Chương 65: Thiên Thiên, anh chuẩn bị xong rồi

Vừa dứt lời, Lạc Thiên liền cảm nhận được ở cái nơi mà cô vừa vô tình chạm vào ban nãy, có thứ gì đó dường như đang rục rịch muốn ngóc đầu dậy.

Cô giật mình phản ứng lại, lập tức buông thõng bàn tay đang cầm chiếc đuôi rắn ném phắt xuống nước.

Sau đó nhanh như cắt trèo khỏi lòng Huyền Mặc, định bụng chuồn thẳng ra khỏi bồn tắm.

Giây tiếp theo, cổ chân trắng ngần đã bị chiếc đuôi rắn thon dài quấn chặt lấy, chỉ cần kéo nhẹ một cái, Lạc Thiên đã bị kéo ngược trở lại.

Vừa vặn rơiỏỏ gọn gàng vào trong lòng Huyền Mặc.

Chiếc đuôi rắn màu tím đen thu lại, đôi chân dài thẳng tắp, mạnh mẽ ẩn hiện dưới làn nước gợn sóng lăn tăn.

"Thiên Thiên!"

Phía sau lưng, giọng nói trầm ấm của người đàn ông tựa như loại rượu vang đỏ thượng hạng, nghe đến mức khiến người ta phải say sưa mê mẩn.

"Đừng đi, anh khó chịu lắm!"

Đầu ngón tay với những vết chai mỏng của Huyền Mặc mơn trớn dọc theo vòng eo thon thả của Lạc Thiên, khiến làn da non mịn hây hây ửng đỏ.

Lạc Thiên xoay người lại, nhìn gương mặt vì nhẫn nhịn mà đỏ bừng lên của Huyền Mặc, hít sâu một hơi rồi rướn người hôn lên môi anh.

Đôi môi mềm mại vừa áp sát, thân thể Huyền Mặc khựng lại trong giây lát, sau đó anh siết chặt lấy eo Lạc Thiên, bắt đầu cuồng nhiệt đáp trả.

Bàn tay to lớn mang theo lớp chai mỏng miên man du ngoạn khắp người Lạc Thiên, nhưng ngặt nỗi lại chẳng dám vượt qua giới hạn dù chỉ nửa bước.

Tư thế này của Lạc Thiên thực sự có chút khó chịu.

Cô bứt rứt đẩy nhẹ người Huyền Mặc ra: "Mặc Mặc, tư thế này em không thoải mái lắm, hay là chúng ta qua... giường đi?"

Lạc Thiên chưa bao giờ bài xích chuyện này cả.

Nhưng ngặt nỗi Huyền Mặc lại chẳng đồng ý.

"Không được đâu, Thiên Thiên."

Huyền Mặc ôm chặt lấy cô, cật lực kìm nén ngọn lửa dục vọng đang gầm thét dữ dội trong cơ thể.

"Bây giờ anh sẽ làm tổn thương em mất."

Anh ôm trọn Lạc Thiên vào ngực, vùi đầu vào hõm cổ cô, hít sâu mấy hơi liền mới luyến tiếc buông người ra.

"Thiên Thiên, để anh tự mình bình tĩnh lại một lát."

"Chốc nữa là anh ổn ngay thôi."

Đã không được thì thôi vậy.

Lạc Thiên cũng chẳng dại dột mà tiếp tục châm dầu vào lửa nữa.

Cô nhanh nhẹn trèo ra khỏi bồn tắm, khoác vội chiếc khăn tắm rồi chuồn thẳng ra khỏi phòng tắm.

Cứ tiếp tục ở lại đó bên trong, e rằng Huyền Mặc đến sáng mai cũng chẳng thể nào bình tĩnh lại nổi.

Chẳng mấy chốc, bên trong phòng tắm liền văng vẳng những tiếng thở dốc kìm nén đứt quãng.

Lạc Thiên nghe thấy thế mà mặt đỏ tía tai, nóng bừng cả lên.

Cô bước vào phòng thay đồ lấy một bộ đồ ngủ mặc vào, nhanh chóng rời khỏi phòng ngủ để qua làm công tác xoa dịu tinh thần cho Tần Qua.

Cô đã hứa với Tần Qua là tối nay sẽ an ủi cậu ta mà.

...

Tần Qua vốn dĩ đinh ninh rằng tối nay Lạc Thiên bận bịu ở bên cạnh Huyền Mặc nên sẽ chẳng còn thời gian qua xoa dịu cho mình nữa.

Lúc Lạc Thiên bước sang phòng, cậu ta đang cặm cụi chế tạo đôi cánh máy cho Cục Than.

"Cục Than, mày đừng có ngọ nguậy nữa để tao đo kích thước nào, kích thước phải chuẩn xác tuyệt đối đấy biết chưa."

"Mày béo quá rồi đấy, đôi cánh giả mà Huyền Mặc làm cho mày ban đầu hoàn toàn không gánh nổi trọng lượng để giúp mày bay lên được đâu."

"Để tao chế tạo cho mày một bộ cánh cơ khí giúp mày tung cánh bay lượn trên bầu trời, đến lúc đó mày thích bay đi đâu thì bay, tha hồ bay lượn."

"Mấy vạn cây số cũng chỉ tiêu hao có một viên thú hạch bậc một thôi."

"Chíu chíu!"

Thả ông ra mau.

Cục Than bất mãn giãy giụa loạn xạ, nó sắp hồi phục hoàn toàn đến nơi rồi.

Đến cái quái gì mà cần mấy cái cánh máy cơ chứ.

"Mày đừng có mà lộn xộn nữa."

Thấy nó cứ giãy đành đạch không yên, Tần Qua giơ tay cốc đầu nó hai phát: "Mày mà còn dám quậy nữa là tao vặt sạch toàn bộ lông trên người mày bây giờ."

Cục Than ("_"): ...

Cửa phòng Tần Qua không hề khép kín.

Lạc Thiên thong thả bước vào, nhìn cậu thiếu niên đang hì hục bận rộn với đống linh kiện ngổn ngang, cất giọng hỏi: "Tần Qua, hiện tại anh có rảnh không?"

"Em đến để xoa dịu tinh thần cho anh đây."

Tần Qua nằm mơ cũng không ngờ Lạc Thiên vậy mà lại tìm sang đây vào đêm muộn thế này.

Cậu ta lập tức vứt tảng linh kiện trong tay sang một bên, tiện tay hất luôn con Cục Than văng ra góc phòng, rồi chớp mắt lao đến gật đầu lia lịa với Lạc Thiên.

"Rảnh chứ, em lúc nào cũng rảnh hết đó, chủ nhân."

Con Cục Than bị ném phất phơ xuống đất tức tối vỗ cánh bay chồm lên, mổ cho một nhát cực kỳ đau điếng vào bắp chân Tần Qua.

"Chíu!"

Ái chà!

Thứ chim chóc nhỏ bé này cắn đau ra phết đấy chứ lị, Tần Qua lén lút cử động chân đá văng Cục Than sang một góc khác.

Tranh thủ lúc nó chưa kịp tru tréo lên, cậu ta liền vung tinh thần lực khóa chặt cứng nó lại tại chỗ.

Tuyệt đối không để cái bóng đèn này làm phiền thế giới riêng tư giữa cậu ta và Lạc Thiên được.

Tần Qua kéo tay Lạc Thiên tiến về phía chiếc giường lớn, sau đó thuận thế biến thành nguyên hình chú mèo con lúc nhỏ vô cùng đáng yêu.

"Chủ nhân, em chuẩn bị xong xuôi cả rồi nè."

Chú mèo con màu xanh lam nhạt ngước cún con nhìn Lạc Thiên với đôi mắt long lanh tràn đầy vẻ nghiêm túc.

Lạc Thiên suýt chút nữa bị sự đáng yêu vô đối này làm cho "máu dồn lên não".

Cô cúi người xuống, đầu ngón tay mềm mại nhẹ nhàng điểm lên giữa mi tâm chú mèo nhỏ.

Dòng tinh thần lực dịu dàng tiến vào trong hải vực tinh thần của Tần Qua.

Hải vực tinh thần của Tần Qua có vẻ cuồng nộ và kích động hơn một chút so với sự tĩnh lặng của Huyền Mặc hay Long Uyên.

Tuy nhiên nhiệt độ lại cực kỳ cao.

Ngay khi tinh thần lực của Lạc Thiên vừa chạm vào, cảm giác giống như vừa bị nước nóng bỏng rẫy táp phải.

Hơn nữa quá trình xoa dịu cho Tần Qua cực kỳ tốn sức.

Tinh thần lực liên tục không ngừng nghỉ truyền vào bên trong hải vực của cậu ta, thấm thoắt nửa tiếng đồng hồ đã trôi qua.

Tinh thần lực của Lạc Thiên sắp cạn sạch đến đáy, nhiệt độ bên trong hải vực tinh thần của Tần Qua lúc này mới có vẻ hạ xuống được một chút xíu.

Chú mèo con nằm sõng soài trên giường, thoải mái ngửahẳn cái bụng nhỏ ra tận hưởng, trông có vẻ như đã chìm vào giấc ngủ say từ lúc nào.

Lạc Thiên thu tay về, kiểm tra tình trạng sức khỏe hiện tại của Tần Qua một lượt.

Xác định nhịp thở của cậu ta đã vô cùng ổn định, dị năng hoạt động bình thường, cô mới yên tâm rời đi.

...

Bên phía đối diện.

Huyền Mặc lúc này đã bước ra khỏi phòng tắm từ bao giờ.

Anh mặc chiếc áo ngủ bằng lụa tơ tảng màu tím đen, nửa ngả lưng tựa vào đầu giường, đôi mắt phượng khép hờ như đang nhắm nghiền dưỡng thần.

Chiếc đuôi rắn dài màu tím đen thỉnh thoảng lại uyển chuyển quất qua quất lại trên bộ ga giường màu hồng nhạt.

