Chương 30: Lệ Đình Tu và Hứa An đăng ký kết hôn
Vào quãng thời gian Hứa An ngây thơ thuần khiết nhất, Lục Minh Chu chưa từng biết trân trọng.
Lục Minh Chu cảm thấy bực bội, hắn hoàn toàn không thể hiểu nổi rốt cuộc Lệ Đình Tu đang mưu tính cái gì.
Hắn và Lệ Đình Tu chỉ mới chạm mặt nhau vài lần, chẳng có bất kỳ mối qua lại riêng tư nào, sao đối phương lại cứ phải vì một đứa con gái như Hứa An mà cố chấp đối đầu với hắn cho bằng được?
"Lục tổng... xin ngài xem qua bức ảnh này." Sau khi Lệ Đình Tu rời đi, trợ lý bước đến, đặt một tấm ảnh vừa tra ra lên bàn làm việc trước mặt Lục Minh Chu.
Lục Minh Chu cúi xuống nhìn. Đó là một bức ảnh chụp từ rất nhiều năm về trước. Trong ảnh, Lệ Đình Tu khi đó trông chỉ mới độ tuổi đôi mươi, đang ôm một bé gái nhỏ, chụp chung với một người phụ nữ. Gương mặt người phụ nữ ấy lại có đến bảy phần tương đồng với Hứa An.
Lục Minh Chu khựng lại giây lát, ngước mắt nhìn trợ lý. "Người phụ nữ này là ai?"
"Không tra ra được, nhà họ Lệ đã nhúng tay can thiệp từ lâu, dường như có ý định che giấu triệt để tung tích của người phụ nữ này." Trợ lý vội vàng giải thích.
Lục Minh Chu trầm ngâm suy tư.
Việc Lệ Đình Tu tiếp cận Hứa An quả nhiên mang theo mục đích khác.
Co Hứa An làm thế thân chăng? Hay giữa Hứa An và người phụ nữ trong ảnh... có mối liên hệ nào đó?
"Tiếp tục tra cho tôi." Lục Minh Chu trầm giọng ra lệnh.
Hắn phải làm rõ cho bằng được rốt cuộc mục đích Lệ Đình Tu tiếp cận Hứa An là gì.
Bình Giang Công Quán.
Một giấc ngủ ngon trọn vẹn, đã lâu lắm rồi Hứa An mới có được cảm giác thoải mái đến vậy.
Có lẽ cái tát hôm qua của Lục Minh Chu đã đánh thức cô, đồng thời quét sạch mọi vương vấn chấp niệm cuối cùng trong lòng.
Sáng sớm hôm sau, khi tỉnh dậy, Hứa An phát hiện tấm rèm cửa đã được kéo kín. Cô nhớ rõ tối qua lúc mình chìm vào giấc ngủ, hình như vẫn chưa kịp kéo rèm cửa lại mà.
Là bác Vương đã vào phòng sao?
Vươn vai duỗi người một cái, Hứa An ngái ngủ bước xuống giường, mở cửa phòng định ra ngoài lấy cốc nước uống. Nào ngờ vừa vặn đẩy cửa ra liền va thẳng vào một lồng ngực rộng rãi, rắn chắc.
Lồng ngực thắt lại, theo phản xạ tự nhiên Hứa An lùi phắt lại phía sau, nơm nớp lo sợ nhìn lên người đối diện. "Lệ... Lệ Đình Tu, xin lỗi anh."
Lệ Đình Tu chỉ mặc một chiếc áo choàng tắm lỏng lẻo, mái tóc buông xõa tự nhiên, trông rõ ràng cũng vừa mới thức giấc. "Hôm nay là thứ Hai, cục dân chính làm việc, chúng ta đi đăng ký kết hôn."
Hứa An ngẩn người kinh ngạc, vội vã thế cơ à? Không phải bảo là thứ Sáu sao?
"Được... được ạ." Hứa An gật đầu.
"Vẫn còn kịp đấy, em có chắc là không muốn suy nghĩ lại một lần nữa không?" Lệ Đình Tu cúi đầu nhìn cô.
Trên mặt anh không có quá nhiều biểu cảm, nhưng đáy mắt lại ẩn giấu những tầng sâu thẳm khó lường. "Làm vợ anh, dù chỉ là vợ hợp đồng đi nữa, cũng không phải là một chuyện đơn giản đâu."
"Em hiểu mà." Hứa An gật đầu. "Em sẽ cố gắng làm cho thật tốt. Nếu có điểm nào làm không phải phép, mong Lệ tiên sinh cứ chỉ bảo thẳng thắn, em sẽ sửa đổi."
Lệ Đình Tu nhìn cô với vẻ mặt ngập ngừng muốn nói lại thôi.
Anh xoay người định bước xuống lầu, nhưng rồi lại khựng lại bên bậc cầu thang, quay đầu nhìn Hứa An. "Em gả cho anh để làm vợ, chứ không phải đến đây làm người hầu hạ. Chẳng có cái gọi là làm tốt hay không tốt cả, cứ làm chính mình là được rồi."
Hứa An ngẩn ra mất mấy giây. Cô đột nhiên thấy mình chẳng thể nào thấu hiểu nổi con người Lệ Đình Tu.
Ngẫm lại kỹ càng, hình như từ khoảnh khắc đầu tiên gặp mặt cho đến tận bây giờ, cô chưa từng thực sự nhìn thấu anh.
Theo lý mà nói, nếu Lệ Đình Tu muốn tìm một người phụ nữ ngoan ngoãn dễ bề thao túng, vốn dĩ chẳng phải chuyện khó khăn gì. Trẻ mồ côi nhiều vô kể, anh có thể lựa chọn bất kỳ ai, cớ sao lại nhất quyết phải chọn một kẻ từng dây dưa rắc rối với Lục Minh Chu suốt bốn năm như cô?
Anh không sợ rước họa vào thân hay sao? Thật sự chỉ vì gương mặt cô có vài phần giống với ánh trăng sáng của anh thôi ư?
Nói là kết hôn theo hợp đồng, thế nhưng ngặt nỗi Lệ Đình Tu đối với cô lại quá đỗi dung túng, thậm chí thỉnh thoảng còn mang lại cho cô một thứ ảo giác... ảo giác rằng Lệ Đình Tu thực sự sẽ là một người chồng tốt.
Lắc mạnh đầu để xua đi mấy suy nghĩ vẩn vơ, Hứa An thầm nhủ bản thân thật ngây ngốc làm sao.
Dù cô có ôm bao nhiêu thắc mắc trong lòng đi nữa, thì lúc này cũng tuyệt đối không dám hỏi Lệ Đình Tu thêm câu nào.
Bởi vì, cô hiện tại rất cần đến phần "công việc" này.
Cục dân chính.
Trên suốt quãng đường ngồi xe đến cục dân chính, Hứa An và Lệ Đình Tu không hề nói với nhau nửa lời.
"Bây giờ vẫn còn cơ hội để đổi ý đấy." Trước khi bước vào làm thủ tục, anh lại cất tiếng nhắc nhở.
Tạo cho cô một cơ hội để hối hận.
Hứa An ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt anh. "Hợp đồng sẽ chấm dứt khi ông nội... qua đời, đúng vậy chứ?"
Cô chỉ muốn xác nhận lại một lần nữa, xác nhận xem bản thân phải mất bao lâu mới có thể lấy lại được sự tự do hoàn toàn.
"Ừ." Anh gật đầu.
Hứa An mỉm cười nhẹ với anh. "Vậy thì em không còn câu hỏi nào khác nữa."
Nhìn nụ cười phảng phất trên môi cô, Lệ Đình Tu khựng lại giây lát, nhưng rồi rất nhanh lấy lại tinh thần, chủ động đưa tay nắm lấy bàn tay cô bước vào trong.
Mấy ngón tay Hứa An có chút cứng đờ. Được một người đàn ông nắm tay thân mật thế này... đây là lần đầu tiên trong đời cô trải qua.
Ở bên Lục Minh Chu suốt bốn năm trời, hắn chưa từng một lần chủ động nắm tay cô nơi công cộng, cho dù có ở nhà thì nhiều lắm cũng chỉ nắm cổ tay kéo đi mà thôi...
Hứa An vẫn luôn tâm niệm rằng, hành động nắm tay là một cử chỉ vô cùng thân mật.
Có lẽ anh làm thế chỉ để diễn cho nhân viên ở cục dân chính xem mà thôi... Cô tự an ủi chính mình như thế.
Bàn tay Lệ Đình Tu rất to, lại vô cùng ấm áp, được anh siết chặt trong lòng bàn tay mang lại cho cô một thứ cảm giác an toàn khó tả.
Nhìn tấm lưng rộng lớn của anh phía trước, Hứa An chợt dâng lên một cảm giác kỳ lạ... một thứ cảm giác quen thuộc đến lạ lùng.
Rõ ràng là cô và anh... mới chỉ gặp nhau đếm trên đầu ngón tay cơ mà.
Thủ tục đăng ký diễn ra vô cùng suôn sẻ, rất nhanh sau đó hai người đã cầm trên tay cuốn sổ kết hôn màu đỏ thắm.
Hứa An chưa từng nghĩ đến viễn cảnh bản thân sẽ có ngày kết hôn, bởi vì từ sớm cô đã biết Lục Minh Chu sẽ không bao giờ cưới cô.
Thế nhưng đường đời đôi khi thật kỳ diệu khôn lường, cô vậy mà lại đi đăng ký kết hôn rồi, lại còn kết hôn với một nhân vật quyền lực đứng đầu giới thượng lưu Cảng Thành mà cô mới gặp chưa được mấy bận...
Cầm cuốn sổ kết hôn trên tay, Hứa An cảm thấy mọi thứ thật hoang đường liền phì cười.
Lệ Đình Tu nghiêng đầu nhìn cô, thấy cô mỉm cười rạng rỡ, đáy mắt anh cũng xẹt qua một tia ý cười dịu dàng.
"Cái này giao cho anh cất giữ nhé." Anh vươn tay lấy lại cuốn sổ kết hôn từ trong tay cô.
Hứa An ngước mắt nhìn lên, ngoan ngoãn gật đầu. "Lệ... Lệ Đình Tu, hôm nay anh không phải đi làm sao?"
Anh rất tự nhiên đan năm ngón tay vào tay cô, dẫn cô bước ra ngoài. "Không làm việc nữa, đưa em đi dạo phố."
Hứa An ngây người, cúi đầu nhìn bàn tay đang bị anh nắm chặt... Hôn nhân hợp đồng thì cũng phải diễn cho giống một cặp vợ chồng thật sự nhỉ?
"Dạo phố ạ?" Lên xe rồi cô mới phản ứng kịp.
"Dù chỉ là hôn nhân hợp đồng, nhưng đối với ông nội thì đây là một cuộc hôn nhân chính thức. Nếu sau khi đăng ký mà anh đến cả quà cáp cũng không mua cho em một món, ông nội biết chuyện sẽ nổi giận đấy." Anh giải thích.
Hứa An vội vàng lên tiếng. "Nếu ông nội có hỏi, em sẽ bảo là anh mua cho em rồi ạ."
Anh trầm mặc không đáp.
Hứa An ngỡ bản thân đã nói sai lời nào, đành ngậm miệng im lặng không dám lên tiếng nữa.
Kim chủ muốn làm gì thì cứ để anh ấy làm vậy.
Trên đường đến trung tâm thương mại gặp chút tắc đường, một chiếc xe bất ngờ phóng nhanh vượt lên chèn làn, tài xế đạp phanh gấp theo bản năng. Lệ Đình Tu gần như vô thức kéo xốc Hứa An vào ngực mình, trầm giọng hỏi. "Em có bị dọa sợ không?"
Được anh ôm trọn vào lồng ngực ấm áp, cô có thể nghe rõ mồn một nhịp đập vững chãi phát ra từ trái tim anh.
Gò má chợt đỏ bừng lên tận mang tai, Hứa An theo phản xạ đẩy nhẹ anh ra rồi lắc đầu.
Bị phanh gấp hù dọa thì không... mà bị cái ôm bất thình lình này của anh làm cho giật mình thì có thật.
Hứa An thấp thỏm nhìn anh. Khoảnh khắc vừa rồi, cô lại một lần nữa cảm nhận được từ người Lệ Đình Tu một thứ cảm giác quen thuộc đến kỳ lạ...
Một cảm giác quen thuộc không tài nào lý giải nổi.
"Lệ Đình Tu, trước buổi gặp mặt đầu tiên ở câu lạc bộ, chúng ta từng gặp nhau ở đâu rồi phải không?" Cô vô thức cất lời hỏi.
Đôi mắt sâu thẳm của Lệ Đình Tu nhìn thẳng vào cô, trầm mặc hồi lâu mới mở lời. "Chưa từng gặp."
Chưa từng gặp bao giờ.
Hứa An thở phào nhẹ nhõm, xem ra chắc là do cô tưởng tượng nhầm lẫn rồi.
Xe đỗ gọn gàng trong bãi đỗ ngầm, anh dẫn cô đi thang máy lên trung tâm thương mại.
Thực ra nếu anh muốn tặng quà cho cô, hoàn toàn có thể gọi nhân viên trưng bày của các thương hiệu xa xỉ mang thẳng đến nhà, nhưng anh vẫn quyết định tự mình dẫn cô ra ngoài dạo phố.
Vừa bước ra khỏi cửa thang máy, bước chân Hứa An liền khựng lại cứng đờ tại chỗ. Hải Thành quả thực nhỏ bé đến mức kỳ cục... kiểu gì mà cũng có thể đụng mặt Chu Mẫn ở đây cho được.
Chu Mẫn không đi cùng Lục Minh Chu, mà đi chung với Bạch Ngọc – đại tiểu thư nhà họ Bạch.
"Đình Tu?" Vừa nhìn thấy Lệ Đình Tu, Bạch Ngọc liền ngạc nhiên cất tiếng chào với vẻ mặt vui mừng khôn xiết.
Ánh mắt Chu Mẫn lia thẳng sang người Hứa An, sắc mặt lập tức trầm xuống tối sầm. "Đúng là đi đến đâu cũng gặp được cô, đúng là cái đồ âm hồn không tan mà, tiểu trợ lý."
Bạch Ngọc tò mò nhìn sang Chu Mẫn. "Mẫn Mẫn, hai người quen nhau à?"
Chu Mẫn liếc nhìn Bạch Ngọc, nhạt nhẽo đáp. "Cô ta chính là cái đứa tiểu trợ lý mà tớ từng kể với cậu đấy."
Ánh mắt Bạch Ngọc nhìn Hứa An ngay lập tức tràn ngập vẻ địch ý và chán ghét khinh miệt. "Hóa ra là cô ta! Quả thực có bản lĩnh leo trèo ghê nhỉ."
Hứa An cúi gằm mặt xuống, chẳng thèm đếm xỉa đến hai người bọn họ, chỉ muốn nhanh chóng chuồn lẹ để tránh rắc rối, không muốn chuốc thêm phiền phức cho Lệ Đình Tu.
Nào ngờ Lệ Đình Tu lại trực tiếp nắm chặt lấy bàn tay Hứa An ngay trước mặt hai người bọn họ. "Hai vị đối với vợ của tôi đây, xem ra có ý kiến gì không hài lòng à?"
Câu nói vừa thốt ra khỏi miệng Lệ Đình Tu khiến Chu Mẫn trợn tròn mắt kinh ngạc nhìn sang Hứa An.
Hứa An cũng bàng hoàng chẳng kém, trân trân nhìn chằm chằm Lệ Đình Tu.
Không phải đã bàn bạc trước là... bí mật kết hôn cơ mà?
Bình luận