Chương 29: Thức Trắng Đêm Chăm Sóc

Bạch Nhược Hi căng thẳng tách áo khoác của Kiều Huyền Thạc ra, dùng hết sức lực đẩy anh xoay người, chật vật giúp anh cởi áo khoác cùng chiếc áo sơ mi màu trắng mặc lót bên trong.

Đường nét cơ bắp hoàn hảo của người đàn ông phơi bày không sót chút nào.

Một thân hình cường tráng quyến rũ mê đắm lòng người.

Bạch Nhược Hi lại càng thêm căng thẳng.

Đến khi đầu ngón tay cô chạm tới chiếc thắt lưng nơi cạp quần của người đàn ông, cơ thể không chủ ý mà cứng đờ lại, ánh mắt trở nên hoảng loạn, gò má nóng bừng lên, trái tim thiếu nữ thẹn thùng dâng trào như vết đê vỡ.

Cởi hay là không cởi đây?

Bạch Nhược Hi do dự không quyết, ngẩng đầu hướng về phía trần nhà hít sâu một hơi, rồi lại hít sâu một hơi nữa, đầu ngón tay khẽ run rẩy, không dám nhìn tới, hoàn toàn dựa vào cảm giác để tháo thắt lưng.

Một tiếng "tạch" khẽ vang lên, Bạch Nhược Hi cũng căng thẳng đến mức giật mình, tim đập vọt lên tận cổ họng.

Cô thở gấp nhe nhẹ, cẩn trọng tháo cúc...

Hoặc là do căng thẳng, hoặc là do xấu hổ, khóa kéo như muốn đối đầu với cô vậy, mặc cho cô kéo thế nào cũng không chịu tụt xuống.

Cái đầu không mấy trong sáng của cô cứ vô cớ nghĩ tới mấy chuyện lung tung bậy bạ.

Nghe nói người đàn ông thường xuyên luyện tập thể thao thì đặc biệt hùng vĩ, lại nghe nói người đàn ông uống rượu say thì...

Bạch Nhược Hi cắn cắn môi dưới, ép bản thân phải kiểm soát lại dòng suy nghĩ.

Cô đã nghĩ tới tận đâu rồi thế này? Rốt cuộc từ bao giờ mà bản thân lại trở thành một cô gái đen tối thế chứ?

Cái đầu cô bỗng nhiên nổ tung "đùng" một tiếng, mặt đỏ tim đập liên hồi, thân nhiệt tăng vọt, từ vành tai cho tới cổ đều nóng bừng như lửa đốt.

Bạch Nhược Hi tự lẩm bẩm một mình để tự thèm thôi miên bản thân: Anh ba, em tuyệt đối không có suy nghĩ nhìn lén anh đâu, em không hề đen tối, chỉ là giúp anh thay bộ quần áo bẩn ra thôi, em...

Cô dùng lực kéo mạnh một cái xuống dưới.

Nhịp thở của cô đã trở nên dồn dập và nghẹn ngào như vừa phải leo mấy chục tầng cầu thang, vô cùng khó chịu.

Hai đầu gối quỳ trên giường, ánh mắt Bạch Nhược Hi chẳng biết phải đặt vào đâu, nhìn đi đâu cũng thấy không đúng, xấu hổ đến mức chỉ muốn độn thổ. Phải tốn tới sức mạnh của chín trâu hai hổ, cuối cùng cô cũng cởi bỏ được toàn bộ những thứ vướng víu trên người anh.

Bạch Nhược Hi cảm thấy toàn thân nóng bức, mồ hôi vã ra như tắm, cô quay người vắt chiếc khăn ấm tới lau người cho anh.

Cơ bắp của người đàn ông vô cùng săn chắc, nước da cũng rất khỏe khoắn, vóc dáng gần như hoàn hảo khiến người ta không khỏi tưởng tượng miên man.

Lần đầu tiên phục vụ một người say rượu, Bạch Nhược Hi tỏ ra có phần luống cuống tay chân, chiếc khăn giặt đi giặt lại hết lần này tới lần khác, lau người cho anh hết lượt này tới lượt khác.

Lúc lau mặt cho anh, người đàn ông khẽ nhíu đôi lông mày rậm lại, dọa Bạch Nhược Hi giật mình khựng người, đăm đăm nhìn gương mặt đang chìm vào giấc ngủ của anh.

Đôi lông mày của anh càng nhíu chặt hơn, giống như trong giấc mộng đã gặp phải chuyện gì đau buồn lắm.

Bạch Nhược Hi vươn tay vỗ nhẹ lên gương mặt tuấn tú của anh, đầu ngón tay khẽ vuốt ve làm phẳng đôi lông mày đang nhíu chặt, nhỏ nhẹ lẩm bẩm: "Anh ba, rốt cuộc anh đang nghĩ gì thế?"

"Tại sao lại nhíu mày? Là mơ thấy chuyện gì không vui sao? Nhíu mày lại là hết đẹp trai rồi đấy."

Cô hạ giọng tiếp tục bộc bạch: "Anh có thể nói cho em biết, em nên làm gì bây giờ không?"

Kiều Huyền Thạc vẫn chìm sâu vào giấc ngủ.

Bạch Nhược Hi đặt chiếc khăn xuống, kéo chăn gấm đắp lên người Kiều Huyền Thạc, chậm rãi nằm nghiêng bên cạnh anh, co hai chân lại cuộn tròn người lại.

Tâm trạng cô trở nên trầm xuống, tự nói với chính mình: "Anh ba, em không thể nào hiểu nổi những việc anh làm, anh thích Doãn Nhuế đến thế, tại sao bây giờ lại nói là không muốn gượng ép chứ?"

"Anh ba..."

Đêm đã về khuya, cô quạnh.

Tiếng nói của Bạch Nhược Hi ngày càng nhỏ lại, ngày càng trầm xuống.

Sáng sớm hôm sau, ánh nắng chan hòa.

Trong phòng ấm áp như mùa xuân.

Kiều Huyền Thạc trong cơn mơ màng bỗng cảm thấy đầu đau như búa bổ, cái đầu hỗn loạn vô cùng khó chịu, anh đưa một tay ra khỏi chăn, ấn lên thái dương của mình khẽ xoa xoa.

Anh định đưa cánh tay còn lại ra, nhưng lại cảm thấy có chút nặng nề, giống như bị thứ gì đó đè lên, anh cử động cánh tay rồi mở đôi mắt ngái ngủ mơ màng ra.

Rũ mắt nhìn về phía lồng ngực, một cái đầu nhỏ đen nhánh đang đè lên vai anh, thân thể nằm ở bên ngoài chăn, toàn bộ cơ thể cuộn tròn lại.

Ánh mắt Kiều Huyền Thạc chìm xuống, vội vàng vén chăn đắp lên người cô, lo lắng nhíu chặt lông mày, anh không biết bản thân đã cởi quần áo trên người ra từ lúc nào, cơn say tối qua đã làm anh hoàn toàn quên sạch mọi chuyện.

Bộ đồ ngủ của cô vẫn nguyên vẹn, chắc là anh không làm ra chuyện gì quá đà.

Bạch Nhược Hi ngủ rất sâu, sau khi được đắp chăn cảm nhận được sự ấm áp, liền rúc về phía "lò sưởi", tìm một tư thế thoải mái, gác chân lên người chiếc lò sưởi rồi ôm lấy ngủ tiếp.

"Ưm..." Kiều Huyền Thạc phát ra một tiếng rên trầm đục khó chịu từ trong cổ họng, nhịp thở cũng trở nên dồn dập.

Kết quả là đùi của cô lại vô tình đè lên không nhẹ không nặng, đó không phải là đau đớn, mà là sự dằn dằn dằn xé dằn dằn dằn vặt của ngọn lửa dục vọng thiêu đốt thân thể.

Kiều Huyền Thạc chậm rãi nhắm mắt lại, hít sâu một hơi để điều hòa lại ham muốn của bản thân.

Cảm giác như sắp nổ tung tới nơi, nhịp thở không được thông suốt, anh khẽ mở làn môi để hỗ trợ hít thở, trái tim phập phồng không yên, từng tế bào trên cơ thể đều đang sôi trào, ngọn lửa dục vọng thiêu rụi toàn bộ thân thể anh.

Người thiếu nữ đang ngủ say, anh chẳng biết nên bảo cô đáng ghét hay là đáng yêu nữa, bàn tay mềm mại không chút xương của cô đẩy nhẹ vài cái, anh liền cảm thấy như mình bị rơi xuống vực sâu núi lửa, sự đau đớn đó thật khó mà diễn tả thành lời.

Trái tim và cơ thể của người đàn ông đều đang rực rịch muốn chuyển động, anh nheo đôi mắt sâu thẳm mơ màng, rũ mắt đăm đăm nhìn gò má trắng nõn hồng hào của cô, nhịp thở hơi gấp gáp, ánh mắt nóng rực như muốn tan chảy cô ra, khô cổ họng nuốt nước bọt.

Vào khoảnh khắc con quỷ ham muốn sắp sửa phá vỡ ranh giới cuối cùng của anh, anh thì thầm cất lời: "Nhược Hi, dậy đi."

"Ưm..." Bạch Nhược Hi mím môi, phát ra một tiếng chống đối không muốn từ trong cổ họng, ngược lại lại ôm chặt hơn, rúc vào lồng ngực anh tiếp tục chìm vào giấc ngủ.

Cô không nhận ra mình đang ngủ ở đâu, ngủ cùng với ai sao?

Cô không phát hiện ra anh đã không thể chịu đựng nổi nữa rồi sao?

Khả năng tự chủ kinh ngạc của anh có tác dụng với bất kỳ người phụ nữ nào, nhưng duy chỉ đối với Bạch Nhược Hi là không có chút sức đề kháng nào.

Cơ thể bị chi phối, sự đau đớn này khiến anh trở nên điên rồ, anh đột ngột xoay người, lập tức đè lên người Bạch Nhược Hi, nắm lấy hai cổ tay cô khóa chặt trên đầu giường, toàn bộ cơ thể bao phủ lấy cô, kín không kẽ hở.

Gương mặt anh rúc vào chiếc cổ thơm phức của cô, nhịp thở dồn dập nặng nề, trái tim càng lúc càng chìm đắm không thể tự rút ra được.

Bạch Nhược Hi bị giật mình tỉnh giấc, đến khi phản ứng lại thì cơ thể đã bị khống chế dưới người đàn ông, cô hoảng loạn hạ giọng van xin: "Đừng mà... anh ba..."

Trái tim Bạch Nhược Hi đập thình thịch liên hồi, sự sợ hãi và kinh hoàng khiến toàn thân cô cứng đờ, cơ thể không thể nhúc nhích cảm nhận được sự tồn tại của nguy hiểm một cách cực kỳ cảnh giác.

Hơi thở nóng rực của người đàn ông phả vào làn da cổ cô, làm cho toàn bộ tế bào trên người cô đều run lên vì tê dại.

Anh đã chống đỡ mất một nửa sức lực, nhưng lồng ngực săn chắc vẫn đè nặng lên người cô, áp sát đến thế.

Cảm giác xấu hổ và sợ hãi không thể nào mô tả được khiến cơ thể cô như hóa đá, cứng đờ không chút nhúc nhích.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập