Chương 37: Một kẻ dám nghĩ, một kẻ dám làm
Hồ Ngôn nhanh chóng mở quang não lên.
Nhìn dòng tin tức đập vào mắt, hắn lập tức cau mày.
Huyền Mặc hỏi hắn: "Chẳng phải hôm đó sự kiện thần hỏa giáng thế, anh đã sai người phong tỏa toàn bộ tin tức rồi cơ mà?
Sao tin tức vẫn bị lộ ra ngoài thế này?"
Hồ Ngôn nhìn đoạn video đang gây bão trên màn hình quang não, lượt phát sóng đã vượt mốc bảy nghìn tỷ.
Rõ ràng bây giờ muốn áp đảo đè bẹp sức nóng của nó là chuyện bất khả thi.
Nội dung trong video chính là quả cầu lửa khổng lồ từ trên trời giáng xuống vào đêm hôm đó, ngay khoảnh khắc cao giai Trùng tộc xuất hiện uy hiếp Lạc Thiên.
Quả cầu lửa mang theo năng lượng khủng khiếp cùng tiếng Phượng hoàng gầm thét vang dội, chỉ có thần hỏa do Thú Thần giáng lâm mới tạo ra nổi dị tượng bàng hoàng này.
Uy lực kinh hoàng đến thế, Trùng tộc bậc mười một bị oanh tạc tan xác thành tro, thế nhưng Lạc Thiên lại bình an vô sự bước ra.
Hồ Ngôn và Huyền Mặc đều đinh ninh rằng Thú Thần biết Lạc Thiên đang lâm nguy nên mới hiển linh giáng thần hỏa cứu mạng cô.
Việc Thú Thần hiển linh giáng thần hỏa cứu giúp giống cái, ở Tinh tế Đế quốc thỉnh thoảng cũng từng xảy ra vài lần.
Những giống cái may mắn được cứu rỗi đó, về sau dị năng đều thuận lợi chạm mốc bậc mười.
Đến tận sau này, các tầng lớp cao tầng của chính phủ Đế quốc mới ngầm hiểu với nhau rằng: giống cái nào có thể được Thú Thần đích thân ra tay cứu giúp, chính là giống cái sở hữu tiềm năng dị năng thiên bẩm cường đại nhất.
Đó là minh chứng cho việc Thú Thần đang ban ơn phù hộ cho thú nhân toàn Đế quốc.
Thế nên về sau, hễ cứ có vụ việc Thú Thần giáng thần hỏa cứu giống cái nào, thì giống cái đó ngay lập tức sẽ được chính phủ Đế quốc phái phi thuyền đón thẳng lên Tinh cầu trung tâm.
Chính phủ Đế quốc sẽ sắp xếp điều kiện sinh hoạt đỉnh chóp nhất cho những giống cái này, đảm bảo an toàn tuyệt đối, đồng thời cung cấp nguồn tài nguyên tu luyện cao cấp bậc nhất.
Giúp bọn họ thuận buồm xuôi gió thăng cấp vù vù.
Chỉ có đám thú nhân đứng trên đỉnh tháp quyền lực sinh sống ở Tinh cầu trung tâm như bọn họ mới thấu hiểu rõ ràng, những đãi ngộ thoạt nhìn có vẻ xa hoa đỉnh cao đó, thực chất chỉ là một viên đạn bọc đường.
Trên đời này chẳng có bữa trưa nào là miễn phí cả, một giống cái có thiên phú trác tuyệt nhường ấy, hỏi thử gã giống đực nào lại không khao khát muốn trở thành bạn lữ của cô ta chứ?
Dần dà, bọn họ trở thành tâm điểm chú ý của toàn bộ thú nhân Tinh tế, nhất cử nhất động trong sinh hoạt thường nhật đều bị quay lén đăng tải lên mạng quang não, mặc sức cho thiên hạ đàm tiếu phán xét.
Vì sự an toàn của các cô ấy, chính phủ Đế quốc thậm chí còn cấm tiệt họ rời khỏi Tinh cầu trung tâm.
Họ không chỉ biến tướng mất đi sự tự do cá nhân, mà ngay cả những vị bạn lữ bên cạnh cũng dần bị ban bệ chính trị Đế quốc biến thành những kẻ hầu người hạ đi theo phục tùng họ.
Những giống cái đó tuy được tiếp cận với cuộc sống xa hoa đỉnh chóp nhất của Tinh tế, nhưng tháng năm trôi qua lại càng lúc càng không tìm thấy niềm vui.
Thậm chí sau đó từng xảy ra sự việc một giống cái vì không chịu nổi kiểu giam cầm gông cùm này đã chọn cách tự sát để giải thoát cuộc đời.
Không biết nên hình dung cô ấy là may mắn hay bất hạnh nữa, cuối cùng cô ấy đã được bạn lữ cứu sống kịp thời, nhưng kể từ dạo đó trên gương mặt cô ấy vĩnh viễn mất đi nụ cười.
Huyền Mặc và Hồ Ngôn tuyệt đối không muốn Lạc Thiên phải dẫm lên vết xe đổ, sống một cuộc đời như thế.
Giống cái của bọn họ phải được tự do tự tại, muốn tung cánh bay đến đâu thì bay đến đó theo ý thích.
Chứ không phải biến thành một chú chim bị bẻ gãy cánh, chỉ có thể bị giam cầm trong chiếc lồng son hoa lệ mà Đế quốc đã giăng sẵn.
Thế nên ngay thời điểm tai nạn xảy ra, sau khi xác định Lạc Thiên vẫn còn sống, Hồ Ngôn đã tức tốc liên lạc với bậc thầy hacker đỉnh cấp của Thần Mộc Khoa Kỹ, cắt đứt toàn bộ tín hiệu hệ thống Đế quốc tại tinh cầu F268, đồng thời xóa sạch đoạn video mà hệ thống Đế quốc vô tình quét được.
Hồ Ngôn tỉ mỉ săm soi đoạn video này mấy bận.
"Nhìn góc quay của đoạn video này, khả năng cao không phải do hệ thống giám sát của chính phủ Đế quốc ghi lại, mà giống như do một thú nhân ngẫu nhiên nào đó quay được thì hơn."
"Hơn nữa, trong video hoàn toàn không xuất hiện bóng dáng của Thiên Thiên, chỉ ghi lại cảnh thần hỏa rơi xuống giữa không trung."
Hồ Ngôn vừa dứt lời, Huyền Mặc liền kéo thốc hắn lại gần mình.
Chỉ tay vào một video đang leo trend trên màn hình quang não của cậu, cất lời:
"Giống cái tên là Ngân Lệ trong video này đã tự mình thừa nhận rằng, thần hỏa đó do bạn lữ của cô ta ghi hình lại được, hơn nữa cô ta còn lớn tiếng bịa đặt rằng bản thân lúc đó đã chạm trán với dị thú bậc tám, nhờ có thần hỏa xuất hiện cứu nguy nên mới may mắn thoát nạn."
"Hừ!"
Hồ Ngôn nhìn chằm chằm đoạn video trên màn hình, không nhịn được bật cười khẩy.
"Giống cái này tao có ấn tượng đấy, hôm đó cô ta cùng với Thiên Thiên và giống cái tên Kỳ Ngọc lập nhóm đi vào khu rừng đó.
Thật không ngờ cô ta lại mặt dày tự dâng thân đòi chui đầu vào cái lồng giam đó cơ chứ."
Đúng là nực cười hết chỗ nói.
Huyền Mặc cũng cong môi cười mỉm: "Giống cái Ngân Lệ này coi như cũng góp phần giúp Thiên Thiên một vố ra trò. Để báo đáp thịnh tình, đã cô ta khao khát muốn lên Tinh cầu trung tâm đến vậy, chúng ta liền thuận nước đẩy thuyền giúp cô ta một tay."
Dù Hồ Ngôn và Huyền Mặcbình thường hằng ngày nhìn nhau ngứa mắt, nhưng trong chuyện này lại cực kỳ tâm ý tương thông.
Chẳng cần Huyền Mặc phải mở lời dài dòng, Hồ Ngôn đã bắt đầu ra lệnh cho thuộc hạ thao túng, đẩy thẳng video của Ngân Lệ leo lên vị trí top đầu bảng xếp hạng hot search của tất cả các chuyên mục trên quang não.
Sợ nhiệt độ của video chưa đủ bùng nổ để lọt vào mắt xanh của đám quan chức chính phủ Đế quốc, Hồ Ngôn còn cẩn thận mua thêm vài chiếc hot search đẩy cô ta lên đầu sóng ngọn gió.
Giải quyết xong xuôi phi vụ này, Hồ Ngôn quay sang bảo Huyền Mặc:
"Giải quyết con ả Ngân Lệ kia thì dễ thôi, nhưng còn giống cái tên Kỳ Ngọc kia kìa, tối hôm đó cô ta chính là nhân chứng sống sờ sờ tận mắt chứng kiến thần hỏa ra tay cứu giống cái của chúng ta.
Cô ta lại là bạn thân chí cốt của giống cái, chúng ta chắc chắn không thể dùng biện pháp bạo lực tàn nhẫn để bịt miệng cô ta được. Tao nhớ độc tố của loài Tử Huyền Vương Xà tụi mày có công hiệu khiến thú nhân tạm thời mất đi một phần ký ức nào đó, đúng không?"
Huyền Mặc lập tức ngầm hiểu dụng ý của Hồ Ngôn.
"Vụ con Kỳ Ngọc đó cứ để tao lo, bảo đảm cô ta sẽ không thốt ra dù chỉ nửa chữ."
Hồ Ngôn cẩn thận dặn dò thêm: "Nhớ kỹ đấy, chuyện chúng ta ra tay hạ độc giống cái Kỳ Ngọc và mấy tên bạn lữ của cô ta, tuyệt đối không được để giống cái phát hiện ra."
Một giống cái lương thiện như Thiên Thiên chắc chắn sẽ không đời nào đồng ý cho bọn họ đối xử với bạn bè của cô ấy như thế.
Huyền Mặc thừa hiểu Hồ Ngôn đang lo lắng điều gì: "Cứ yên tâm đi, độc tố của chính tao tao nắm chắc mười phần, tuyệt đối không làm tổn hại gì đến sức khỏe của giống cái kia đâu, chỉ khiến cô ta tạm thời quên sạch sành sanh ký ức về đêm hôm đó mà thôi."
"Lỡ như Thiên Thiên có phát hiện ra rồi gặng hỏi, chúng ta cứ đổ thừa là cho cô ta uống loại dược tề hỗ trợ mất trí nhớ tạm thời, cam đoan không để lại di chứng tổn thương cơ thể."
Cửu Khanh trốn biệt tăm đằng sau tấm lưng ghế sofa, lẳng lặng lắng nghe màn mưu mô bàn kế giải quyết rắc rối cho Lạc Thiên của cặp đôi Hồ Ngôn và Huyền Mặc, khóe môi không kìm được mà giật giật liên hồi.
Hắn vạn lần không ngờ tới, mớ hỗn độn do hắn và Nguyệt Bạch gây ra cuối cùng lại vô tình quy chụp hết lên đầu Thú Thần.
Nhưng thế này cũng tốt, mượn danh Thú Thần làm bình phong che chở, hắn và Nguyệt Bạch có thể thuận lợi ẩn mình an toàn.
Chỉ có điều hai tên gan lì Hồ Ngôn và Huyền Mặc này đúng là gan bằng trời, tính kế hãm hại ả giống cái Ngân Lệ kia thì thôi đi.
Vây mà bọn họ còn dám cả gan dùng độc dược uy hiếp giống cái tên Kỳ Ngọc kia nữa chứ, ở Đế quốc đây chính là trọng tội tày trời đấy.
Một con rắn điên cuồng máu lạnh, một con hồ ly xảo quyệt tâm cơ, quả thực là một kẻ dám nghĩ, một kẻ dám làm, sinh ra là để làm một đôi bạn cùng tiến ăn ý xuất sắc.
Cửu Khanh bất lực thở dài ngao ngán lắc đầu.
Cũng may hôm nay hắn tình cờ có mặt ở đây, nể tình tiểu giống cái đã tốt bụng vác hắn về nhà, sau này nếu hai tên này làm chuyện ác bị người ta tóm gọn thì hắn rộng lượng ra tay vớt bọn chúng lên vậy.
Huyền Mặc thu xếp ổn thỏa đồ đạc, trước khi cất bước rời đi liền liếc mắt lạnh lùng quét qua con chim xấu xí đang thu lu một góc sofa, cất giọng dặn dò Hồ Ngôn:
"Mày nhớ chăm sóc con vật xấu xí này cho cẩn thận vào, đợi tao quay về sẽ tiến hành tút tát thiết kế lại nhan sắc cho nó ra trò."
Nói dứt câu, Huyền Mặc sải bước đi thẳng ra cửa, khi sắp đặt chân qua khung cửa, cậu ta bỗng khựng lại ngoảnh đầu nói tiếp:
"Thiên Thiên cực kỳ coi trọng sự chân thành, mày muốn cô ấy tha thứ, điều kiện tiên quyết là phải đối xử với cô ấy bằng sự chân thành tuyệt đối."
Đây là đúc kết sau ngần ấy ngày kề cận tìm hiểu về Lạc Thiên của Huyền Mặc.
Thế nên, cậu đối với Lạc Thiên luôn bày ra một trăm phần trăm sự chân thành, còn 0,1 phần trăm sót lại đôi khi phải lén lút đi làm mấy chuyện "bẩn tay" sau lưng, quyết không để Thiên Thiên hay biết.
Tỷ như phi vụ ra tay hạ độc Kỳ Ngọc và nhóm bạn lữ của cô ta lần này chẳng hạn.
Cậu sợ Thiên Thiên sẽ nổi giận.
Nhưng tấm chân thành hướng về Thiên Thiên của cậu thì vĩnh viễn tuyệt đối trung thành trăm phần trăm.
Bước ra khỏi khu biệt thự, Huyền Mặc thu lại dáng vẻ ngoan ngoãn vâng lời lúc nãy, cậu hạ thấp mi mắt, hàng lông mi dài rủ xuống buông một khoảng tối xám xịt, trong đôi tròng mắt màu tím đen hằn lên sự điên cuồng khát máu tột độ.
Bình luận
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Đang tải...
Mint1002 Lv.2
18/08/2026 lúc 11:58 chiều
Phần này ý nghĩa sang tiếng Việt khiến cho nam phụ méo mó quá