Chương 28: Kiều Huyền Thạc Say Rượu

Kiều Huyền Thạc giữ im lặng, giữ nguyên tư thế cúi đầu không chút nhúc nhích, nhịp thở ngày càng trở nên dồn dập nặng nề, trái tim cũng phập phồng dữ dội, đau đớn như muốn nổ tung.

Bạch Nhược Hi tưởng anh đã có chút xiêu lòng, liền dịu dàng nhỏ nhẹ tiếp tục khuyên lơn: "Chúng ta thật sự không hợp nhau đâu, thay vì ở bên nhau dằn dằn dằn xé dằn dằn dằn vặt đau khổ, chi bằng nhân lúc bây giờ mọi người vẫn chưa ai biết chuyện này, chúng ta đi ly hôn đi."

"Anh ba, anh thấy có được không?"

"Em vẫn có thể hứa với anh những điều kiện khác mà, anh đã cứu mẹ em, em làm trâu làm ngựa để đền đáp anh, anh ba..."

Lời nói lạnh lẽo tuyệt tình của Kiều Huyền Thạc đột ngột ngắt lời: "Thân phận của tôi là gì?"

Bạch Nhược Hi ngẩn ngơ, nhận được câu hỏi như vậy có chút ngơ ngác không hiểu.

Kiều Huyền Thạc tự hỏi tự trả lời: "Đại tướng của một quốc gia, hôn nhân của tôi không có lần thứ hai."

"Tôi không muốn gượng ép cưới Doãn Nhuế, nếu em cảm thấy sống quá đau khổ thì hãy cắn răng chịu đựng đi."

Nói xong, Kiều Huyền Thạc buông cổ tay cô ra, quay lưng về phía cô.

Anh khẽ ngẩng đầu, hướng về phía trần nhà hít sâu một hơi, đôi mắt đen sâu thẳm đẫm lệ, hằn lên những vệt máu đỏ tơi tả, giọng nói anh trầm khàn và sâu lắng: "Đừng bao giờ nhắc tới chuyện ly hôn nữa, trong cuộc đời tôi không có hai chữ ly hôn, chỉ cần em không phản bội cuộc hôn nhân này, em muốn sống thế nào tùy em, tôi sẽ không gượng ép em bất cứ điều gì."

Nói xong, anh sải bước dài rời đi, Bạch Nhược Hi vẫn chìm đắm trong dòng suy nghĩ của riêng mình, chưa thể phản ứng kịp.

Anh nói không muốn gượng ép cưới Doãn Nhuế, vậy cưới cô thì không tính là gượng ép sao?

Anh là Đại tướng của một quốc gia, hôn nhân không thể có lần thứ hai, vậy cô là cả đời này của anh sao?

Bạch Nhược Hi phản ứng lại, vội vã đuổi theo ra ngoài: "Anh ba..."

Nhưng khi chạy ra tới phòng khách, Kiều Huyền Thạc đã rời đi từ lâu.

Đêm, cô quạnh và u tối.

Bên trong quán rượu sang trọng và tinh tế, khách khứa thưa thớt.

Ánh đèn vàng ấm áp thanh nhã làm cho quán rượu trở nên bí ẩn và đẳng cấp.

Trên mặt bàn ở góc khuất chất đầy những vỏ chai rỗng, Kiều Huyền Thạc dựa vào tựa lưng ghế sofa, một tay cầm chiếc ly rỗng vừa uống xong, tay còn lại đặt lên trán.

Một nỗi cô đơn không thể giải tỏa ngưng tụ quanh người anh, A Lương và Tinh Thần ngồi ở bên cạnh, hai người cụng ly với nhau, thong thả uống rượu.

So với Kiều Huyền Thạc, anh là đang tìm kiếm sự say xỉn, một lòng chỉ muốn chuốc cho mình thật say, say rồi thì chẳng phải nghĩ ngợi điều gì nữa.

A Lương rót cho Tinh Thần một ly rượu, thở dài than thở: "Ba thiếu đây là muốn uống đến chết luôn rồi, rốt cuộc là có chuyện gì khiến cậu ấy phiền não đến thế?"

Tinh Thần nhấp một ngụm rượu, hạ giọng nói: "Từ xưa đến nay anh hùng khó qua nổi ải mỹ nhân, tôi đi theo Ba thiếu từ hồi cậu ấy mới vào quân đội, thực ra cậu ấy sống rất khổ, rất khổ..."

A Lương cười nói: "Ba thiếu đã là Tướng quân của nước Tịch, gia thế hùng hậu, binh quyền lớn nhất, đến cả Tổng thống còn phải nể mặt cậu ấy ba phần, tương lai tươi sáng rộng mở, còn có thể có cái khổ gì chứ?"

Tinh Thần lắc đầu, đặt ly rượu trong tay xuống, cất tiếng thở dài thướt tha, chậm rãi kể lại: "Mỗi năm đều cẩn thận chuẩn bị một phần quà, từ xa nhìn ngắm cô gái mình thích nhưng lại không thể gửi đi, cuối cùng đành ném món quà vào thùng rác, năm nào cũng thất vọng, thế mà vẫn kiên trì suốt mười năm trời."

"Trong album ảnh điện thoại chỉ lưu duy nhất một tấm hình của cô gái đó, mỗi lần huấn luyện tới giới hạn thể lực, cậu ấy luôn lấy ra ngắm nhìn, mỉm cười hôn lên màn hình điện thoại, bảo với tôi đó là em gái cậu ấy, nhưng ánh mắt lại đong đầy tình yêu tha thiết."

"Tôi từng tưởng cậu ấy có hoài hoản và chí hướng lớn lao tới nhường nào mới leo lên được vị trí như ngày hôm nay, thế mà cậu ấy lại nói với tôi, em gái cậu ấy thích những người vĩ đại, cậu ấy muốn trở thành kiểu người mà em gái mình thích."

"Một người đàn ông quang minh đại lỗi như cậu ấy, để có được cô em gái vốn coi mình như cỏ rác, không tiếc dùng thủ đoạn lừa kết hôn, không bất chấp mọi hậu quả ép cô ấy ký vào giấy đăng ký kết hôn, cuối cùng nhận về cũng chỉ là sự đau khổ."

A Lương nhíu mày, vô cùng kinh ngạc nhìn Tinh Thần: "Cậu bảo Thiếu phu nhân là em gái cậu ấy sao?"

"Từng là thế, bây giờ là phu nhân của cậu ấy rồi." Tinh Thần rót rượu, tâm trạng cũng trầm xuống theo.

"Nhưng sao tôi lại cảm thấy ánh mắt Thiếu phu nhân nhìn Ba thiếu là sự ngưỡng mộ, là tình yêu nhỉ?"

Tinh Thần bất bình thay cho Kiều Huyền Thạc: "Mắt cậu nhất định là có vấn đề rồi, đem kỷ vật gia truyền mà Ba thiếu tặng cho cô ấy chuyển tặng cho người phụ nữ khác mà là tình yêu sao?"

"Viết thư tình tỏ tình với người đàn ông khác mà là tình yêu sao?"

"Sinh nhật năm nào cũng trải qua cùng người đàn ông khác, đi hẹn hò thuê phòng với người đàn ông khác, đây mà gọi là tình yêu sao?"

A Lương há hốc mồm kinh ngạc, trên trán rịn ra mồ hôi hột, một lúc lâu sau mới ngẩn ngơ cất lời: "Sao cậu lại biết những chuyện này?"

Tinh Thần như thấu hiểu sâu sắc, uống cạn ly rượu trong tay, nhìn Kiều Huyền Thạc đã say khướt ngất đi, lẩm bẩm: "Mấy lần cậu ấy say rượu tâm sự với tôi đấy, trong lòng Thiếu phu nhân lúc nào cũng có người đàn ông khác."

A Lương tức giận đập mạnh ly rượu trong tay xuống mặt bàn, "xoảng" một tiếng thật lớn, đầy phẫn hộ sục sôi: "Quá đáng lắm rồi, loại phụ nữ này làm sao xứng làm vợ của Tướng quân cơ chứ."

Tinh Thần nở nụ cười chua chát, thản nhiên nói: "Tôi cũng thấy cô ấy không xứng với Ba thiếu, nhưng Ba thiếu thà rằng cả đời đau khổ cũng muốn có được cô ấy, thế thì chúng ta còn cách nào nữa đâu?"

A Lương im lặng một lúc lâu, cầm chai rượu rót đầy ly cho Tinh Thần, nâng ly đầy khí phách: "Giúp Ba thiếu tiêu diệt tình địch, làm cho Thiếu phu nhân một lòng một dạ đi theo Ba thiếu."

"Cách hay đấy."

Hai người cụng ly, nhìn nhau mỉm cười rồi hào sảng uống sạch ly rượu.

Đêm khuya thanh vắng.

Đã qua mười hai giờ đêm, Bạch Nhược Hi nhìn đồng hồ, nằm trên giường trằn trọc không sao chớp mắt nổi.

Rốt cuộc anh đã đi đâu rồi? Tại sao muộn thế này vẫn chưa về?

Nỗi lo lắng treo lơ lửng trong lòng, trong đầu Bạch Nhược Hi toàn là hình bóng của Kiều Huyền Thạc, cầm điện thoại lên định gọi đi, nhưng cuối cùng lại ép bản thân phải đặt xuống.

"Cốc cốc..."

Tiếng gõ cửa vang lên ngoài cửa phòng.

Bạch Nhược Hi giật mình bật ngồi dậy, vội vàng xuống giường xỏ dép lê vào, chạy biến ra mở cửa.

Khoảnh khắc kéo cửa ra, A Lương và Tinh Thần đang thở hồng hộc dìu Kiều Huyền Thạc đi vào: "Thiếu phu nhân, Ba thiếu cậu ấy say khướt rồi."

Bạch Nhược Hi nhất thời cuống quýt tay chân, luống cuống đi theo sau: "Sao anh ấy lại uống say đến thế này?"

A Lương và Tinh Thần đặt Kiều Huyền Thạc nằm xuống giường.

Tinh Thần định cởi áo khoác và giày cho Kiều Huyền Thạc, A Lương lập tức nắm lấy tay anh ta, nháy mắt ra hiệu.

Tinh Thần ngộ ra rất nhanh, hiểu ý quay người nhìn Bạch Nhược Hi, kính cẩn nói: "Thiếu phu nhân, làm phiền cô chăm sóc Ba thiếu nhé, chúng tôi xin phép về trước."

Bạch Nhược Hi hoảng hốt, chạy theo sau Tinh Thần và A Lương: "Tôi nên làm gì bây giờ?"

Cô chưa từng chăm sóc người say rượu bao giờ nên không biết phải xử lý ra sao.

A Lương thản nhiên cười nói: "Lấy chút khăn nóng lau người cho cậu ấy giải bớt hơi rượu, thay bộ quần áo bẩn ra, lúc tỉnh lại có thể nấu chút canh giải rượu cho cậu ấy uống, nếu cậu ấy có nổi giận quậy phá đánh người thì cô cứ báo cho chúng tôi nhé."

Nổi giận quậy phá đánh người sao?

Bạch Nhược Hi bị dọa cho mặt cắt không còn một giọt máu, trong lòng hoảng loạn vô cùng.

Ghi nhớ lời dặn dò của họ, tiễn họ ra ngoài rồi khóa cửa lại, cô nhanh chóng quay người chạy xô vào phòng.

Vì sợ anh nổi giận quậy phá, Bạch Nhược Hi đi đi lại lại bên mép giường suốt hai phút, suy nghĩ một hồi, cô cảm thấy vẫn nên chăm sóc anh trước đã.

Cô vào phòng tắm bưng một chậu nước ấm đặt lên mặt bàn, cẩn trọng ngồi xuống bên cạnh anh, căng thẳng nuốt nước bọt, vươn tay ra cởi cúc áo của anh, nhỏ nhẹ lẩm bẩm: "Anh ba, em giúp anh cởi bộ quần áo bẩn này ra nhé, anh đừng nổi giận đấy..."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập