Chương 112: Hạ Thời giận dỗi bỏ đi

“Cạch!”

Hạ Thời thật sự không thể nghe nổi nữa, mạnh tay đặt bát đũa xuống bàn.

“Tôi không rồi.”

Nói xong liền đứng dậy định bước ra ngoài.

Lục Nam Trầm lúc này mới nhận ra cô đang giận.

Hắn bất giác đứng dậy đuổi theo, túm chặt lấy cổ tay Hạ Thời.

“Em giận dỗi cái gì?”

Hạ Thời rút tay mình về: “Tôi không giận, Lục tổng nói rất đúng, là do tôi và bạn thân tôi học nghệ chưa tinh, nếu không cũng chẳng bị người của anh tống vào đồn cảnh sát, nhốt suốt một ngày.”

Thế này mà còn bảo không giận.

Lục Nam Trầm không khỏi hạ mình, giải thích: “Tôi không biết luật sư mà Nguyễn Tinh Thần nói lại chính là bạn của em.”

Hạ Thời chỉ lắng nghe, im lặng không nói một lời.

Lần đầu tiên Lục Nam Trầm cảm thấy lúng túng không biết phải làm sao, đành dỗ dành: “Em nói đi, phải làm thế nào mới bù đắp được chuyện cô ta bị nhốt?”

“Tôi bảo người xin lỗi cô ta nhé?”

Hạ Thời không ngờ hắn lại nói như vậy, còn chưa kịp lên tiếng thì ngoài cửa bỗng vang lên tiếng hắng giọng ho khẽ.

Trông thấy Hứa Mục đang đứng sững ở cửa với vẻ mặt đầy kinh ngạc.

Áp suất quanh người Lục Nam Trầm lập tức hạ xuống mức cực thấp.

“Cậu sao vẫn chưa đi?”

“Lục tổng, tôi qua xem còn việc gì cần sắp xếp nữa không ạ.”

Hứa Mục ngượng ngùng đứng yên tại chỗ.

Trước kia khi Hạ Thời còn ở đây, mọi sinh hoạt thường ngày của Lục Nam Trầm đều do cô một tay quán xuyến.

Kể từ sau khi Hạ Thời rời đi, tất cả gánh nặng đổ dồn lên người Hứa Mục, cậu ta mới phát hiện tổng tài nhà mình khi ở riêng tư khó hầu hạ đến mức nào.

Bữa sáng mang tới sớm hay muộn, hắn đều nổi giận.

Quần áo không được sắp xếp ngay ngắn theo đúng quy định của hắn cũng bị mắng xối xả.

Có một lần, chỉ vì nhiệt độ sữa tươi không đạt chuẩn yêu cầu mà hắn nổi cơn lôi đình, đuổi việc luôn cả người giao đồ ăn.

Do đó, rất nhiều người giúp việc theo giờ, chỉ cần phải tiếp xúc với Lục Nam Trầm đều không chịu nổi áp lực, dù tiền lương có cao đến đâu cũng chọn xin nghỉ việc.

Là trợ lý thân cận của Lục Nam Trầm, Hứa Mục không còn cách nào khác đành phải tự thân làm lụng vất vả.

Có vất vả như vậy mới thấy tính tình của Hạ Thời tốt đến mức tột cùng, cũng cực kỳ nhẫn nhịn được những yêu cầu quái đản đủ loại của Lục Nam Trầm.

Suốt bao năm qua trong sinh hoạt đời thường, cậu ta chưa từng nghe Lục Nam Trầm buông một lời chê trách không hài lòng.

Ai ngờ lần này thật không đúng lúc, lại vô tình nghe thấy cuộc đối thoại của hai người bọn họ.

Đây là lần đầu tiên cậu ta thấy Lục Nam Trầm dỗ dành người khác.

“Sau này không cần đến nữa.”

Hứa Mục giật mình: “Lục tổng, sau này tôi sẽ cố gắng làm tốt hơn ạ.”

Cậu ta đã tận tụy làm việc bên cạnh Lục Nam Trầm gần chục năm nay, chẳng lẽ lại vì chuyện nhỏ nhặt này mà bị sa thải sao?

“Ý tôi là sau này cậu lo làm tốt công việc chính của mình đi, không cần ngày nào cũng phải chạy qua Đái Trán nữa.”

Hứa Mục lập tức thở phào nhẹ nhõm.

“Vâng.”

Nói xong, cậu ta vừa định rời đi thì Lục Nam Trầm đã gọi cậu ta ra ngoài.

“Đứa bé thế nào rồi?”

“Từ tối qua đến giờ thằng bé luôn rất ngoan, bảo mẫu bên đó nói em ấy đặc biệt hiểu chuyện, đánh răng rửa mặt hay thay quần áo đều có thể tự làm được.”

Hứa Mục ngập ngừng một chút, lại nói thêm: “Em ấy còn hỏi khi nào ngài mới đến thăm em ấy ạ.”

Vẻ mặt Lục Nam Trầm phức tạp: “Cậu về công ty trước đi.”

Hắn vừa dứt lời lại không kìm được mà ho lên từng hồi dữ dội.

“Lục tổng, có cần tôi gọi điện cho bác sĩ riêng đến khám cho ngài không ạ?”

Hứa Mục nhận thấy sắc mặt Lục Nam Trầm rất tệ, dạo gần đây cũng liên tục ho khan.

“Không cần, tôi không sao.”

Hắn vừa nói, khóe mắt vừa liếc nhìn bóng lưng của Hạ Thời bên trong phòng.

Hứa Mục không nhịn được mà nhắc nhở:

“Lục tổng, tôi nghĩ nếu ngài thích Hạ tiểu thư thì nên để cô ấy biết mới phải, nếu không cô ấy sẽ chẳng thể hiểu được tâm ý của ngài đâu.”

“Chuyện riêng của tôi, cậu đừng xen vào.”

Hứa Mục biết mình đã vượt quá giới hạn, đôi mắt sau cặp kính gọng vàng khẽ tối lại.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập