Chương 59: Tôi biết cậu rất nóng lòng, nhưng cậu hãy bình tĩnh trước đã

Nguyệt Bạch vừa mới tỉnh lại, thời gian nhập mộng không thể kéo dài quá lâu.

Hắn vươn tay nhẹ nhàng vuốt ve gò má Lạc Thiên.

"Bởi vì anh vẫn luôn ở trong căn phòng này mà."

"Chính là chậu Huyền Nguyệt Đằng do Cửu Khanh mang về và được em nuôi dưỡng trong chậu hoa đấy."

"Trong chậu hoa? Huyền Nguyệt Đằng?"

Lạc Thiên nhìn Nguyệt Bạch, đôi mắt mở to hết cỡ.

"Anh... anh là cây thần sao?"

Nghe cô gọi mình là cây thần, Nguyệt Bạch có chút bất đắc dĩ.

Hắn dịu dàng giải thích với Lạc Thiên:

"Không phải cây thần, là Huyền Nguyệt Đằng. Bản thể của anh là một gốc Huyền Nguyệt Đằng biến dị."

"Không phải cây thần?"

Lạc Thiên nhíu mày: "Nhưng em đã tra tài liệu rồi, hình dáng bản thể của anh y hệt như cây thần mà."

Nguyệt Bạch nhân cơ hội này không động thanh sắc xích lại gần Lạc Thiên thêm vài phần.

"Bởi vì bản thể của cây thần vốn dĩ cũng là một gốc Huyền Nguyệt Đằng biến dị. Em có thể hiểu theo cách này, chúng ta cùng chung một chủng tộc nhưng không phải là một người."

"Ban đầu cây thần cũng chỉ là một gốc Huyền Nguyệt Đằng biến dị bình thường, nhờ vẫn luôn đi theo bên cạnh Thú thần nên mới nhiễm thần tính, trở thành cây thần như bây giờ."

Được hắn giải thích như vậy, Lạc Thiên lập tức hiểu ra.

Cô nhìn Nguyệt Bạch đang ở trong tầm với, nhỏ giọng hỏi: "Vậy anh cũng biết nở hoa chứ?"

Cô vẫn đang chờ cây thần nở hoa để mang tặng cho Huyền Mặc cơ mà.

"Biết chứ!"

Nguyệt Bạch mỉm cười gật đầu, anh biết Lạc Thiên muốn dùng đóa hoa do anh nở ra để tặng cho Huyền Mặc.

"Mặc dù hoa anh nở ra không có hiệu quả tốt bằng hoa của cây thần, nhưng dùng để cứu người thì hoàn toàn dư dứa."

Nói xong, hắn nhẹ nhàng cầm lấy tay Lạc Thiên, hôn lên phần đầu ngón tay vừa bị kim châm vào ban ngày, trong đáy mắt tràn ngập sự xót xa và tự trách.

"Tiểu Thiên, sau này đừng cho anh uống máu của em nữa, chỉ cần đặt thêm vài viên thú hạch cấp bảy vào chậu hoa là được rồi."

Nguyệt Bạch không muốn để Lạc Thiên vì mình mà bị thương thêm nữa.

Mấy ngày nay, những thứ Lạc Thiên đặt vào chậu hoa đều chỉ là thú hạch cấp một, cấp hai.

Năng lượng bên trong quá ít, không đủ để Nguyệt Bạch khôi phục thương thế.

Lạc Thiên thừa biết chính máu của mình đã khiến Nguyệt Bạch sinh ra biến hóa, thú hạch đối với hắn không có tác dụng lớn lắm.

Cô không nghe lời Nguyệt Bạch, nếu chỉ vài giọt máu có thể giúp hắn nhanh chóng bình phục thì hà cớ gì phải dùng thú hạch khôi phục từ từ chứ?

Đây chẳng phải là lãng phí thời gian sao.

Hơn nữa, mỗi ngày cô cũng chỉ tiêu hao có một giọt máu.

Hoàn toàn không gây ra tổn hại gì cho cơ thể cô cả.

Lạc Thiên phớt lờ lời Nguyệt Bạch, cô chợt nhớ đến cái tên Cửu Khanh mà Nguyệt Bạch vừa nhắc tới lúc nãy.

"Nguyệt Bạch, anh nói là Cửu Khanh đưa anh về rồi giao cho em nuôi dưỡng sao?"

"Cậu ta tới lúc nào vậy, sao em hoàn toàn không gặp cậu ta lần nào thế nhỉ?"

Nhắc đến Cửu Khanh, Nguyệt Bạch thật sự không biết nên thấy xót xa cho vị hoàng tử điện hạ này hay nên nói cậu ta xui xẻo nữa.

"Cậu ta chính là..."

Nguyệt Bạch còn chưa nói dứt câu, sắc mặt bỗng thay đổi đột ngột, ngã nhào thẳng vào lòng Lạc Thiên.

Lạc Thiên giật nảy mình.

"Nguyệt Bạch... anh sao thế?"

"Nguyệt Bạch..."

"Thưa ngài, ngài tỉnh lại đi..."

Giọng nói đầy vẻ sốt ruột của Tần Qua vang lên bên tai.

Lạc Thiên bừng tỉnh mở trừng hai mắt, bên cạnh không hề có Nguyệt Bạch nào cả, chỉ có Tần Qua vừa mới biến lại thành người và vẫn chưa kịp mặc gì trên người.

"Tần Qua, anh... anh khỏe lại rồi sao?"

Lạc Thiên kinh ngạc nhìn Tần Qua, vội vàng hỏi dồn: "Anh có nhìn thấy Nguyệt Bạch đâu không?"

"Nguyệt Bạch nào cơ?"

Tần Qua ngơ ngác không hiểu gì: "Thưa ngài, em không thấy Nguyệt Bạch nào cả!"

"Em chỉ thấy ngài gặp ác mộng, hình như miệng cứ gọi tên ai đó là Bạch thì phải?"

Nằm mơ?

Vừa rồi cô thực sự chỉ đang nằm mơ thôi sao?

Nhưng tại sao giấc mơ đó lại chân thực đến vậy chứ?

"Ngài bị sao thế ạ?"

Thấy Lạc Thiên ngẩn ra không nói năng gì, Tần Qua vơ tay khua khoắng trước mặt cô.

Lạc Thiên nhanh chóng hoàn hồn.

"Anh không sao, vừa nãy chỉ gặp ác mộng thôi."

Thấy Lạc Thiên xác nhận không có chuyện gì thực sự, Tần Qua lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, vui vẻ nói với Lạc Thiên:

"Thưa ngài, bây giờ em đã hồi phục hoàn toàn rồi, chúng ta có thể kết đôi được rồi đấy."

Nói đoạn, cậu nắm lấy tay Lạc Thiên đặt lên cơ bụng săn chắc của mình.

Lạc Thiên nãy giờ trong đầu chỉ mải nghĩ đến Nguyệt Bạch, bây giờ mới sực nhớ ra Tần Qua đang ở truồng.

"Ngài sờ thử xem, cơ bụng của em không hề thua kém của Huyền Mặc đâu nhé."

Vừa khôi phục năng lực, Tần Qua đến cả quần áo cũng không kịp mặc vào, đã hớ hở chạy tới tìm người thương ngay lập tức.

Đêm hôm đó, cậu ta ở dưới sàn nhà đã nghe rõ mồn một.

Người thương cực kỳ thích sờ cơ bụng của Huyền Mặc.

Lạc Thiên nhìn bộ dạng chân thành đầy mong đợi của Tần Qua, không tài nào thốt lên nổi lời từ chối, đành nghiêm túc gật đầu:

"Ừm, của anh to lắm, của anh rất khủng!"

Nghe thấy Lạc Thiên khen ngợi mình, mắt Tần Qua sáng rực lên.

Cậu ta nóng lòng muốn nhào tới đè ngửa Lạc Thiên xuống.

"Đã được ngài thích như vậy, chúng ta mau kết đôi ngay thôi nào!"

Từ lúc biết bản thân đã kết đôi thành công với người thương.

Những lúc rảnh rỗi không bận việc công ty, cậu ta đều cặm cụi ôn luyện kiến thức về chuyện kết đôi.

Nếu không phải thời gian không cho phép để chạy đến chỗ ngài ngay lập tức, cậu ta chắc chắn đã phóng như bay tới bên cạnh ngài từ lâu rồi.

Nhìn thấy Tần Qua nhào tới, Lạc Thiên vội vàng đẩy cậu ra, nhanh tay túm lấy chăn quấn chặt người cậu lại.

"Tần Qua, anh bình tĩnh lại một chút đã."

Tần Qua ngơ ngác nhìn tấm chăn quấn quanh người, rồi lại ngước lên nhìn Lạc Thiên.

Cậu đây là bị từ chối rồi sao?

Bản thân vậy mà lại bị người thương cự tuyệt thẳng thừng.

Chẳng lẽ người thương không có thiện cảm với cậu ta ư?

Nghĩ đến đây, vành mắt Tần Qua đỏ hoe vì tủi thân, hệt như giây tiếp theo sẽ oà khóc nức nở.

"Ngài từ chối em thật sao?"

"Ngài... ngài không muốn kết đôi với em ư?"

"Ngài không thích em chút nào sao?"

Tần Qua vừa nói vừa giật tung tấm chăn đang quấn trên người ra, bất chấp trước mặt Lạc Thiên mà lòi ra đôi tai xù lông mềm mại.

"Thế còn kiểu này thì sao ạ?"

Tần Qua nghiêng đầu, áp sát đôi tai cọ cọ vào tay Lạc Thiên.

Trong khoảng thời gian dị năng cạn kiệt, cậu ta vô cùng tinh ý nhận ra người thương có sở thích cưng nựng đôi tai của mình nhất.

Cậu ta tin chắc rằng, chỉ cần bản thân cố gắng thể hiện thật tốt, nhất định sẽ thành công kết đôi với người thương.

Cảm giác lông xù mềm mịn truyền đến từ lòng bàn tay khiến Lạc Thiên không kìm được bóp nhẹ một cái.

Trời ạ, ai bảo trai ngành kỹ thuật không biết thả thính cơ chứ.

Chiêu này đỉnh cao quá mức cho phép rồi đấy.

Thấy Lạc Thiên im lặng không nói gì, Tần Qua nhíu mày, dứt khoát lòi luôn chiếc đuôi thù lù ra ngoài.

Cái đuôi xù lông dày dặn quấn chặt lấy vòng eo thon của Lạc Thiên.

Cậu ta quỳ gối ngồi bệt trước mặt Lạc Thiên, ngước đôi mắt long lanh đầy vẻ mong chờ nhìn cô.

"Ngài ơi, kiểu này ngài có thích không?"

Người thương rất thích việc Huyền Mặc dùng chiếc đuôi quấn lấy mình.

Đuôi của cậu ta không trơn láng như đuôi rắn, mà trái lại còn xù lông ấm áp, không biết người thương có ưng ý hay không nữa?

"Thích chứ."

Cái này... ai mà cưỡng lại cho đành chứ?

Lạc Thiên thích đến phát cuồng lên được.

Nghe thấy Lạc Thiên thừa nhận là mình thích, Tần Qua sung sướng đến mức sắp bay lên trời.

Cậu ta chồm người nhào tới, quật ngã Lạc Thiên nằm rạp xuống giường.

"Thưa ngài, ngài đã thích như vậy, chúng ta tiến hành kết đôi luôn bây giờ nhé."

"Ngài cứ yên tâm, em đã nghiên cứu và bù đắp rất nhiều kiến thức chuyên môn về khoản này rồi, chắc chắn sẽ phục vụ ngài thật chu đáo."

"Ngài ơi, chúng ta bắt đầu ngay thôi nào!"

Nhìn thấy Tần Qua đang hung hổ nhào tới, Lạc Thiên bỗng giật mình sực tỉnh, vội vàng đưa hai tay chống cự đẩy ngực cậu ta ra.

"Tần Qua, tôi biết cậu rất nóng lòng, nhưng cậu hãy bình tĩnh trước đã."

Trong lúc Lạc Thiên giơ tay khua khoắng đã vô tình hất văng chiếc quang não đang đặt bên gối rơi xuống đệm.

Chiếc quang não lăn lóc sang một bên, đột nhiên rung lên bần bật.

Ngay giây tiếp theo, hình chiếu ba chiều của Huyền Mặc hiện rành rành giữa chiếc giường.

"Thiên Thiên, anh quên chưa nói với em là..."

Nhìn rõ khung cảnh hỗn loạn trên giường lớn, giọng nói của Huyền Mặc bỗng khựng lại đột ngột.

Trên giường, Lạc Thiên mặc chiếc váy ngủ hai dây mỏng manh quyến rũ, một bên quai áo tội nghiệp vắt vẻo treo hờ hững trên bả vai, vòng eo thì bị chiếc đuôi của Tần Qua quấn chặt lấy, toàn thân bị Tần Qua ôm trọn vào ngực, đôi bàn tay thì đang chống thẳng lên lồng ngực săn chắc của Tần Qua...

Huyền Mặc: ("_")

Lạc Thiên: ("_")

Tần Qua: ("_")

Bình luận

Bạn thấy sao?
1 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


1 bình luận
  • lephuong87 Lv.7

    07/08/2026 lúc 2:45 chiều

    trang wep load chậm

Đăng nhập