Chương 14: Long Uyên, hắn bị bệnh à!

Lạc Thiên nhìn chằm chằm Hồ Ngôn đang cầm ống dịch dinh dưỡng với vẻ mặt rối rắm, liền giục giã:

"Cậu không phải đang đói lắm sao? Sao còn không mau uống đi!"

"Tôi biết loại dịch dinh dưỡng này vị giác quả thực có hơi kém một chút, nhưng ngặt nỗi tôi hiện tại không có tiền, đành phải tạm thời ủy khuất cậu uống loại này vậy."

"Nhưng cậu cứ yên tâm đi, đợi khi nào tôi kiếm được tinh tệ, tôi nhất định sẽ đổi ngay loại dịch dinh dưỡng cao cấp hơn cho cậu, tuyệt đối sẽ không để cậu phải chịu thiệt thòi mãi đâu."

Hồ Ngôn: [...]

Mụ giống cái này ăn nói đúng là giỏi thật đấy, tiếng thơm hay tiếng xấu gì cũng bị cô ta vơ vét nói hết một mình.

Lạc Thiên nói dứt câu, thấy Hồ Ngôn vẫn trân trân nắm chặt ống dịch dinh dưỡng trên tay mà không nhúc nhích gì, liền nhân đà bồi thêm một câu:

"Nếu cậu cảm thấy đi theo tôi mà chịu ấm ức thiệt thòi như thế, thì cũng không sao cả, cứ việc chủ động gửi đơn lên hệ thống hủy kết đôi là được. Dù trong lòng tôi có buồn đến mấy, nhưng chỉ cần có thể khiến cậu sống tốt hơn, tôi sẵn sàng thành toàn cho cậu."

Lạc Thiên bày ra vẻ mặt chân thành hết mực, thoạt nhìn tuyệt đối không giống như đang nói dối.

Hồ Ngôn thầm hít sâu một hơi trong lòng, tự nhủ bản thân phải nhịn.

Mỏ khoáng thì đã trót dâng tận tay người ta rồi, tinh tệ thì vẫn chưa moi được xu nào vào túi, tuyệt đối không thể chịu thua lỗ trắng tay ở đây được.

"Chủ nhân nói gì thế, em sao lại vì một ống dịch dinh dưỡng mà nỡ rời bỏ ngài được chứ."

Nói đoạn, ngay trước mặt Lạc Thiên, Hồ Ngôn cắn răng mở nắp một ống dịch dinh dưỡng rồi ngửa cổ nốc cạn.

Ẹc!

Khó uống chết đi được!

Muốn ói quá!

Hồ Ngôn kìm nén cơn buồn nôn đang dâng ngược lên cổ họng, gượng nở một nụ cười khó coi nói với Lạc Thiên:

"Chủ nhân, em vào nhà vệ sinh một lát, sẽ ra ngay với ngài."

Lạc Thiên ra điều thấu tình đạt lý: "Nếu cơ thể không khỏe thì cứ về phòng nằm nghỉ ngơi trước đi, không cần phải cố ở đây bồi tôi đâu."

Thế sao được chứ?

Mục đích lớn lao của hắn còn chưa đạt được cơ mà!

"Em không có không khỏe đâu, Chủ nhân đợi em chút nhé."

Nói xong, Hồ Ngôn ba chân bốn cẳng chuồn thẳng vào nhà vệ sinh.

Ọe!

Nhìn theo bóng lưng chật vật của Hồ Ngôn, Lạc Thiên nén cười, hớn hở xách tay bước vào phòng bếp.

Rốt cuộc cái tên này mang mục đích quái quỷ gì mà lại chịu hy sinh bản thân đến mức độ này cơ chứ?

Chỉ mong hắn tự mình chơi dại nhưng đừng có dại dột tự chuốc họa vào thân mà chết yểu là được.

Nếu Hồ Ngôn chịu thành thật hơn một chút, thẳng thắn mở miệng nói với cô rằng bản thân hắn nghèo rớt mồng tơi nhưng lại muốn hủy kết đôi, Lạc Thiên tuyệt đối sẽ chẳng thèm làm khó dễ mà sảng khoái gật đầu đồng ý ngay tắp lự.

Tiếc thay cái tên này lắm mưu nhiều kế, tâm tư phức tạp vòng vèo, cuối cùng tự mình đào hố chôn mình là cái chắc.

Bữa tối, Lạc Thiên tự tay nấu một nồi hoành thánh nhỏ, tiện tay xào thêm hai đĩa rau dưa ăn kèm.

Màu sắc bắt mắt, hương thơm ngào ngạt.

Lại bảo Long Uyên không ngửi thấy mùi mà mò xuống cơ chứ.

Thơm quá đi mất!

Thiên phú nấu nướng của tiểu giống cái này đỉnh thật đấy.

Trong nhà vệ sinh.

Hồ Ngôn chật vật nôn sạch sành sanh đống dịch dinh dưỡng ghê tởm vừa nấp vào bụng ra ngoài.

Súc miệng sạch sẽ xong xuôi, hắn lôi từ trong nhẫn không gian ra một ống dịch dinh dưỡng chiết xuất từ dị thực cao cấp rồi ngửa cổ uống.

Vị chua ngọt thanh mát, đúng là hương vị chân ái của loài hồ ly.

Thứ này mới đích thị là món mà một kẻ có dị năng nên uống chứ.

Đúng lúc đó, một thứ mùi hương thoang thoảng đột ngột luồn lách qua khe cửa xộc thẳng vào cánh mũi, đó là thứ mùi thơm mà Hồ Ngôn chưa từng ngửi thấy bao giờ trong đời.

Hắn cầm ống dịch dinh dưỡng trên tay ngửi thử.

Hoàn toàn không phải mùi này.

Đẩy tung cửa nhà vệ sinh bước ra, Hồ Ngôn lần theo dấu vết của mùi hương đi thẳng đến phòng ăn.

Tại phòng ăn.

Lạc Thiên và Long Uyên đang ngồi dung dẻ ăn uống.

Những viên hoành thánh trắng phau tròn lẳn nằm ngoan ngoãn trong bát nước dùng đậm đà, bên trên rắc thêm một lớp dị thực màu xanh tươi mát.

Hồ Ngôn chưa từng tận mắt nhìn thấy món ăn nào lạ lẫm thế này, nhưng hương thơm sực nức tỏa ra từ nó quả thực quá đỗi quyến rũ.

Còn cả hai đĩa thịt dị thú đang bốc khói nghi ngút trước mặt Lạc Thiên kia nữa, không biết cô chế biến bằng công thức gì mà mùi thơm lại bá đạo đến thế cơ chứ.

"Chủ nhân, hai người đang làm gì thế?"

Hồ Ngôn bước sầm tới, trưng ra bộ mặt ấm ức oán trách nhìn Lạc Thiên.

Hai kẻ này dám ăn mảnh một mình mà không thèm gọi hắn một tiếng!

Long Uyên ăn được thì cớ gì hắn lại không được ăn?

Thiên vị, Chủ nhân dám đối xử thiên vị rõ rành rành!

"Đang ăn cơm chứ làm gì."

Lạc Thiên đáp tỉnh bơ, chẳng hề có chút chột dạ nào của kẻ ăn mảnh.

"Thế sao không gọi em?" Hồ Ngôn tủi thân hỏi.

Món ăn thơm ngon đến thế này, sao lại nỡ lòng nào bỏ quên hắn?

"Cậu không phải thích uống dịch dinh dưỡng lắm sao?"

Lạc Thiên chớp chớp mắt ra điều vô tội nhìn Hồ Ngôn: "Tôi cứ ngỡ cậu là tín đồ trung thành của món dịch dinh dưỡng cơ đấy."

Có quỷ mới đi thích cái thứ nước quỷ khốc thần sầu khó uống chết khiếp đó!

Hồ Ngôn kéo ghế sầm xuống ngồi: "Em không thích uống dịch dinh dưỡng, em cũng muốn ăn cơm."

Hắn nhìn Lạc Thiên với ánh mắt ngấn lệ tủi hờn, trong đôi mắt hồ ly tràn ngập sự bất công vì bị Chủ nhân phân biệt đối xử.

Lạc Thiên làm lơ như không thấy, ung dung húp trọn viên hoành thánh cuối cùng trong bát, đoạn mới thong thả ngước lên nhìn Hồ Ngôn:

"Nhưng mà tối nay tôi đâu có phần nấu ăn cho cậu."

Hồ Ngôn trơ mắt nhìn bát hoành thánh còn nguyên vẹn chưa chạm đũa của Long Uyên bên cạnh, nuốt khan một cái, cố chấp nói: "Vậy em ăn bát này."

"Không được."

Lạc Thiên nhanh như chớp vươn tay đậpm bóp chặt lấy bàn tay đang chực vươn tới bát hoành thánh của hắn.

"Đây là phần của Long Uyên."

"Dựa vào cái gì mà hắn được ăn còn em thì không? Chủ nhân, ngài thiên vị quá đáng lắm rồi đấy, có phải vì em đến muộn hơn nên ngài chỉ sủng ái Long Uyên chứ không thèm ưa gì em nữa phải không?"

Đều là bạn lữ được ghép đôi hợp pháp cả, hà cớ gì người cao quý kẻ thấp hèn thế này!

Lạc Thiên ra vẻ đường đường chính chính giải thích: "Đương nhiên là không phải thế rồi. Long Uyên được ăn là vì anh ấy đã chi trả tinh tệ cho tôi."

"Một tháng ba tỷ tinh tệ tiền công nấu nướng đấy nhé."

"Nhân tiện cậu có mặt ở đây, tôi cũng thông báo luôn quy củ của người một nhà chúng ta."

Lạc Thiên nghiêm túc nhìn Hồ Ngôn:

"Ở nhà của tôi, trước khi chính thức kết lữ, để đảm bảo sự công bằng cho tất cả các vị bạn lữ, các người muốn bất cứ thứ gì đều phải dùng tinh tệ ra để mua lại từ chỗ tôi."

"Cậu cứ yên tâm đi, đợi đến khi chúng ta chính thức kết lữ, trở thành người một nhà rồi, số tinh tệ này tôi nhất định sẽ chia lại cho các cậu đầy đủ không thiếu một cắc."

Phi, ai thèm làm người một nhà với cô hả!

Hồ Ngôn tức đến mức hộc máu sống dở chết dở.

Long Uyên đường đường vung ra ba trăm tỷ tinh tệ cho con mụ giống cái này, thế mà cô ta lại ném cho hắn ống dịch dinh dưỡng rẻ mạt hai mươi tinh tệ, rõ ràng là cô ta đang cố ý giăng bẫy chơi xỏ hắn chứ gì nữa!

Hồ Ngôn tức lộn ruột, tức đến mức thiếu điều muốn phát điên lên được.

Còn cái tên Long Uyên kia nữa, rốt cuộc hắn bị cái quái gì thế không biết?

Hắn ta rõ ràng là chủ vực của một trong ba khu vực lớn cơ mà! Không chịu chơi trò cường thủ hào đoạt (ép buộc yêu đương) đi, lại chịu rảnh rỗi ngồi đây vung tinh tệ ra hối lộ thò tay mua chuộc một tiểu giống cái à? Bản lĩnh bá đạo ngút trời của hắn vứt đi đâu hết rồi hả trời?

Hả?

Long Uyên hoàn toàn phớt lờ gã Hồ Ngôn đang đứng bên cạnh sắp vỡ trận đến nơi, tao nhã húp sạch viên hoành thánh cuối cùng trong bát của mình, thong thả lấy khăn giấy lau miệng rồi đứng dậy cất lời với Lạc Thiên:

"Tối nay có thể tiến hành xoa dịu được chưa?"

Lạc Thiên lập tức gật đầu cái rụp:

"Được chứ!"

Đương nhiên là được, nhất định phải được rồi.

Nhận được câu trả lời chắc nịch từ Lạc Thiên, Long Uyên hài lòng xoay người rời đi, đến nửa cái liếc mắt cũng lười bố thí cho Hồ Ngôn.

"Ngài... ngài lại định xoa dịu cho hắn ta tiếp á?"

Hồ Ngôn nhìn theo bóng lưng Long Uyên khuất dạng mà lồng ngực đau nhói như muốn nứt ra, hắn nắm chộp lấy tay Lạc Thiên, uất ức hỏi: "Chẳng lẽ hắn ta không xoa dịu mà cũng dâng tinh tệ cho ngài luôn hay gì?"

Không thể nào đúng không?

Lạc Thiên nghiêm túc gật đầu: "Đúng thế, năm mươi triệu tinh tệ cho mỗi lần xoa dịu."

Bao nhiêu cơ?

Năm mươi triệu tinh tệ một lần!

Hồ Ngôn gào thét nội tâm điên cuồng.

Không, cái tên Long Uyên này chắc chắn bị bệnh thần kinh rồi!

Nhìn cái vẻ mặt sắp vỡ mộng đến nơi của Hồ Ngôn, Lạc Thiên cố nén cười, vươn tay vỗ vỗ vai hắn an ủi đầy dịu dàng:

"Tôi biết cậu không có tinh tệ trong tay, đối xử với cậu như thế này quả thật có hơi bất công thật."

Hồ Ngôn mếu máo gật đầu tủi thân: "Chủ nhân, đều tại em vô dụng nên mới không kiếm nổi ngưng tụ chừng đó tinh tệ. Nhưng mà em cũng thèm thuồng những món ngon do chính tay Chủ nhân nấu, cũng khao khát được ngài xoa dịu biết nhường nào."

Ước mơ thì đẹp lắm, nhưng tỉnh mộng đi cưng!

Lạc Thiên thầm đảo mắt khinh bỉ trong lòng.

Cô cảm giác cái tên này chẳng khác nào một củ khoai lang nướng tay không bắt giặc định lừa cô cả, ngặt nỗi chưa có đầy đủ chứng cứ nên đành phải tiếp tục quan sát thêm đã.

"Tôi hiểu mà, đừng buồn nhé. So với Long Uyên, trong lòng tôi chắc chắn vẫn thiên vị cưng chiều cậu hơn một chút rồi."

Lạc Thiên tung ngay combo ba câu an ninh tinh thần dỗ dành đỉnh cao.

"Hiện tại chưa có tinh tệ cũng chẳng sao cả, chúng ta có thể chăm chỉ kiếm sau mà. Với thực lực cấp năm của cậu, ra ngoài kiếm dăm ba chục triệu tinh tệ chắc chắn là chuyện trong tầm tay thôi."

Cưng à, đừng hòng mơ tưởng đến chuyện bám váy ăn bám không công ở nhà chị nhé.

Lạc Thiên vỗ vỗ vai Hồ Ngôn đầy tình củm:

"Vừa hay hôm nay có người ngỏ ý rủ tôi lập đội đi vào khu rừng phía Bắc săn bắn dị thú, với thực lực cấp năm của cậu, chuyến này chắc chắn sẽ lập được công lớn đấy. Đến lúc đó cứ xách vali đi theo tôi là được."

Hồ Ngôn: [...]

Con mụ giống cái này không cho hắn ăn cơm thì chớ, bây giờ lại còn tính bài bài sai khiến hắn làm trâu làm ngựa cho cô ta ra trận hả?

Hồ Ngôn dĩ nhiên không đời nào chịu nhượng bộ, mếu máo bám víu: "Nhưng mà em..."

Lạc Thiên thừa biết tỏng hắn chuẩn bị bày trò thoái thác, sao có thể sơ hở cho hắn cơ hội đó được.

Cô cười tít mắt chặn họng: "Tôi biết cậu hiện tại không có tinh tệ sắm sửa trang bị chứ gì, yên tâm đi, toàn bộ trang bị chiến đấu tôi đã vung tiền mua sạch cho cậu từ chiều rồi. Giờ thì trời cũng muộn rồi, tôi hơi mệt chút nên xin phép về phòng nghỉ ngơi dưỡng sức cái đã, lát nữa còn phải bận qua phòng xoa dịu cho Long Uyên nữa."

Nói dứt câu, Lạc Thiên xoay người chuồn thẳng, tốc độ chạy nhanh hệt như tên lửa bắn ngang trời.

Hồ Ngôn trân trân nhìn đám robot thông minh đang bận rộn cặm cụi dọn dẹp trong phòng bếp, tức đến mức thiếu điều muốn đập nát nguyên cái căn biệt thự này ra thành trăm mảnh.

Hắn nghiến răng ken két, ôm trán tự vả: Đúng là cái đồ cái miệng hại cái thân, ban nãy cứ cắm đầu cắm cổ đòi ăn mà quên sạch cả mục đích chính rồi!

Bình luận

Bạn thấy sao?
1 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập