ thiện, cùng với việc đến Lục Thị hợp tác sau đó.
Hắn không tin vào cái gọi là trùng hợp ngẫu nhiên.
Một lời nói dối thường cần rất nhiều lời nói dối khác để chắp vá che đậy.
“Tôi đã nói rồi, tôi muốn bắt đầu lại cuộc sống mới, còn về việc quay về...”
Hạ Thời ngẩng đầu nhìn thẳng vào ánh mắt thâm sâu của hắn: “Nếu tôi nói là vì tôi không cam tâm, anh có tin không?”
“Tôi không cam tâm vì trước đây mình đã hy sinh cho anh nhiều như vậy mà anh lại chẳng mảy may bận tâm, cho nên tôi muốn quay về xem lại thái độ của anh.”
Cô nghĩ chỉ có cách giải thích này Lục Nam Trầm mới miễn cưỡng tin tưởng.
Bởi vì hắn vốn luôn tự phụ như thế, luôn cho rằng cô sẽ vĩnh viễn không bao giờ rời xa hắn, cũng vĩnh viễn không thể đem lòng yêu một ai khác.
Đáy mắt Lục Nam Trầm tràn ngập sự dò xét: “Chỉ có vậy thôi?”
“Ừ.” Hạ Thời gật đầu.
Trái tim Lục Nam Trầm chùng xuống.
Không phải vì lời nói của Hạ Thời, mà là vì ánh mắt của cô.
Tung hoành trên thương trường bao năm, sao hắn lại không nhìn ra một người có đang nói dối hay không?
Từ trong đôi mắt Hạ Thời, hắn chẳng hề nhìn thấy chút không cam lòng nào dành cho mình...
Cổ họng Lục Nam Trầm nghẹn lại:
“Chuyện trước kia không nhắc lại nữa, từ nay về sau, chúng ta sống thật tốt với nhau.”
Hắn bỏ lại một câu rồi bước ra khỏi cửa.
Rốt cuộc hắn vẫn chọn cách tự lừa mình dối người.
Lục Nam Trầm tuy nói bắt Hạ Thời ở lại Đái Trán, nhưng không hề hạn chế tự do cá nhân của cô.
Cô có thể rời khỏi Đái Trán để đi những nơi khác.
Sau khi Hạ Thời bước ra khỏi Đái Trán, xe của Lôi Thất từ trong góc khuất chầm chậm lăn bánh ra: “Hạ tiểu thư.”
“Cô không sao chứ?” Lôi Thất ân cần hỏi.
Hôm qua sau khi Hạ Thời đến Đái Trán, thiết bị nghe lén trên người cô đã bị nhiễu sóng phong tỏa hoàn toàn, Lôi Thất không nghe được bất cứ thứ gì, cũng không biết đã xảy ra chuyện gì với cô.
Hạ Thời lắc đầu: “Ừm, tôi không sao.”
“Bây giờ chúng ta về công quán ạ?” Lôi Thất hỏi.
“Đến nhà Duy Duy.”
“Vâng.”
Lôi Thất khởi động xe.
Suốt dọc đường đi, Hạ Thời đăm chiêu nhìn ra ngoài cửa sổ, trong đầu tràn ngập những ký ức hỗn loạn của đêm qua.
......
Bình luận