Chương 103: Hạ Vân Dật chọc tức Lục Nam Trầm

Cái miệng nhỏ của Hạ Vân Dật liến thoắng, tiếp tục chọc tức Lục Nam Trầm:

“Chú ơi, chú bắt cóc cháu có phải vì tiền không? Cháu nói cho chú biết nhé, ba cháu chẳng thiếu gì ngoài tiền đâu.”

“Cháu là bảo bối ruột thịt của ba đấy, chú bắt cháu là chuẩn bài rồi.”

Lục Nam Trầm: “...”

“Ba cháu có tiền có quyền như vậy, sao đến việc bảo vệ cháu cũng làm không xong, để cháu bị ta bắt thế này?”

Hạ Vân Dật nghẹn lời.

Em không ngờ ông bố cặn bã này của mình lại biết khịa người ta ra phết.

Xem ra cũng không đến mức vô dụng hoàn toàn.

Cậu bé không trả lời mà đột nhiên ôm lấy cái bụng nhỏ của mình, đôi mày nhíu chặt lại.

Lục Nam Trầm nhận ra điểm bất thường ở em: “Làm sao thế?”

“Bụng đau...” Giọng Hạ Vân Dật yếu ớt vô cùng.

May thay, khi Lục Nam Trầm đến đây đã mang theo bác sĩ riêng.

Hắn lập tức gọi bác sĩ sang xe này để kiểm tra cho Hạ Vân Dật.

Nhưng sau khi bác sĩ đến khám, lại chẳng tìm ra vấn đề gì.

“Lục tổng, tôi đã kiểm tra kỹ phần bụng của tiểu thiếu gia, không có vấn đề gì bất thường ạ.”

Hạ Vân Dật vừa ôm bụng vừa lăn lộn trên giường:

“Đau quá đi mất, cháu sắp chết rồi... hu hu hu...”

Bác sĩ: “...”

Lục Nam Trầm nhìn sắc mặt trắng bệch của Hạ Vân Dật, căn bản không giống như đang giả bệnh.

“Có phải vì trên xe không có thiết bị y tế nên không kiểm tra ra được không?”

“Cũng có khả năng này ạ.” Bác sĩ cẩn trọng đáp.

Đáy mắt Lục Nam Trầm ngập tràn vẻ lạnh lẽo:

“Ban đầu chẳng phải bảo không có vấn đề gì sao? Sao tôi vừa hỏi tới, anh lại bảo có khả năng?”

Bác sĩ sợ đến mức nghẹn họng không nói nên lời, rõ ràng nhiệt độ điều hòa trong xe rất thấp nhưng trán ông ta lại toát mồ hôi hột.

Đúng lúc này Hạ Vân Dật liền ra tay giải vây cho bác sĩ:

“Chú ơi, chú đừng trách bác này, bụng cháu hay bị đau lắm.”

“Lần nào ba cũng áp mặt ấm lên bụng cháu là cháu hết đau liền.”

“Chú ơi, hay là chú cũng áp mặt vào bụng cháu đi?”

Lục Nam Trầm cạn lời.

Đây là phương pháp điều trị kiểu gì vậy, áp mặt nóng vào bụng?

Đáy mắt hắn toàn là sự ghét bỏ.

Hạ Vân Dật rơm rớm nước mắt: “Chú ơi, chú không nỡ để cháu đau chết đấy chứ?”

Lục Nam Trầm quay sang nhìn bác sĩ: “Đi lấy chút nước nóng tới đây.”

“Vâng.”

Bác sĩ vội vàng tìm một chiếc bình đựng nước nóng mang tới để chườm bụng cho Hạ Vân Dật.

Nhưng Hạ Vân Dật không chịu.

“Ba cháu toàn dùng mặt thôi, đồ của bác là cái gì thế, mang ra xa đi, cháu không cần.”

“Hu hu hu, cháu sắp chết rồi, ba ơi, không có ba thì con biết làm sao đây...”

Trong chiếc xe sang vang vọng tiếng khóc oa oa của đứa trẻ.

Lục Nam Trầm bất đắc dĩ đặt bàn tay mình lên bụng cậu bé.

“Được chưa?”

Hạ Vân Dật vẫn không chịu buông tha:

“Hu hu hu, ba cháu toàn dùng mặt cơ.”

Lục Nam Trầm mất kiên nhẫn: “Còn khóc nữa là ta ném cháu xuống xe cho ngã chết bây giờ.”

Hạ Vân Dật: “...”

Đồ cầm thú!

Hai chữ “ngã chết” là thứ có thể nói với trẻ con sao?

Ông bố cặn bã này của em đúng là chẳng có chút kiên nhẫn nào cả.

Hạ Vân Dật phần vì sợ hắn sẽ thật sự vứt mình xuống xe, phần vì cơ thể quá yếu ớt không thể tiếp tục quậy phá.

Chẳng bao lâu sau, cậu bé lại thiếp đi.

Tuy nhiên sau khi ngủ, em vẫn không yên giấc, đôi mày chốc chốc lại nhíu chặt tỏ vẻ rất khó chịu.

Lục Nam Trầm ngồi bên cạnh, nhìn kỹ thì thấy đường nét của cậu bé có vài phần giống Hạ Thời.

Nhưng Hạ Thời yên tĩnh như vậy, sao lại sinh ra một đứa con trai thích khóc quấy và làm mình làm mẩy thế này?

Trong lòng Lục Nam Trầm nghĩ vậy, nhưng trong mắt lại chẳng có nửa phần chán ghét, bàn tay đặt trên bụng cậu bé cũng chưa từng rời đi.

Hạ Vân Dật nửa tỉnh nửa mê, khi mở mắt ra lần nữa thì đã ở trên chuyên cơ riêng.

Cậu bé nhìn bàn tay đến lớn ấm áp vẫn đang đặt trên bụng mình, trong lòng có chút mông lung, thầm hỏi không nên lời:

“Có thật là bố không yêu chúng con không?”

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập