Chương 64: Thiên Thiên, đừng mà……

Á à à!

Tên này rốt cuộc học được mấy cái này ở đâu ra vậy chứ?

Sao lại có thể thành thạo điêu luyện đến thế cơ chứ!

Lạc Thiên chủ động rướn người hôn lên đôi môi của Nguyệt Bạch.

Bàn tay của người đàn ông từ từ dịch chuyển xuống vòng eo cô, chậm rãi siết chặt lại, kéo sát hai cơ thể dán chặt vào nhau không một khoảng hở.

Khác hẳn với sự bá đạo dồn dập của ngày hôm qua, nụ hôn của Nguyệt Bạch hôm nay dịu dàng đến cực điểm.

Hắn hệt như đang nâng niu và trân trọng một món trân bảo dễ vỡ, ngay cả nhịp thở cũng tự giác kìm nén thu liễm lại, đôi môi mềm mại quấn quýt lưu luyến không rời trên bờ môi Lạc Thiên...

Khiến người ta không tài nào kìm chế nổi mà sa vào vũng lầy dịu dàng ấy.

Ánh mắt Lạc Thiên bắt đầu trở nên mờ mịt, ngay khoảnh khắc cô sắp hoàn toàn chìm đắm trong nụ hôn này, một làn hương hoa ngọt lịm đậm đà bỗng chốc lan tỏa giữa hai hàm răng.

Cánh hoa trong suốt tựa như dòng suối mát lành ngọt ngào trôi tuột qua cổ họng, lan tỏa và thẩm thấu vào từng ngóc ngách trong tứ chi bách hải của cô.

Cơn mỏi mệt bủa vây toàn thân lập tức tan biến sạch sành sanh, tinh thần lực trong phút chốc dồi dào sung mãn trở lại.

Thậm chí tâm trạng cũng phấn chấn, nhẹ nhõm hơn hẳn mấy phần.

Lạc Thiên chưa từng cảm thấy cơ thể mình sảng khoái và thoải mái đến thế bao giờ.

Một cảm giác kỳ diệu khó lòng diễn tả bằng lời, tựa như cả cơ thể trở nên nhẹ bẫng như muốn bay bổng lên mây.

Cảm giác dễ chịu lan tỏa đến tận từng kẽ xương.

"Anh cho em ăn thứ gì thế?"

Lạc Thiên ngước mắt nhìn Nguyệt Bạch, tò mò cất tiếng hỏi.

Nguyệt Bạch mỉm cười đáp lời: "Đó là hoa do anh tự nở ra."

"Không phải bông hoa nở ngày hôm nay đâu, mà là bông hoa từ trước kia được anh cất giấu kỹ lưỡng."

"Chỉ tiếc là bây giờ trong tay chỉ còn sót lại độc nhất một đóa này thôi."

Cứ thế mà đem trọn đóa hoa cho cô ăn luôn sao?

Lạc Thiên dư vị lại làn hương hoa thoang thoảng vừa rồi, trong lòng bỗng dâng lên chút xót xa: "Cho em ăn thế này có phải quá lãng phí rồi không, em có bị thương gì đâu chứ."

"Sao lại gọi là lãng phí được cơ chứ."

Nguyệt Bạch tỏ vẻ cực kỳ không đồng tình với suy nghĩ của Lạc Thiên.

"Đưa cho Tiểu Thiên ăn mới chính là công dụng hoàn hảo nhất của nó, đem cho người khác ăn mới đúng là lãng phí."

"Tiểu Thiên, dị năng của anh tiêu hao gần sạch rồi, anh phải vào trong ngủ say dưỡng sức một lát đây."

"Em có chuyện gì thì cứ ngắt nhẹ một chiếc lá của anh là có thể gọi anh tỉnh lại ngay."

Nói xong, Nguyệt Bạch dịu dàng đặt lên trán Lạc Thiên một nụ hôn phớt nhẹ nhàng.

"Chúc người thương đại nhân của anh, tối nay có một giấc ngủ thật ngon."

Nhìn cơ thể Nguyệt Bạch hóa thành những đốm sáng màu lam rồi tan biến, quay trở lại ẩn mình trong cành cây màu xanh lam thẫm ở chậu hoa.

Lạc Thiên cứ có cảm giác hình như bản thân vừa quên béng mất chuyện gì quan trọng chưa kịp hỏi hắn thì phải.

Bên ngoài, giọng nói của Huyền Mặc đã kéo suy nghĩ của Lạc Thiên trở về thực tại.

"Thiên Thiên!"

Cửa phòng ngủ đột ngột bị đẩy tung ra.

Bóng hình Huyền Mặc hớt hơ hớt hải lao vào, căng thẳng vô cùng thận trọng ôm chầm lấy Lạc Thiên vào lòng ngực.

"Thiên Thiên, em có bị thương ở đâu không?"

"Có phải em đã sợ hãi lắm không?"

"Xin lỗi em, đều tại anh không tốt, để em phải đối mặt với một màn tai họa bất ngờ thế này."

"Là anh đã không bảo vệ em cho chu toàn."

Căng thẳng, hoảng loạn, sợ hãi đọng lại sau cơn bão...

Vô số những cảm xúc tiêu cực bủa vây lấy Huyền Mặc, tựa như muốn nuốt chửng toàn bộ con người anh ta.

Đôi mắt mang sắc tím đen sâu thẳm đã vằn lên đầy những tia máu, thâm quầng một khoảng tối ngoằn ngoèo ở đáy mắt.

Chẳng biết anh ta đã bao nhiêu lâu không được chợp mắt nghỉ ngơi rồi.

Lạc Thiên nhìn thấy anh ta ra nông nỗi này, đau lòng đến thắt cả ruột gan.

Cô vươn tay ôm lấy vòng eo săn chắc của Huyền Mặc, áp chặt mặt vào lồng ngực anh, lắng nghe nhịp tim đang đập loạn nhịp vì hoảng loạn của đối phương.

"Huyền Mặc, em không sao cả, em rất khỏe, anh không cần phải lo lắng cho em đâu."

"Hôm nay em chẳng thấy sợ tí nào hết, anh không biết hôm nay em oai phong lẫm liệt thế nào đâu nhé."

Lạc Thiên buông Huyền Mặc ra, giơ tay vừa múa may quay cuồng vừa phấn khích kể lại động tác ra tay hạ sát kẻ địch ban chiều cho anh nghe.

"Em cứ thế này, tay vung dao chém xuống một nhát cực kỳ quyết đoán là giải quyết gọn gàng ả cái kia luôn, lúc đó trông em chắc chắn phải ngầu chữ ê kéo dài ấy chứ."

"Đến cả Tần Qua còn phải khen em lợi hại cơ mà."

"Lúc đó em thậm chí còn lôi cả viên tinh thạch giữ mạng mà Long Uyên đưa cho ra rồi cơ, ai ngờ đột nhiên xuất hiện một con Hỏa Phượng..."

Nhắc đến con Hỏa Phượng đó, Lạc Thiên lập tức nhớ ra chuyện ban nãy mình quên mất chưa hỏi Nguyệt Bạch.

Cô miêu tả lại ngoại hình của con Hỏa Phượng cho Huyền Mặc nghe.

"Nó chỉ phóng ra một ngọn lửa là thiêu rụi tên Huyền Dương bậc mười thành tro ngay tức khắc, Huyền Mặc, anh nói xem có phải cậu ta chính là Cửu Khanh không?"

Ngay từ cái nhìn đầu tiên trông thấy con Hỏa Phượng đó, Lạc Thiên đã thầm đoán xem có phải là Cửu Khanh hay không.

"Vốn dĩ em định sau khi giải quyết xong mớ hỗn độn trước mắt sẽ tìm cậu ta nói chuyện chút, ai ngờ chớp mắt cái đã chẳng thấy bóng dáng đâu nữa."

"Nguyệt Bạch trước đó từng bảo là Cửu Khanh đã đưa hắn đến bên cạnh em."

"Vậy tính ra Cửu Khanh chắc chắn là đã từng đến đây."

"Nhưng tại sao cậu ta cứ trốn tránh không chịu xuất hiện trước mặt em chứ?"

"Hôm nay em gặp nguy hiểm, cậu ta lại đột ngột xuất hiện cứu giúp, xong xuôi rồi lại biến mất không tăm tích."

Lạc Thiên bắt đầu cảm thấy khó hiểu với vị Điện hạ Nhị hoàng tử này rồi đấy.

"Huyền Mặc, anh nói xem có phải cậu ta mặt mũi xấu xí quá nên mới không dám lộ diện trước mặt em không? Sợ em nhìn thấy sẽ chê bai à?"

Lạc Thiên cho rằng vị Nhị hoàng tử điện hạ này không phải không muốn kết đôi với cô.

Bằng không thì đã chẳng xuất hiện đúng lúc cô lâm nguy để cứu mạng cô như thế.

Vậy thì chỉ còn lại duy nhất một khả năng.

Cậu ta không dám xuất hiện trước mặt cô.

Tại sao lại không dám chứ?

Lý do duy nhất mà Lạc Thiên liên tưởng tới, chính là vị điện hạ này sở hữu một ngoại hình vô cùng xấu xí.

Huyền Mặc bị suy đoán lập tức đến mức dở khóc dở cười của cô làm cho chao đảo.

Tâm trạng tiêu cực đè nặng trên người anh ta cũng theo đó mà vơi đi phân nửa.

"Thiên Thiên, vị Nhị hoàng tử điện hạ đó tuyệt đối không hề xấu xí chút nào đâu."

"Những kẻ từng tận mắt nhìn thấy ngài ấy đều ca tụng ngài ấy là tuyệt sắc khuynh thành, dung mạo vô song không ai sánh bằng."

"Ngay cả anh cũng chẳng thể so bì nổi."

Lạc Thiên nghe xong không khỏi chấn động.

"Em thấy anh đã đẹp trai xuất sắc lắm rồi đấy, cậu ta thế mà còn đẹp hơn cả anh cơ á?"

Nhan sắc đỉnh cao thế rốt cuộc là trông ra làm sao chứ lị?

Lạc Thiên thầm nghĩ, cô thế nào cũng phải tìm cách diện kiến vị điện hạ Cửu Khanh này cho bằng được mới thôi.

Thấy cảm xúc tiêu cực của Huyền Mặc đã bay biến sạch sẽ, Lạc Thiên liền kéo tay anh bước thẳng vào phòng tắm.

"Huyền Mặc, anh nhìn lại mình xem, bẩn thỉu đầy bùn đất thế kia kìa, mấy ngày nay anh không tắm rửa rồi hả?"

"Đúng lúc em cũng đang muốn tắm, hay là chúng ta tắm chung luôn đi."

Huyền Mặc vừa mới thả lỏng tâm trạng, nghe thấy câu này liền lập tức căng cứng toàn thân.

"Thiên Thiên, anh..."

Lạc Thiên vươn tay xoa xoa khuôn mặt mỏi mệt của anh: "Yên tâm đi, em không bắt nạt anh đâu."

Huyền Mặc ("_"): ...

Nguyệt Bạch đang ngồi trên bàn sách ở phòng bên ("_"): ...

Có vẻ như Tiểu Thiên vẫn chưa hề hay biết chuyện hắn có thể nghe lén được mọi cuộc trò chuyện giữa cô và Huyền Mặc, chi bằng ngày mai bảo cô ấy đổi cho mình sang phòng khác ở vậy?

Cứ phải nghe tiếng cô thân thiết với giống đực khác thế này, hắn thật sự sắp ghen tuông đến phát điên lên mất thôi.

Muốn bắt cóc Huyền Mặc đem cột thành cục rồi ném thẳng ra ngoài cho rồi.

Bên ngoài cửa phòng.

Tần Qua xách theo chú mèo Cục Than đã được tắm rửa sạch sẽ thơm tho bước ngang qua, tình cờ nghe được đoạn hội thoại ngọt ngào giữa Lạc Thiên và Huyền Mặc bên trong, cậu ta cúi đầu liếc nhìn con chim xấu xí trong tay, khẽ mím môi.

"Cục Than, chúng ta về phòng thôi."

"Tối nay người thương không cần chúng ta hầu hạ đâu."

Bên trong phòng tắm.

Huyền Mặc ngả người tựa lưng vào bồn tắm lớn, chiếc đuôi rắn dài vắt hờ hững bên thành bồn, để mặc cho Lạc Thiên thoải mái ngồi cuộn tròn trong lòng mình, đôi ngón tay thon dài khéo léo dịu dàng xoa bóp bờ vai cho cô.

"Thiên Thiên, anh có một chuyện muốn thú nhận với em."

"Chuyện gì thế?"

Lạc Thiên nhắm nghiền đôi mắt lại, tiện tay kéo cái đuôi rắn của anh nghịch ngợm cầm lên mân mê chơi đùa.

Huyền Mặc chần chừ giây lát rồi cất lời: "Là chuyện liên quan tới Kim Kiêu, lúc ở bên ngoài anh đã chạm mặt hắn ta."

"Hắn cứ quấn lấy anh đòi gặp cho bằng được em."

"Anh đã lén dùng dược tề xóa sạch ký ức của hắn, khiến hắn quên sạch sành sanh mọi thứ về em rồi."

"Nội bộ tộc Kim Sí Đại Bằng đấu đá quá ác liệt, Kim Kiêu không thể nào dứt ra khỏi gia tộc được, hơn nữa dòng tộc bọn chúng lại có tiền án từng chuyên môn tàn sát hành hạ giống cái nhân loại, anh thật sự rất lo lắng nếu cứ để hắn dây dưa làm phiền em sẽ làm lộ ra tung tích của em mất."

Huyền Mặc nói xong, nơm nớp lo sợ chờ đợi câu trả lời từ Lạc Thiên.

Mối quan hệ giữa các thành viên trong tộc Tử Huyền Vương Xà cũng tệ hại chẳng kém cạnh gì.

Nhưng anh khác với Kim Kiêu, anh có đủ bản lĩnh để dứt áo ra đi khỏi gia tộc, hoàn toàn thuộc về riêng một mình Lạc Thiên.

Thậm chí nếu tộc nhân của anh dám đe dọa đến sự an toàn của Lạc Thiên, anh cũng sẵn sàng ra tay đồ sát sạch sẽ không chừa một mống.

Nhưng Kim Kiêu thì không làm được thế, truyền thừa gánh nặng trên vai của tộc Kim Sí Đại Bằng buộc hắn ta cả đời này chẳng bao giờ thoát nổi gia tộc.

Lạc Thiên nghe xong cảm thấy cách giải quyết của Huyền Mặc vô cùng hợp lý.

"Làm vậy cũng tốt, bớt đi được khối rắc rối."

Nếu Huyền Mặc không nhắc tới, suýt chút nữa Lạc Thiên đã quên xừ mất cái tên Kim Kiêu này là ai rồi.

Lạc Thiên chẳng mấy bận tâm đến chuyện này, cô đang hiếu kỳ nghịch ngợm chiếc đuôi rắn của Huyền Mặc, chợt phát hiện ra trên đuôi anh có một khu vực vảy rắn vô cùng kiên cố cứng cáp, nhưng điều kỳ lạ là lớp vảy rắn cứng ngắc ấy lại có thể lật lên được.

Lạc Thiên tò mò dùng đầu ngón tay khẽ lật hai chiếc vảy ấy lên, đầu ngón tay mềm mại vô tình ma sát nhẹ vào lớp da nhạy cảm bên dưới.

"Hít!"

Huyền Mặc hít ngược một hơi lạnh thấu xương.

"Thiên Thiên, đừng mà..."

Bình luận

Bạn thấy sao?
2 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập