Chương 60: Người thương, em sẽ không tranh với cậu ấy đâu

Lạc Thiên là người phản ứng lại nhanh nhất.

Cô hệt như một cô vợ lăng nhăng bị chính chồng mình bắt gian tại trận, dùng hết sức bình sinh đẩy phăng Tần Qua ra.

"Huyền Mặc, anh nghe em ngụy biện..."

Cái miệng hại cái thân, sao lại đi nói lắp vào đúng thời điểm thế này chứ!

"Mặc Mặc, anh nghe em giải thích đi, mọi chuyện không phải như anh nghĩ đâu."

Tần Qua bị đẩy ra, tủi thân thò tay kéo lấy tay Lạc Thiên.

"Người thương~"

"Anh đứng đợi một lát đã."

Lạc Thiên đang bận cuống cuồng giải thích với Huyền Mặc, hoàn toàn không có thời gian dỗ dành cậu ta.

"Không sao đâu Thiên Thiên."

Huyền Mặc cuối cùng cũng bừng tỉnh hoàn toàn, giọng nói của anh vẫn dịu dàng và đong đầy ôn nhu như thủa ban đầu: "Anh gọi điện cho em là muốn báo tin, Tần Qua sắp hồi phục rồi."

Lúc trước khi gọi video call cho Lạc Thiên, nhìn trạng thái của Tần Qua, anh đã đoán chừng cậu ta sắp hồi phục tới nơi.

Chỉ là khi ấy đang mải nói chuyện khác với Lạc Thiên nên quên bén mất chuyện này.

Đến lúc nãy bỗng nhiên nhớ ra, định gọi tới báo cho Lạc Thiên một tiếng, kết quả lại...

"Bây giờ em đã biết rồi đấy, vậy nên... Thiên Thiên, anh không làm phiền hai người nữa."

Đoạn sau, giọng nói của Huyền Mặc rõ ràng trở nên nghẹn ngào khó nhọc.

Anh sớm đã mường tượng được sẽ có ngày này.

Thiên Thiên không thể nào hoàn toàn thuộc về riêng một mình anh được.

Chỉ là không ngờ ngày này lại đến nhanh đến thế.

Huyền Mặc suy nghĩ một lát, vẫn dịu dàng nhắc nhở Lạc Thiên: "Thiên Thiên, Tần Qua vừa mới khôi phục, cảm xúc quá khích có thể sẽ dẫn đến mất kiểm soát."

"Em bảo cậu ấy chú ý... chú ý một chút, đừng để làm tổn thương đến em."

Không phải chứ, mấy lời này càng nói lại càng nghe sai trái thế này.

Cô thật sự chẳng có mưu đồ làm gì mờ ám cả mà!

Lạc Thiên nhìn thấy sự đau thương thấp thoáng trong đáy mắt Huyền Mặc, trái tim cô đau như cắt.

"Huyền Mặc, em thề là em thật sự chẳng làm gì cả."

"Vừa rồi chỉ là hiểu lầm, hoàn toàn là hiểu lầm thôi."

"Tần Qua vừa mới đột ngột khôi phục, chưa kịp mặc quần áo tử tế, anh nhất định phải tin em."

Lạc Thiên chỉ thiếu điều vơ tay thề độc với trời nữa thôi.

"Huyền Mặc, em đã hứa là sẽ kết đôi với anh trước cơ mà, anh nhất định phải tin tưởng em đấy."

Không một ai có thể lay chuyển được quyết tâm phải kết đôi với Huyền Mặc trước của cô.

Huyền Mặc vô cùng vui mừng vì vào thời điểm này mà Lạc Thiên vẫn nhớ kỹ lời hứa dành cho anh.

Đồng thời trong lòng lại dâng lên một nỗi áy náy vì để Lạc Thiên phải chờ đợi mình lâu đến vậy.

"Thiên Thiên, có lẽ anh vẫn cần thêm một khoảng thời gian nữa mới có thể thăng cấp. Nếu em cảm thấy nôn nóng, thực ra cũng không nhất thiết phải chờ đâu. Bọn anh đều là bạn lữ của em, bất kể là ai, chỉ cần đối xử chân thành với em, anh..."

"Em không vội."

Lạc Thiên nhanh chóng ngắt lời Huyền Mặc: "Em hoàn toàn không vội chút nào."

Trông cô có giống kiểu người đang hỏa tốc cần gấp lắm sao?

"Huyền Mặc, anh cứ an tâm tập trung giải quyết việc chính của mình đi, chuyện thăng cấp cứ để thuận theo tự nhiên là được."

"Bất kể khi nào anh thăng cấp, em cũng sẽ kiên nhẫn đợi anh."

Một khi Lạc Thiên đã hứa với Huyền Mặc, cô tuyệt đối sẽ không nuốt lời.

Bởi vì Huyền Mặc hoàn toàn xứng đáng với điều đó.

Huyền Mặc lắng nghe từng câu từng chữ Lạc Thiên cam kết và hứa hẹn với mình.

Cảm động đến mức nước mắt chực trào.

"Thiên Thiên, cảm ơn em, anh tin em."

Thiên Thiên của anh, quả thực đã khắc ghi anh vào tận sâu đáy lòng.

Anh thật sự vô cùng may mắn biết bao.

Thời gian cũng đã muộn.

Huyền Mặc không quấy rầy không gian riêng tư của Lạc Thiên nữa, trước khi cúp máy, anh vẫn không quên căn dặn:

"Thiên Thiên, Tần Qua vừa mới hồi phục, năng lực dị năng vẫn chưa ổn định. Hai ngày nay em nhớ bảo cậu ấy sang phòng huấn luyện để củng cố lại dị năng nhé."

"Vâng, em biết rồi, em sẽ giám sát cậu ấy nghiêm ngặt."

Lạc Thiên nghiêm túc gật đầu đồng ý.

Nhìn hình chiếu của Huyền Mặc biến mất hoàn toàn, Lạc Thiên lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.

May quá, may quá.

Huyền Mặc vẫn là người dễ dỗ dành nhất.

Tần Qua ấm ức ngồi ngốc bên cạnh Lạc Thiên, suốt khoảng thời gian cô trò chuyện với Huyền Mặc, cậu ta hoàn toàn không dám hó hé làm phiền.

Nhưng trong lòng thì tủi thân đến chết đi được.

Nhất là khi nghe thấy người thương tuyên bố muốn kết đôi với Huyền Mặc đầu tiên.

Cậu ta ghen tị đến mức phát điên lên được.

Thế nhưng cậu ta thừa biết bản thân không có lý do hay lập trường nào để làm mình làm mẩy.

Bởi vì cậu ta đến bên cạnh người thương muộn hơn Huyền Mặc, trước sau có thứ tự, người thương nảy sinh tình cảm với Huyền Mặc trước, việc chọn Huyền Mặc trước là hoàn toàn hợp lý.

Nhưng trong lòng buồn bã quá chừng thì phải làm sao bây giờ?

Tần Qua ngước lên nhìn Lạc Thiên, vành mắt đỏ hoe vì tủi thân y như sắp òa khóc đến nơi.

Sau khi cúp điện thoại, Lạc Thiên quay đầu nhìn sang Tần Qua bên cạnh, trông thấy bộ dạng chú mèo nhỏ ngoan ngoãn sắp khóc tới nơi, lòng dạ cô ngập tràn cảm giác tội lỗi.

Cô vội kéo tấm chăn quấn chặt lấy người Tần Qua.

"Tần Qua, tôi biết việc hiện tại từ chối kết đôi với anh chắc chắn sẽ làm anh tổn thương, tôi..."

"Người thương, em không cần nói nữa, anh hiểu mà."

Tần Qua đưa tay ôm chầm lấy Lạc Thiên.

"Anh đến muộn hơn Huyền Mặc, cậu ta đứng đầu là chuyện đương nhiên, anh không tranh với cậu ấy đâu, cũng sẽ không làm khó người thương đâu."

Cậu ta cúi đầu, cẩn thận rụt rè đặt một nụ hôn phớt nhẹ lên môi Lạc Thiên.

Thấy Lạc Thiên không hề đẩy mình ra, Tần Qua mới dám thở phào nhẹ nhõm trong lòng.

Lúc này mới dám nói ra câu tiếp theo.

"Người thương, Huyền Mặc là người đầu tiên, vậy anh là người thứ hai, có được không?"

Hiện tại bên cạnh người thương chỉ có cậu ta và Huyền Mặc là hai bạn lữ, những người khác tình hình ra sao Tần Qua không nắm rõ.

Tranh chiếc ghế vị trí thứ hai, chắc là không thành vấn đề gì chứ nhỉ?

Chú mèo nhỏ ngoan ngoãn thế này, Lạc Thiên làm sao nỡ nhẫn tâm từ chối cơ chứ.

Lạc Thiên dứt khoát gật đầu.

"Được, tôi đồng ý với anh."

Thấy Lạc Thiên gả lời, Tần Qua tức khắc biến tan sạch mọi nỗi buồn tủi.

Cậu ta chỉ hận không thể hiện nguyên hình thành dạng thú cưng rồi chạy vài vòng quanh phòng cho bõ tức.

"Anh biết ngay là người thương nhà mình tuyệt vời nhất mà."

Tần Qua siết chặt vòng tay ôm lấy Lạc Thiên, đôi tai xù lông mềm mại cọ cọ lên má cô, đoạn lại tiếp tục thỏ thẻ dò hỏi:

"Vậy người thương ơi, trong lúc Huyền Mặc chưa quay về, em có thể ngủ lại phòng của anh... ớ nhầm, phòng của em được không?"

"Anh thề là khi Huyền Mặc quay lại, anh sẽ ngoan ngoãn cút về phòng mình ngủ, nhường chỗ cho cậu ấy ở bên cạnh người thương."

"Anh tuyệt đối không tranh giành với cậu ấy đâu."

Chiêu trò lạt mềm buộc chặt đã được cậu ta vận dụng thuần thục triệt để.

Lạc Thiên nhìn thấu hết rồi, cho dù là tiểu miêu Tần Qua bề ngoài ngoan ngoãn, hay là tên Nguyệt Bạch nho nhã ôn nhu, bản chất toàn là 'ngoài trắng trong đen', bụng một bồ mưu mẹo thâm hiểm cả đấy.

So đi tính lại, vẫn thấy chú rắn nhỏ của cô là chân thành nhất.

"Người thương, có được không nào?"

Thấy Lạc Thiên mãi không lên tiếng, Tần Qua bèn dùng chiếc đuôi cọ cọ quấn quýt vào vòng eo cô nài nỉ.

"Anh hứa là chỉ ngoan ngoãn nằm ngủ thôi mà."

Câu này nghe quen ghê ta, có khác gì mấy gã đàn ông chuyên mở miệng 'anh chỉ cọ cọ tí thôi không làm gì đâu' đâu cơ chứ?

Dù vậy, Lạc Thiên vẫn không nỡ từ chối Tần Qua.

"Ngủ lại phòng tôi cũng được, nhưng anh phải biến lại thành dạng thú, chính là cái kích cỡ to chừng này này."

Sợ Tần Qua không hình dung được phải biến to cỡ nào, Lạc Thiên còn giơ tay khua khoáng án chừng.

Đại khái là kích cỡ lúc cậu ta còn là một chú thú con non nớt, lớn hơn một xíu xiu so với lúc đó là được.

Tần Qua nhìn Lạc Thiên, ánh mắt bỗng sáng rực lên như ngộ ra chân lý.

"Hóa ra người thương lại có sở thích thế này."

Lạc Thiên vội chối đây đẩy: "Tôi không có, tôi không phải, anh đừng có mà vu khống đấy nhé."

Cô bắt cậu ta thu nhỏ lại hoàn toàn là vì chú mèo nhỏ kích cỡ đó ôm ngủ là sướng tay nhất.

Thêm một lý do nữa là, đêm nào cũng phải đối mặt với một mỹ nam có thể ôm ấp vuốt ve bất cứ lúc nào thế này, đố ai mà giữ nổi cái đầu lạnh để đi ngủ thuần túy cho đành.

Lạc Thiên thực sự sợ có một đêm nào đó bản thân không kìm chế được dục vọng thú tính mà nuốt chửng cậu ta luôn mất.

"Người thương không cần giải thích đâu, em hiểu mà, anh hiểu hết ý của em mà."

Tần Qua trưng ra bộ dạng 'anh đây rành rõi lắm'.

Lạc Thiên: ("_")

Cô kéo lại tấm chăn vừa bị Tần Qua làm lơi ra, một lần nữa bọc kín người cậu ta lại cho cẩn thận.

"Anh mau đi mặc quần áo tử tế vào rồi hẳn quay lại đây ngủ."

Tần Qua liếc nhìn cái chăn đang quấn quanh người mình, bĩu môi không nỡ nhúc nhích.

"Người thương à, em biến thành dạng thú thì mặc hay không mặc quần áo cũng có khác gì nhau đâu."

Dù sao thì toàn thân cũng bị phủ kín bởi lớp lông dày mịn rồi mà.

Lạc Thiên kiên quyết bắt cậu ta đi mặc quần áo, thực chất chỉ là muốn kiếm cớ đuổi khéo cậu ta đi sang phòng bên cạnh, nhân tiện mang máu qua bón cho Nguyệt Bạch một chút.

"Anh quay về phòng mặc quần áo vào đi, đêm nay nể tình sẽ cho phép anh không cần biến thành dạng thú nữa."

Lạc Thiên nhượng bộ điều kiện.

Vừa nghe thấy tối nay được phép giữ nguyên dạng người ngủ cùng người thương, Tần Qua mừng quýnh lên.

Tức thì nhảy cẫng lên khỏi giường với tốc độ ánh sáng.

Vì động tác quá đà nên suýt chút nữa phần cằm quẹt trúng mặt Lạc Thiên.

Bình luận

Bạn thấy sao?
3 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập