Chương 36: Ngươi đừng qua đây

Cửu Khanh thừa biết hai tên chó má này tuyệt đối không có ý tốt gì.

Nhưng ngặt nỗi với tư cách là một giống đực, hắn quả thực không nên tùy tiện bước vào phòng riêng của một giống cái xa lạ.

Nếu không phải vì sự cố bất đắc dĩ lần này, đường đường là hắn thậm chí còn chẳng bao giờ đường đột xuất hiện trong nhà của một giống cái theo cách mất lịch sự thế này.

Thế nên, khi nghe thấy Huyền Mặc và Hồ Ngôn xung phong chăm sóc mình, Cửu Khanh không hề lên tiếng giãy giụa phản đối.

Lạc Thiên thấy Cục Than không có ý kiến phản đối gì, bèn gật đầu với Huyền Mặc và Hồ Ngôn: "Vậy Cục Than đành tạm thời giao cho hai người chăm sóc nhé."

Nói xong, cô quay sang nhìn Huyền Mặc, trong lòng chần chừ giây lát.

Huyền Mặc khác biệt hoàn toàn với Hồ Ngôn hay Long Uyên.

Cậu ấy là người thật lòng muốn kết lữ cùng cô.

Lại vừa ngoan ngoãn lại nghe lời đến thế.

Bây giờ cô có nên trực tiếp ngỏ lời sắp xếp cho Huyền Mặc lên lầu ba ở cùng phòng với mình luôn không nhỉ?

Nghĩ đến cơ bụng hoàn mỹ săn chắc của Huyền Mặc lúc ôm cô trong khu rừng ban nãy, tiểu nhân trong lòng Lạc Thiên không kìm được mà đỏ bừng mặt cười khúc khích.

Nghe đồn mấy giống cái khác có thể một lúc mang ba vị bạn lữ về phòng chung sống cơ mà.

Cô chỉ mang một mình Huyền Mặc thì chắc là chẳng có gì quá đáng đâu nhỉ?

"Khụ khụ!"

Lạc Thiên hắng giọng một tiếng, mỉm cười cất lời: "Huyền Mặc này, phòng của em ở tận lầu ba, anh..."

Chưa để cô nói hết câu, Huyền Mặc đã ngoan ngoãn tiếp lời: "Vậy để em chọn căn phòng nào ở gần phòng chị nhất."

Lạc Thiên: "..."

Ý cô không phải thế này cơ mà.

Sao lại phải chọn phòng ở gần phòng cô làm gì?

Ở sát rạt người cô chẳng phải sẽ tốt hơn sao?

Chẳng lẽ là cô nhìn nhầm rồi à?

Tên nhóc này hóa ra cũng không thật lòng muốn kết lữ với cô sao?

"Huyền Mặc, ngoại trừ các phòng ở tầng một và tầng hai ra, thực ra anh hoàn toàn có thể dọn lên ở chung phòng với em mà."

Cô chắc chắn bản thân không thể nhìn người sai được, chắc là Huyền Mặc vẫn chưa lĩnh hội được tầng ý nghĩa ẩn dụ trong lời nói của cô rồi.

Thế nên lần này cô quyết định tung bài ngửa, nói thẳng toẹt ra luôn cho rồi.

Đương nhiên là Huyền Mặc vô cùng sung sướng khi nghe thấy mình có thể dọn vào ở chung với Lạc Thiên.

Việc giống cái chủ động ngỏ ý mời bạn lữ vào phòng mình, chứng tỏ giống cái cực kỳ cưng chiều và yêu mến vị bạn lữ đó.

Huyền Mặc vui mừng đến mức suýt chút nữa bay ngược lên tận chín tầng mây.

Nhưng ngặt nỗi hiện tại bản thân cậu ta...

"Thiên Thiên, em biết là anh rất muốn dọn vào phòng của em mà."

Huyền Mặc vừa bứt rứt vừa buồn rầu cúi mặt: "Nhưng hiện tại anh đã đạt đến cảnh giới đỉnh phong bậc chín rồi, vì sắp sửa bước vào giai đoạn thăng cấp nên tinh thần lực đang cực kỳ bạo động.

Nếu chưa đột phá thành công, anh tuyệt đối không thể bén mảng bước vào phòng của em được."

"Tại sao chứ?"

Lạc Thiên có chút khó hiểu: "Tinh thần lực của anh đang bạo động á? Vậy em vừa hay có thể giúp anh xoa dịu mà."

Đến cả Long Uyên cô còn xoa dịu được, huống chi là Huyền Mặc chắc chắn sẽ càng không thành vấn đề.

"Xoa dịu thì đúng là được thật, nhưng hiện tại em chỉ có thể dùng tinh thần lực để hỗ trợ xoa dịu cho anh, còn bản thân anh thì chẳng thể lường trước được chính xác lúc nào mình sẽ tiến hành thăng cấp.

Đến khoảnh khắc thăng cấp, anh sẽ buộc phải hiện nguyên hình dạng thú, khi ấy anh sẽ hoàn toàn mất đi lý trí kiểm soát bản thân, rất dễ ngộ sát làm tổn thương đến em."

Nói xong, Huyền Mặc vô cùng thấp thỏm nơm nớp nhìn Lạc Thiên. Nghe đồn những gã giống đực nào dám mở lời từ chối giống cái đều sẽ bị giống cái ghét bỏ và vĩnh viễn không thèm ngó ngàng tới nữa.

Cậu thật sự hận bản thân mình chết đi được, rõ ràng Thiên Thiên yêu thương cậu nhường ấy, vậy mà bản thân lại không chịu cố gắng đúng vào cái thời điểm then chốt này.

Nhưng vì sự an toàn tuyệt đối của Thiên Thiên, cậu buộc lòng phải cắn răng đưa ra quyết định này.

"Hóa ra là vậy!"

Lạc Thiên thở phào nhẹ nhõm trong lòng, miễn là không phải đối phương không muốn kết lữ với cô là được rồi.

Chuyện ngủ nghỉ á hả?

Lúc nào mà chẳng được.

Cô kiễng nhón mũi chân, dịu dàng đặt nhẹ một nụ hôn lên má Huyền Mặc.

"Vậy khoảng thời gian này đành vất vả cho con rắn nhỏ của chị phải tự chịu khó cô độc một mình rồi nhé."

Thiên Thiên lại chủ động hôn cậu kìa.

Huyền Mặc kích động ngắm nhìn Lạc Thiên: "Thiên Thiên, em không giận anh thật chứ?"

"Chuyện cỏn con thế này thì có gì mà phải giận hờn chứ, anh đâu phải cố ý làm thế đâu, em hoàn toàn có thể thông cảm được mà."

Cô cũng đâu phải kiểu người thèm khát chuyện chăn gối đến mức đó, thừa biết Huyền Mặc đang trong giai đoạn nhạy cảm đặc biệt mà còn cố tình ép buộc cậu ấy phải kết lữ cùng mình cơ chứ.

"Thiên Thiên cảm ơn em nhé, em thật sự rất tốt với anh."

Huyền Mặc vui sướng đến mức suýt thì ôm bổng Lạc Thiên quay cuồng mấy vòng, ngặt nỗi bàn tay vừa khẽ động đậy thì bên tai bỗng vang lên một tiếng "chíp" chói tai.

Lập tức thu hút toàn bộ sự chú ý của Lạc Thiên.

Lạc Thiên cúi đầu nhìn xuống, chỉ thấy Cục Than đang ngã kềnh càng ngửa mặt bốn cẳng lên trời, một đôi tròng mắt đỏ rực như lửa đang trừng trừng trút hết căm hờn oán trách lên đầu thủ phạm giấu mặt——Huyền Mặc.

Huyền Mặc mím chặt môi, chột dạ đưa tay gãi gãi mái tóc ngắn màu tím đen của mình.

"Thiên Thiên, em... vừa rồi anh vô tình quên mất là mình vẫn đang cầm nó trên tay."

"Chíp..."

Cục Than uất ức kêu lên thảm thiết một tiếng, hệt như đang nghẹn ngào tố cáo sự bất công mà nó phải gánh chịu.

Sao trước đây nó lại không hề nhận ra cái tên em chồng chuyên bám đuôi điên khùng ở bên ngoài như Huyền Mặc này, lúc đứng trước mặt giống cái lại biết cách làm màu ra vẻ ngoan hiền đến thế cơ chứ.

Ban nãy nó nhìn thấy rất rõ ràng, rõ ràng là cái tên chó má này thèm thuồng muốn ôm tiểu giống cái nên mới cố tình tàn nhẫn ném nó rớt thẳng xuống đất.

Huyền Mặc vội vàng khom lưng nhặt Cục Than lên, nâng niu cẩn thận đặt gọn vào lòng bàn tay.

"Thiên Thiên, anh hứa với em, từ nay về sau tuyệt đối sẽ không bao giờ dám ném nó bừa bãi nữa đâu."

Lạc Thiên thấy Cục Than trông vẫn khỏe mạnh bình an vô sự nên cũng không truy cứu trách nhiệm của Huyền Mặc nữa. Tuy nhiên, để đảm bảo an toàn tính mạng tuyệt đối cho cục cưng cứu mạng này, cô vẫn phải cẩn trọng dặn dò Huyền Mặc thêm một câu.

"Anh nhớ phải chăm sóc nó cho thật cẩn thận đấy, dù sao nó cũng từng cứu mạng em một lần, nếu như nó mà xảy ra bề gì không may, em sẽ buồn đến mức chẳng thiết tha gì ăn uống nổi nữa đâu."

Nghe đồn việc giống cái ở nhà mà bỏ bê không chịu ăn uống chính là một đại sự vô cùng nghiêm trọng.

Trước đây Lạc Thiên sống một mình độc thân, chuyện cô ăn hay không ăn chẳng có ma nào thèm quản, dĩ nhiên cô chưa từng trải nghiệm cảm giác giống cái đình công nhịn ăn thì sẽ tạo ra hậu quả kinh khủng đến mức nào.

Thế nhưng Huyền Mặc vừa nghe xong câu nói đó, sắc mặt trong khoảnh khắc liền tái mét đi cắt không còn giọt máu, hai bàn tay đang cung kính nâng niu Cục Than vô thức siết chặt thêm vài phần vì quá đỗi hoảng loạn: "Thiên Thiên cứ yên tâm giao phó, có anh ở đây, tuyệt đối sẽ không để con vật này xảy ra bất cứ chuyện sơ suất gì đâu."

Ngay cả Hồ Ngôn đang ngồi im thin thít nãy giờ trên ghế sofa.

Vừa nghe thấy Lạc Thiên thốt lên câu "sẽ buồn đến mức chẳng thiết tha gì ăn uống nổi", cũng phải giật mình đứng phắt dậy, hốt hoảng lên tiếng.

"Giống cái, em yên tâm, em và Huyền Mặc nhất định sẽ túc trực chăm chút cho Cục Than thật hoàn hảo chu đáo."

Xem ra việc giống cái ở nhà mà từ bỏ ăn uống quả thực là một vấn đề cực kỳ nghiêm trọng rồi.

"Em chỉ tiện miệng nói thế thôi, hai người cũng không cần phải căng thẳng quá mức thế đâu."

Lạc Thiên nói xong, cảm thấy bản thân đã dặn dò xong xuôi mọi chuyện liền định quay người bước về phòng nghỉ ngơi.

"Giống cái!"

Thấy cô chuẩn bị rời đi, Hồ Ngôn bất chợt chớp lấy thời cơ sải bước vội vã tiến lên chặn ngay trước mặt Lạc Thiên, nhìn thẳng vào cô với vẻ mặt đầy thấp thỏm khẩn khoản.

"Giống cái, Huyền Mặc sắp phải bận bế quan thăng lên bậc mười nên không thể ở bên cạnh bầu bạn cùng em được, còn em..."

Lạc Thiên thừa sức đoán được kẻ này sắp sửa phun ra lời thoại gì tiếp theo, liền dứt khoát ra tay ngắt lời ngang xương.

"Phòng của Hồ Ngôn ở tận lầu hai cơ mà, anh mau tranh thủ về phòng nghỉ ngơi cho lại sức đi.

Còn cái này nữa..."

Lạc Thiên dứt khoát lôi viên nang không gian chứa chiếc xe lơ lửng đắt cắt cổ ra, nhét trả thẳng thừng vào tay Hồ Ngôn.

"Em vẫn cảm thấy món quà này quá mức xa xỉ đắt đỏ, em thật sự không thể nhận nó được."

Nói xong, Lạc Thiên chẳng buồn đợi Hồ Ngôn kịp phản ứng lại biểu cảm gì, xoay người cất bước nhanh nhẹn mất hút về hướng cầu thang dẫn lên lầu ba.

Hồ Ngôn ngẩn ngơ trơ mắt nhìn bóng lưng Lạc Thiên khuất dạng sau khúc cua lầu ba, cúi đầu trầm mặc nhìn chằm chằm viên nang không gian nhỏ xíu đang nằm lạnh lẽo trong lòng bàn tay.

Cảm giác hụt hẫng nhói đau cào xé lồng ngực dữ dội.

Giống cái... cô ấy vậy mà lại nhẫn tâm cự tuyệt thẳng thừng tấm chân tình của hắn.

Ngay cả siêu phẩm xe lơ lửng có giá trị đắt đỏ ngất ngưởng hàng nghìn tỷ tinh tệ thế kia mà cô ấy cũng chẳng thèm liếc mắt đoái hoài lấy một cái.

Rõ ràng trước đó, chỉ vì một ít tinh tệ còm cõi mà cô ấy đã sẵn sàng gật đầu đồng ý nhận lời xoa dịu tinh thần lực cho Long Uyên cơ mà.

Thế nhưng một chiếc xe lơ lửng đẳng cấp giá trị ngang ngửa cả một gia tài, cô ấy nói không cần là vứt phăng đi chẳng chút lưu luyến.

Hóa ra bây giờ đối với cô ấy, tiền tinh tệ đối với cô ấy đã chẳng còn chút sức hút nào nữa rồi.

Vậy thì hắn phải làm sao, phải dùng cách gì mới có thể cầu xin được sự tha thứ và chấp thuận từ cô đây?

Huyền Mặc đứng bên cạnh chứng kiến cảnh tượng Hồ Ngôn bị Lạc Thiên phũ phàng từ chối thẳng thừng, nhưng hoàn toàn không có ý định bước tới an ủi nửa lời.

Đáng đời cho cái thói gian manh xảo quyệt dám chơi trò lừa gạt Thiên Thiên của con hồ ly xảo trá này, nếm mùi đau khổ một chút mới là công bằng.

Nếu không phải vì trong chuyến phiêu lưu trong rừng sâu, tên này cũng lập được chút chiến công hiển hách cứu mạng, e là ngay khoảnh khắc Lạc Thiên vừa quay lưng bỏ đi, Huyền Mặc đã không kiêng nể gì mà xách cổ tống cổ Hồ Ngôn ra khỏi biệt thự từ lâu rồi.

Chẳng thèm bận tâm đến tâm trạng chết tâm của Hồ Ngôn, Huyền Mặc tiện tay ném thẳng Cục Than đang ngự trị trên tay mình lên chiếc ghế sofa dài, trừng đôi mắt sắc lạnh đầy bất thiện dán chặt lấy nó.

Cửu Khanh chạm trúng ánh mắt hằn học đầy đe dọa của Huyền Mặc, theo bản năng luống cuống lùi tít ra tận góc khuất của chiếc ghế sofa.

Thời buổi thế sự xoay vần, phượng hoàng sa cơ lỡ vận thảm hại chẳng bằng cả một con gà rừng.

Đường đường là một vị Cửu Khanh cao cao tự tại, có khi nào lại rơi vào cái hoàn cảnh chó chui gầm chạn nhục nhã thế này cơ chứ?

"Chíp..."

Ngươi... ngươi tính làm trò quỷ gì hả?

"Chíp chíp..."

Ngươi đừng có mà tiến lại gần đây...

Huyền Mặc thấy con vật xấu xí này cứ rướn cổ lên gào thét nhức cả đầu, sợ nó phát ra tiếng động lớn sẽ làm phiền đến giấc ngủ của Thiên Thiên, liền dứt khoát vươn tay tóm chặt lấy mỏ nó bóp lại.

"Cái con vật xấu xí này ngậm ngay cái mỏ lại cho tao, tao có thèm ăn thịt mày đâu mà sợ.

Chỉ là mày bôi bôi trát trát một cục đen thui, xấu xí ghê tởm lại còn mập thây thế kia.

Dẫn mày ra đường chắc chắn sẽ làm cho Thiên Thiên bị mất mặt xấu hổ chết mất, tao bắt buộc phải tu sửa, tút tát lại nhan sắc cho mày một trận ra trò mới được."

Ít ra thì bộ dạng tơi tả trông không thể chấp nhận nổi thế này thì tuyệt đối không được phép tiếp tục tồn tại.

Cửu Khanh ("_"): "..."

Huyền Mặc khoanh tay đứng chăm chú săm soi đánh giá khối thịt đen sì béo ú đang run bần bật trước mặt, trong đầu còn chưa kịp định hình ra phương án thiết kế phong cách thời trang nào cho xứng tầm, thì chiếc quang não đeo trên cổ tay bỗng vang lên tiếng "tinh tinh" báo hiệu có tin nhắn mới.

Đưa mắt liếc nhìn nội dung vừa được truyền tải khẩn cấp trên màn hình quang não, sắc mặt Huyền Mặc trong tích tắc biến đổi tối sầm lại u ám đến đáng sợ.

Cậu ta ngẩng phắt đầu lên gọi giật giọng về phía Hồ Ngôn đang thẫn thờ: "Đừng có đứng ngây người ra ở đó nữa, xảy ra chuyện lớn rồi, mau lẹ mở quang não của anh ra kiểm tra cấp tốc đi!"

(Phần ngoại truyện nhỏ: Nhị hoàng tử điện hạ: Hai tụi bay cứ đợi đấy cho bản điện hạ, đợi đến ngày ta khôi phục lại nguyên hình, ta nhất định sẽ xách dao đến tính sổ đòi lại từng món nợ máu này với tụi mày!)

Bình luận

Bạn thấy sao?
3 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


2 bình luận
  • Đang tải...

    My Nheo Lv.10

    09/08/2026 lúc 2:21 chiều

    Ủa, Cục Than có 4 cẳng luôn hả? :))))))

Đăng nhập