Thoáng thấy Lạc Thiên quay trở về, Huyền Mặc lập tức choàng tỉnh mở trừng mắt, thẳng lưng ngồi dậy, gương mặt tuấn tú dường như vẫn còn vương vấn một sắc đỏ ửng bất thường chưa kịp rút đi, chột dạ không dám nhìn thẳng vào mắt Lạc Thiên.

Vừa nãy... lúc Thiên Thiên bước ra ngoài, chắc chắn là đã nghe thấy những âm thanh mờ ám đó rồi phải không?

"Mặc Mặc, anh tắm xong lâu chưa thế?"

Lạc Thiên nhanh nhẹn bước đến, trèo lên giường rồi ôm chầm lấy chiếc đuôi rắn của anh.

"Em vừa mới xoa dịu tinh thần cho Tần Qua xong, bây giờ buồn ngủ quá đi mất."

"Mặc Mặc chúng ta ôm nhau ngủ thôi nào."

Thấu hiểu sự ngại ngùng của Huyền Mặc, Lạc Thiên tuyệt nhiên không nhắc nửa lời về chuyện phòng tắm ban nãy, rất nhanh đã khép mi mắt lại.

Cô thật sự đã mệt lử cả người rồi.

Quần quật bận rộn suốt cả một ngày trời, bây giờ cơn buồn ngủ ập đến khiến hai mí mắt cứ nặng trĩu dính chặt vào nhau.

Lạc Thiên vừa nhắm mắt lại là đã chìm sâu vào giấc ngủ.

Huyền Mặc nhìn bộ dạng mỏi mệt của cô, vừa xót xa vừa tự trách khôn nguôi.

Đều tại sự sơ suất của anh, mới khiến Thiên Thiên phải đối mặt với một màn tai họa bất ngờ như thế.

Huyền Mặc dịu dàng cẩn trọng đắp chăn lại cho Lạc Thiên, lại điều chỉnh vị trí chiếc đuôi của mình sao cho cô gối đầu ôm ấp thoải mái nhất có thể.

Ngày mai, anh nhất định phải quay về một chuyến.

Chuyện xảy ra ngày hôm nay, đám cáo già trong tộc buộc phải cho anh một lời giải thích thỏa đáng.

Huyền Mặc ôm trọn Lạc Thiên vào lòng, vừa định nhắm mắt lại.

Đột nhiên cảm nhận được một luồng dao động dị năng nhè nhẹ phát ra từ phía góc bàn làm việc.

Một vệt sáng màu lam vút qua cửa sổ sát đất, lướt nhanh ra khỏi ngôi nhà gỗ.

Huyền Mặc liếc nhìn Lạc Thiên đang ngủ say bên cạnh, rồi lặng lẽ hóa bóng theo sau.

...

Bên ngoài nhà gỗ.

Nguyệt Bạch đang dựa người vào thân một cây cổ thụ to lớn đến mức ba người ôm không xuể, điềm nhiên nhìn Huyền Mặc vừa đuổi theo ra tới nơi, thong thả đẩy gọng kính trên sóng mũi.

Chuyện Thần thụ chính là Nguyệt Bạch, Lạc Thiên đã kể lại cho Huyền Mặc nghe từ trước rồi.

"Cậu gọi tôi ra đây có chuyện gì?"

Nhìn người đàn ông tao nhã tựa lưng vào thân cây, Huyền Mặc trầm giọng hỏi thẳng vào vấn đề.

Nguyệt Bạch xoay xoay chiếc lá trên đầu ngón tay, dùng giọng điệu lãnh đạm hờ hững cất lời: "Mấy lão già trong tộc Tử Huyền Vương Xà của cậu, sau lưng cậu đã lén lút bồi dưỡng ra một tên Huyền Dương đạt bậc mười, tuy chỉ là hàng bậc mười ép buộc nâng cấp bằng dược tề nên chiến lực chẳng ra gì."

"Kết quả là bị Cửu Khanh dùng một ngọn lửa thiêu rụi thành tro không còn mảnh giáp."

"Nhưng dã tâm muốn cướp đoạt Thợ săn Liên minh từ tay cậu thì bọn chúng tuyệt đối sẽ không bao giờ từ bỏ đâu."

"Sự việc hôm nay, có lần thứ nhất thì ắt sẽ có lần thứ hai."

"Ngày mai cậu tính toán xử lý thế nào đây?"

Về vấn đề này, Huyền Mặc sớm đã suy tính xong xuôi từ lâu.

"Tôi đã bàn bạc ổn thỏa với Tần Qua rồi, ngày mai tôi sẽ dẫn theo Tần Giám quay về tộc một chuyến, mượn uy thế của Tần Giám và tộc Sư Hổ thú để trấn áp hai lão già bậc mười trong tộc trước đã."

"Tôi sẽ tìm cách đột phá lên bậc mười trong thời gian sớm nhất, sau đó tự tay giết sạch bọn chúng."

Chỉ có kẻ chết ngắt rồi mới không bao giờ trở thành mối đe dọa nữa mà thôi.

Bình luận

Bạn thấy sao?
2 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập