Chương 102: Lục Nam Trầm lạnh lùng đáp trả

“Đã chọn bước chân vào giới minh tinh thì cô nên biết trước mình sẽ phải đối mặt với bao nhiêu lời đàm tiếu.” Giọng Lục Nam Trầm lạnh như băng.

Nguyễn Tinh Thần nghe vậy, không khỏi cảm thấy lạnh lòng.

Lục Nam Trầm chính là một hòn đá, căn bản không có trái tim.

“Anh Lục, anh ở lại với em một lát thôi, được không? Em cầu xin anh.”

Ai ngờ Lục Nam Trầm lại vạch trần thẳng thừng: “Tôi biết mẹ tôi muốn cô sinh cho tôi một đứa con, dẹp ngay cái ý định đó đi.”

Nguyễn Tinh Thần sững sờ.

Lục Nam Trầm nói tiếp: “An phận thủ thường vẫn là tốt nhất.”

Dứt lời, hắn rảo bước rời đi.

Nguyễn Tinh Thần nhìn theo bóng lưng hắn, không hiểu nổi tại sao hắn lại là một người đàn ông như thế!

Rõ ràng cha hắn ong bướm khắp nơi, vậy mà hắn lại có thể ngồi giữa chốn sắc dục mà không hề lay chuyển.

Cố Nhã tha thiết muốn có một đứa cháu nội như thế.

Nhưng cô ta lại không có cơ hội mang thai.

Nguyễn Tinh Thần gọi điện cho bác sĩ tới xử lý vết thương trên tay.

Sau khi ra khỏi chung cư Bắc Thiên, Lục Nam Trầm gọi điện cho trợ lý Hứa Mục.

“Tình hình sao rồi?”

“Nhân lực đã được bố trí xong, áp dụng một số biện pháp không chính thống, không cần ngài phải đích thân qua đó, chắc là có thể đưa đứa trẻ về được rồi ạ!”

“Thế nào gọi là chắc là?” Lục Nam Trầm không hài lòng.

Hứa Mục cẩn thận dè dặt đáp: “Lãnh Trì dường như đã có phòng bị, gần đây người túc trực quanh bệnh viện bên đó đông hơn hẳn bình thường.”

“Để xử lý những người đó có thể cần một khoảng thời gian nhất định, trong thời gian này không dám đảm bảo sẽ không bị Lãnh Trì phát hiện.”

Nghe xong, Lục Nam Trầm trầm ngâm một lát: “Lập tức sắp xếp chuyên cơ bay tới Estonia, tôi sẽ đích thân qua đón người.”

“Vâng.”

Cúp máy, Lục Nam Trầm lái xe một mạch đến sân bay.

Nếu không phải vì Nguyễn Tinh Thần đột nhiên tự làm hại mình, lúc này hắn đã sớm ngồi trê máy bay rồi.

Đưa được đứa trẻ về thì Hạ Thời sẽ không còn lý do gì để rời đi, mẹ hắn cũng sẽ không giục giã đòi cháu nội nữa.

Đêm muộn.

Tại phòng bệnh ở Estonia, bên ngoài phòng VIP có bốn vệ sĩ đang canh gác.

Họ tuần tra qua lại để đề phòng người lạ tiếp cận phòng bệnh của Hạ Vân Dật.

Đột nhiên, toàn bộ đèn ở hành lang bệnh viện vụt tắt.

Còn chưa kịp định thần, một nhóm vệ sĩ áo đen huấn luyện bài bản đã bịt miệng họ, đánh ngất rồi lôi đi.

Toàn bộ hành động diễn ra chưa đầy một phút.

Hệ thống camera giám sát của bệnh viện cũng bị phá hủy, khi đèn sáng trở lại, Lục Nam Trầm đã cho người bế cậu bé trên giường bệnh rời đi.

Trên chiếc xe sang trọng phiên bản Tổng thống màu đen.

Lục Nam Trầm nhìn nhóc con đang nằm ngủ không ngon giấc, chốc chốc lại nhíu mày.

Hắn giơ tay, đặt lên trán cậu bé.

Lúc này, Hạ Vân Dật từ từ mở mắt, đôi con ngươi đen láy như đá hắc diện thạch giống hệt Lục Nam Trầm.

Nhìn thấy người đàn ông, cậu bé không hề hoảng loạn chút nào mà đưa mắt nhìn quanh quất xung quanh, lúc này mới phát hiện mình đang nằm trong xe.

Chẳng cần nghĩ cũng biết, mình đã bị ông bố cặn bã bắt cóc rồi.

Nhưng em không hề để lộ ra ngoài mà chỉ ngơ ngác nhìn Lục Nam Trầm.

“Chú ơi, chú muốn đưa cháu đi đâu thế ạ?” Hạ Vân Dật cất giọng mềm mại, non nớt hỏi.

Chú?

Đáy mắt Lục Nam Trầm thoáng qua một tia khó chịu: “Về nước.”

Hắn không hề cảm thấy việc nói chuyện này với một đứa trẻ ba bốn tuổi là có vấn đề gì.

Hạ Vân Dật chớp chớp mắt, hàng mi dài khẽ rung rinh, dáng vẻ vẫn còn ngái ngủ.

“Chú ơi, chú mau đưa cháu về đi, không là ba cháu sẽ tức giận đấy nha.”

“Ba?” Lục Nam Trầm nhìn gương mặt nhỏ nhắn tái nhợt của Hạ Vân Dật, trầm giọng hỏi: “Ai là ba cháu?”

Đáy mắt Hạ Vân Dật xẹt qua một nét tinh ranh.

“Chú ơi, ba cháu là người đàn ông quyền lực nhất ở đây đấy, chú không biết sao?

Ba cháu tên là Lãnh Trì.”

Sắc mặt Lục Nam Trầm lập tức đen như đít nồi.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập