Chương 13: Chủ nhân, em đói rồi

Tại biệt thự của nhà Kỳ Ngọc.

Lạc Thiên ngồi trên ghế sofa, chăm chú đọc những tài liệu mà Kỳ Ngọc vừa gửi cho cô.

Trải qua năm năm lăn lộn ở tinh tế, vì bản thân không có lấy một gã bạn lữ nào chống lưng, lại chẳng có gia tộc lớn nào che chở, xung quanh cô chỉ có duy nhất một mình Kỳ Ngọc là sẵn lòng kết đội cùng cô đi săn quái.

"Đàn dị thú cấp năm, thậm chí còn có dị thú cấp sáu, cấp bảy, và cả Trùng tộc nữa ư?"

Chân mày Lạc Thiên nhíu chặt lại thành một chữ "xuyên" to tướng.

"Tinh cầu F268 sao lại xuất hiện Trùng tộc được chứ?"

Khác với đám dị thú ngu ngơ không có linh trí như dã thú bình thường, Trùng tộc vốn là một sinh vật thuộc nền văn minh bậc cao. Bọn chúng thông minh tàn độc hệt như giống đực thú nhân, nhưng nguyên hình lại cực kỳ gớm ghiếc, dị dạng. Ổ của chúng đóng đô ngoài vũ trụ sâu thẳm, và món ăn khoái khẩu của bọn chúng chính là thú nhân.

Trùng tộc thường xuyên mở những cuộc tập kích quy mô lớn, càn quét khắp các hành tinh lớn nhỏ trong đế quốc tinh tế để bắt cóc giống cái về làm chiến lợi phẩm.

Nhằm bảo vệ sự an toàn tuyệt đối cho giống cái, đế quốc đã ra lệnh sắp xếp toàn bộ giống cái có năng lực dị năng dọn đến sinh sống ở những hành tinh cao cấp được trang bị lớp màng chắn bảo vệ có khả năng chống chọi lại Trùng tộc.

Một vị bạn lữ giống đực của Kỳ Ngọc cất lời giải thích với Lạc Thiên:

"Đợt Trùng tộc xuất hiện lần này là do chúng trốn thoát từ chiến trường vực ngoại. Bọn chúng mang theo một loại thiết bị nổ tàng hình có uy lực cực kỳ khủng khiếp, có thể khoét một lỗ hổng trên màng chắn bảo vệ một cách hoàn toàn im hơi lặng tiếng."

"Đại ca của anh đang làm việc trong quân đội đế quốc, anh ấy vừa gửi tin cho anh rằng ba tháng trước, một lượng lớn Trùng tộc vực ngoại đã tổng tấn công vào biên giới đế quốc."

"Quy mô đợt này cực kỳ khổng lồ, Nhị hoàng tử của tộc Phượng Hoàng đã trực tiếp dẫn quân ra trận nghênh chiến. Trận chiến diễn ra vô cùng thảm liệt, không chỉ Trùng tộc thương vong vô số mà phía quân đội ta cũng chịu tổn thất cực kỳ nặng nề. Nghe nói ngay cả vị Tổng chỉ huy đệ nhất tinh tế cũng đã xuất trận."

Chiến trường vực ngoại thì Lạc Thiên từng nghe qua không ít lần, nhưng tận mắt chứng kiến thì chưa bao giờ. Sống an nhảnh bình yên ở tinh tế suốt năm năm trời, cô vẫn luôn đinh ninh rằng chiến trường khói lửa đó là một nơi xa vời vợi chẳng liên quan gì đến cuộc sống của mình.

"Thế tình hình chiến sự hiện tại ra sao rồi?" Lạc Thiên vội hỏi.

Đối phương trầm mặc, sắc mặt vô cùng ngưng trọng lắc đầu: "Hiện tại chi tiết cụ thể ra sao anh cũng không rõ lắm, nhưng anh tin tưởng Nhị hoàng tử điện hạ và Tổng chỉ huy đại nhân nhất định sẽ thắng."

Không chỉ vì thân phận tôn quý ngút trời của họ, mà còn bởi vì bách chiến bách thắng là huyền thoại gắn liền với tên tuổi của hai vị ấy.

Kỳ Ngọc tiếp lời: "Bọn chị đã thu thập được tin tức chính xác, đàn dị thú cấp năm đang lấp ló xuất hiện ở tinh cầu F268 lần này, kèm theo cả đám dị thú cấp sáu, cấp bảy kia nữa, toàn bộ đều là tàn dư trốn thoát từ chiến trường vực ngoại ra cả đấy."

Còn về việc đám dị thú này bằng cách nào lại lọt đến được tinh cầu F268 thì Kỳ Ngọc và mọi người hoàn toàn mù tịt.

"Chăn Chăn, chị biết em hiện tại đã đạt tới cấp bốn rồi, rất cần tinh hạch cấp năm để thăng cấp. Cho nên ngay khi nhận được tin tức này, chị liền gọi em sang ngay để hỏi xem em có muốn đi cùng với bọn chị không?"

Con đường thăng cấp dị năng đòi hỏi một lượng lớn tinh hạch vô cùng tốn kém. Kỳ Ngọc biết rõ kinh tế của Lạc Thiên túng thiếu chật vật thế nào, chẳng có nổi dư dả tinh hạch để mua sắm. Vì thế nên vừa có nguồn tin béo bở là cô nghĩ ngay đến đứa em này.

"Đi chứ, nhất định phải đi."

Lạc Thiên không chút do dự gật đầu cái rụp.

Cơ hội kiếm tiền và tài nguyên hiếm có thế này, cô dại gì mà bỏ lỡ.

Kỳ Ngọc không hề ngạc nhiên trước câu trả lời của Lạc Thiên.

"Chị biết ngay là em sẽ đồng ý mà."

Nếu là trước đây, biết có Trùng tộc nhúng tay vào thì có cho vàng Kỳ Ngọc cũng chẳng dám réo gọi Lạc Thiên tham gia. Nhưng bây giờ thì khác rồi, Lạc Thiên đã có bạn lữ ở cạnh bên, dù có chẳng may đụng độ Trùng tộc đi chăng nữa thì mấy tên bạn lữ đó cũng sẽ phải có trách nhiệm đứng ra bảo vệ cô.

Con bé Chăn Chăn của cô cuối cùng cũng không còn phải thui thủi một mình đối mặt với hiểm nguy nữa rồi.

Nghĩ đến đám bạn lữ của Lạc Thiên, Kỳ Ngọc mỉm cười tinh quái cất lời trêu chọc:

"Đám bạn lữ của em, tính đến nay chắc cũng tề tựu đông đủ ở nhà hết rồi chứ? Sống chung dưới một mái nhà có thấy êm ấm hòa hợp không thế?"

Nhắc đến mớ bạn lữ "báo thủ" của mình, Lạc Thiên chỉ biết thở dài ngao ngán:

"Vận khí của em có lẽ kém quá nên mới ra nông nỗi này. Hiện tại mới chỉ lẹt đẹt có hai tên mò đến nhà, trong đó có hai kẻ đã hủy kết đôi từ đời nào rồi, còn lại mấy tên kia thì biệt tăm biệt tích chẳng thấy tăm hơi."

"Đợt đi săn này, em chỉ có thể dắt theo được một gã bạn lữ cấp năm đi cùng thôi."

Long Uyên thì chắc chắn ngàn vạn lần không thèm đi chung với cô rồi.

Người duy nhất có thể lôi theo chắc chỉ còn mỗi cái tên Hồ Ngôn mang tâm địa không rõ này thôi.

Nhưng nhìn cái thái độ lười biếng phè phỡn của Hồ Ngôn, đoán chừng có xách theo ra trận thì cũng chỉ đứng sang một bên lót dép hóng mát chứ chẳng trông mong gì được đâu, mọi việc e là vẫn phải dựa vào thực lực tự thân của cô là chính.

"Cái gì cơ?"

Kỳ Ngọc trố mắt kinh hãi nhìn Lạc Thiên.

"Bọn chúng dám chủ động hủy kết đôi với em, thậm chí còn mặt dày đến mức không thèm liên lạc với em luôn á?"

Đám giống đực này ăn gan hùm mật gấu hết rồi hay sao mà dám đối xử với Lạc Thiên như thế?

Lạc Thiên ảo não chưng hửng gật đầu:

"Chắc là do bọn chúng chê bai một giống cái dị năng cấp bốn như em quá yếu đuối vô dụng chứ gì."

Kỳ Ngọc tức đến mức lồng ngực phập phồng kịch liệt: "Đúng là Thú thần cho bọn chúng mặt mũi mà, dám cả gan khinh suất với em như thế!"

"Chăn Chăn, em đừng buồn. Bọn chúng đã không thèm liên lạc thì em cứ đơn giản dứt khoát hủy kết đôi với chúng nó luôn cho chị. Đợi ba tháng sau, lại để Thú thần ban cho em một lượt chín gã bạn lữ ưu tú, ngon nghẻ hơn gấp vạn lần."

Theo quy định của hệ thống Thú thần, nếu lần ghép đôi đầu tiên của giống cái thành công kết nối trên năm bạn lữ giống đực, thì phải đợi tròn ba năm sau mới được tham gia ghép đôi lần tiếp theo.

Nhưng ngặt nỗi, nếu kết quả ghép đôi lần đầu thất bại thê thảm, trong tổng số chín bạn lữ mà có trên năm người bị hủy kết đôi thành công, thì giống cái đó hoàn toàn có đặc quyền được đăng ký tham gia ghép đôi lại ngay trong vòng một tháng ngắn ngủi.

Lạc Thiên ngược lại chẳng hề thấy sốt ruột chút nào. Nếu đợt này đám kia đều "bay màu" hết, cô thà cắn răng đợi tự mình thăng cấp lên cấp năm rồi tính tiếp.

Cấp bậc dị năng của cô càng cao, hệ thống ban phát dung mạo và thực lực của đám giống đực ghép đôi sau đó lại càng đỉnh chóp, cường đại và đẹp mã hơn.

"Ngọc tỷ tỷ yên tâm đi, em không buồn đâu. Bọn chúng mất đi một Chủ nhân hoàn hảo như em, đó mới chính là tổn thất lớn nhất cuộc đời bọn chúng."

Sau khi bàn bạc thống nhất rõ ràng với Kỳ Ngọc về thời gian xuất phát cũng như danh sách trang bị cần chuẩn bị, thấy đám bạn lữ của Kỳ Ngọc đều đã tề tựu ở nhà, Lạc Thiên cảm thấy mình ở lại lâu quá hóa kỳ cục nên chủ động cáo từ ra về.

Cô mang theo bình tửu quả tự tay mình ủ đặt lên bàn làm quà biếu Kỳ Ngọc, rồi nhanh chân rời đi.

Thay vì lủi thủi đi thẳng một mạch về nhà, Lạc Thiên ghé qua khu thương mại trung tâm thành phố để tậu thêm một vài trang bị phòng hộ cần thiết.

Khi cô thong thả quay về đến biệt thự thì trời đã ngả về chiều, tầm khoảng bốn giờ chiều.

Long Uyên thì vẫn ru rú ẩn mình trong phòng riêng chẳng thèm bén mảng bước chân ra ngoài nửa bước.

Ngược lại, Hồ Ngôn đang ngồi vắt chân chữ ngũ trên ghế sofa phòng khách, vừa chán ngắt lướt quang não vừa ngóng trông Lạc Thiên trở về.

"Đinh đổng!"

Tiếng cửa lớn tự động mở ra vang lên, Hồ Ngôn lập tức bật phắt dậy khỏi ghế sofa, hăng hái phi như bay ra cửa đón tiếp.

Vừa nhìn thấy bóng dáng Lạc Thiên xuất hiện, hắn nở nụ cười ngọt ngào chạy tót đến trước mặt cô.

Trông cái dáng vẻ ân cần săn đón ấy, chẳng khác nào một cô vợ nhỏ đang mòn mỏi ngóng chồng tan sở về nhà.

"Chủ nhân, cuối cùng ngài cũng về rồi. Em đợi ngài mỏi cả cổ luôn á."

Lạc Thiên nhìn hắn, nhướng mày hỏi: "Cậu ngóng tôi về có việc gì gấp à?"

Chẳng phải ban nãy cô đã bảo hắn tự về phòng nghỉ ngơi cho lại sức rồi cơ mà?

Hồ Ngôn ngượng ngùng đưa tay xoa xoa chiếc bụng lép kẹp của mình, ra điều đáng thương mở lời: "Chủ nhân, em đói bụng quá đi mất. Toàn bộ số tinh tệ tích góp của em đều đưa sạch cho bạn bè để mượn đường nhờ xe tìm đến đây với ngài rồi, bây giờ trong túi em sạch trơn chẳng còn nổi một cắc để mua nổi một ống dịch dinh dưỡng nữa."

Người ta đã lặn lội thân chinh đến tận cửa nhà thế này rồi, chẳng lẽ Lạc Thiên nỡ nhẫn tâm bỏ mặc đói khát không thèm quản đến hắn chắc?

Cứ đà này, ngày nào hắn cũng mặt dày ngửa tay xin dịch dinh dưỡng của cô, chắc chắn con giống cái này sẽ sớm cảm thấy ngứa mắt, phiền toái rồi tự khắc tức điên lên mà chủ động đòi hủy kết đôi với hắn cho coi.

Hóa ra là đói khát đòi dịch dinh dưỡng à.

Lạc Thiên vô cùng hào phóng lật tay lấy ra từ chiếc nhẫn không gian liền tù tì năm ống dịch dinh dưỡng nhét thẳng vào tay Hồ Ngôn.

"Cho cậu đấy."

Loại dịch dinh dưỡng kém chất lượng nhất bày bán ê chề ở tinh tế này có giá bèo bọt chỉ vỏn vẹn hai mươi tinh tệ một ống.

Lạc Thiên cho đi mà xót ruột một chút cũng không có.

Hồ Ngôn muốn uống bao nhiêu, cô sẵn sàng bao bọc bấy nhiêu.

"Chủ nhân, ngài... bình thường ngài cũng toàn uống cái này hả?"

Hồ Ngôn cúi xuống trân trân nhìn ống dịch dinh dưỡng giá rẻ mạt hai mươi tinh tệ đang cầm trên tay, thiếu điều muốn vỡ trận cắn lưỡi ngất xỉu tại chỗ.

Thứ quái quỷ này có cho lũ dị thú ăn vứt lăn lóc ngoài đường thì lũ dị thú còn chê hắt chê hòi không thèm nuốt nữa là.

Thế mà Lạc Thiên lại nỡ lòng nào vứt cho hắn uống thứ này ư?

Lạc Thiên không chút do dự gật đầu.

"Đúng vậy."

Khoảng thời gian đầu mới xuyên không đến cái tinh tế khắc nghiệt này, vì trong túi không một xu dính túi, toàn bộ số tinh tệ trợ cấp còm cõi từ đế quốc đều bị cô dốc sạch vào việc mua tinh hạch tu luyện mất tiêu, nên bữa ăn hằng ngày của cô chỉ có thể cặm cụi nốc loại dịch dinh dưỡng rẻ mạt bèo bọt này để sống qua ngày.

Hồ Ngôn trân trân nhìn chằm chằm ống dịch dinh dưỡng trên tay, khóe môi giật giật đến độ đau nhức cả mặt.

Loại dịch dinh dưỡng giá hai mươi tinh tệ một ống rẻ mạt này, vốn dĩ là sản phẩm công nghiệp do chính tập đoàn Thần Mộc Sơ Khởi của hắn sản xuất và phân phối. Nguyên liệu chính của nó được chắt lọc từ những phần nội tạng dơ dáy, rẻ rúng nhất nằm sâu trong cơ thể đám dị thú săn được.

Bởi vì đám nội tạng dị thú này chẳng ai thèm ngó ngàng tới, gần như không tốn một chút chi phí nguyên liệu nào là có thể thu gom được cả đống lớn.

Thế nên giá thành xuất xưởng của dòng dịch dinh dưỡng này cực kỳ rẻ bèo, chuyên trị phục vụ cho tầng lớp á thú nhân bình dân có thu nhập thấp dưới đáy xã hội.

Hắn nằm mơ cũng không thể ngờ tới, một vị tiểu thư giống cái như Lạc Thiên lại nghèo túng đến mức phải cắn răng uống thứ đồ rẻ tiền bẩn thỉu này để duy trì sinh tồn.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập