Chương 29: Rốt cuộc là ai muốn lấy mạng Hứa An

"Dù thế nào đi nữa, Lệ Đình Tu, anh không được phép nặng lời với Tiểu Lê như thế. Con bé từ nhỏ đã không có mẹ, tâm tư vốn dĩ rất nhạy cảm." Bạch Ngọc xót xa ôm lấy Thẩm Mộng Lê, ánh mắt sắc bén lướt qua người Hứa An.

"Cô ta chính là người phụ nữ mà Tiểu Lê nhắc tới sao? Lệ Đình Tu, anh đang suy nghĩ cái gì vậy? Chỉ để đối phó với ông nội thôi mà, sao bây giờ đến mức không thèm lựa chọn gì nữa rồi?" Bạch Ngọc nhíu mày, trong lời nói không giấu nổi sự khinh miệt.

Đó là một ánh nhìn xét mói từ trên cao cúi xuống.

Trong mắt Bạch Ngọc, Hứa An chẳng qua chỉ là một kẻ rẻ mạt, hoàn toàn không xứng đứng cạnh Lệ Đình Tu.

"Bạch tiểu thư, đây là việc gia đình tôi, phiền cô đừng nhúng tay vào quá sâu." Lệ Đình Tu cau mày, bước lên chắn trước người Hứa An, che khuất ánh mắt dò xét của Bạch Ngọc. "Thẩm Mộng Lê, nếu cháu vẫn không nhận ra lỗi sai của mình, thì trong thời gian tới, đừng có về nhà nữa."

Thái độ của Lệ Đình Tu vô cùng dứt khoát, muốn Thẩm Mộng Lê quay lại trường nội trú ở, tuyệt đối không cho phép bước chân về nhà.

Thẩm Mộng Lê tức giận trừng mắt nhìn Lệ Đình Tu. "Anh sẽ phải hối hận đấy! Dì Bạch Ngọc tốt hơn cô ta gấp nhiều lần!"

Nói xong, cô bé bướng bỉnh òa khóc rồi lao ra ngoài, Bạch Ngọc đành bất đắc dĩ vội vã đuổi theo.

Người giúp việc đứng một bên chỉ biết lo lắng suông, hoàn toàn không dám thò miệng can thiệp.

Hứa An từ đầu đến cuối vẫn im lặng đứng nguyên tại chỗ, cô cảm thấy bản thân chẳng có tư cách gì để lên tiếng trong chuyện này.

"Xin lỗi em... Quan hệ gia đình hơi rắc rối một chút, khi nào có thời gian anh sẽ từ từ giải thích rõ với em sau." Lệ Đình Tu áy náy nhìn Hứa An.

Hứa An lắc đầu.

Dẫu sao với mức thù lao cao ngất ngưởng ba mươi triệu mỗi năm, công việc này chắc chắn không phải kiểu ai cũng làm nổi.

"Thẩm Mộng Lê sẽ không đến quầy rầy em nữa đâu, có bất cứ nhu cầu gì em cứ nói với bác Vương nhé." Lệ Đình Tu dặn dò thêm một câu.

Hứa An vẫn ngoan ngoãn gật đầu.

Trông cô lúc này thực sự rất hiểu chuyện, chẳng tranh chẳng giành với bất cứ ai.

Lệ Đình Tu nhìn Hứa An, sâu trong đáy mắt ẩn giấu những cảm xúc phức tạp khó đoán. "Tối nay anh có buổi tiệc xã giao, có lẽ sẽ về muộn đấy."

Hứa An khựng lại giây lát, trong lòng dâng lên chút hồi hộp. Tối nay anh sẽ ở lại đây sao?

Vậy... vậy là sẽ ngủ chung phòng, hay ngủ riêng phòng đây?

Đầu ngón tay cô vô thức siết chặt vào nhau, thầm nghĩ với cái giá ba mươi triệu một năm, chắc chắn anh không đời nào chỉ bỏ tiền ra để thuê cô về làm một cái bình hoa di động đâu nhỉ.

"Em không cần phải đợi anh đâu, cứ ngủ trước đi, anh ngủ phòng khách." Có lẽ nhìn thấu sự bối rối của Hứa An, anh chủ động giải thích thêm một câu.

Hứa An trút bỏ được gánh nặng trong lòng, ngoan ngoãn gật đầu.

Lệ Đình Tu không nói gì thêm, nhưng cũng không rời đi ngay. Cứ ngỡ Hứa An sẽ tò mò hỏi về mối quan hệ giữa anh và Bạch Ngọc, nhưng cô vẫn im lặng từ đầu đến cuối, chẳng hé nửa lời.

"Lệ... Lệ tiên sinh còn có việc gì dặn dò nữa không?" Thấy anh vẫn đứng nhìn mình chăm chú, Hứa An đành cất lời hỏi nhỏ.

Lệ Đình Tu trầm mặc trong chốc lát, chủ động lên tiếng phá vỡ sự im lặng. "Hôn ước với nhà họ Bạch không tính là gì cả, bởi vì người có hôn ước với anh vốn dĩ không phải Bạch Ngọc. Nhà họ Bạch đã lừa dối anh và ông nội, thế nên hôn ước đó đã bị hủy từ lâu rồi."

Hứa An có chút bất ngờ, không ngờ Lệ Đình Tu lại chủ động giải thích chuyện này với cô.

Cô vẫn tưởng đối với anh, bản thân chẳng qua chỉ là một món đồ trang trí mua về bằng ba mươi triệu. "Không sao đâu, em sẽ không xen vào chuyện riêng tư của anh đâu ạ."

Lệ Đình Tu cau mày, bầu không khí xung quanh dường như chợt hạ xuống đôi chút. "Từ nay về sau không ai được phép gọi thẳng tên của anh nữa đâu đấy. Nếu em cứ quen gọi là tiên sinh mãi, có ngày trước mặt ông nội sẽ lòi đuôi ra mất."

Hứa An vội vàng gật đầu tuân lệnh.

Anh đưa tay nâng cằm cô lên, cẩn thận quan sát vết sưng đỏ bên má. "Vừa nãy đã định hỏi rồi, mặt em bị sao thế này?"

Hứa An theo bản thân lùi lại một bước, đưa tay che mặt. "Do đi đường không cẩn thận nên va phải thôi ạ."

Lệ Đình Tu không gặng hỏi thêm, chỉ gật đầu. "Vậy em nghỉ ngơi cho thật tốt đi."

Nói đoạn, anh quay người cất bước rời đi, lúc này Hứa An mới thực sự thở phào nhẹ nhõm.

Trở về phòng, cô ngả lưng nằm dài trên giường trần trố nhìn lên trần nhà. Gò má vẫn còn cảm giác đau rát âm ỉ, có thể thấy rõ cú tát lúc trước của Lục Minh Chu mạnh đến mức nào...

Quả nhiên, khi đã không còn tình cảm thì chẳng mảy may có lấy một chút xót xa hay nương tay.

"Hứa An, anh sẽ không để bất kỳ kẻ nào động tay đánh em nữa đâu..."

Những lời ngọt ngào ngày trước Lục Minh Chu từng thốt ra, giờ phút này ngẫm lại mới thấy nực cười làm sao.

"Hứa An, em ngoan ngoãn thế này, sao anh nỡ..." Những ngày đầu mới ở bên nhau, hắn luôn miệng khen cô ngoan. Ngoan đến mức nghe lời răm rắp chẳng khác nào một con búp bê vải vô hồn.

Có lẽ cho đến tận bây giờ, Lục Minh Chu vẫn đinh ninh rằng Hứa An chỉ là một con búp bê vải không thể tồn tại nổi nếu thiếu đi sự bao bọc của hắn.

"Reng."

Điện thoại đổ chuông, người gọi đến là Tần Xuyên.

"Đội trưởng Tần." Hứa An ngồi thẳng người dậy, nhấc máy nghe.

"Hứa An, kẻ ra tay với cô ở bệnh viện hôm trước đã bị bắt rồi. Tên đó cực kỳ cảnh giác, là một sát thủ chuyên nghiệp nhận tiền làm việc cho người khác." Tần Xuyên thông báo tình hình cho cô. "Cô có chắc là mình không hề đắc tội với ai không đấy?"

Hứa An cẩn thận suy nghĩ lại một lượt, bảo là đắc tội với ai đến mức phải thuê sát thủ lấy mạng mình... thì quả thực không có.

Mối quan hệ xã hội của cô cực kỳ trong sạch, ngoài Lục Minh Chu ra thì gần như chẳng có ai thân thiết.

"Đã có thể loại trừ gia đình họ Chu và họ Lục rồi. Nhà họ Chu hiện đang đứng đầu ngọn sóng, sẽ không dại dột tự chuốc họa vào thân, còn Lục Minh Chu cũng chẳng có lý do gì phải ra tay sát hại cô để bịt miệng cả..." Tần Xuyên cũng vô cùng khó hiểu. Hứa An suy cho cùng chỉ là một đứa trẻ mồ côi, sao lại có kẻ bỏ số tiền lớn để mua mạng cô chứ?

"Mục đích của kẻ muốn sát hại cô không thành công, chắc chắn chúng sẽ tìm cơ hội ra tay lần thứ hai. Dạo này cô nhất định phải cẩn thận hơn, nếu có bất kỳ điểm nào bất thường phải gọi ngay cho tôi lập tức." Tần Xuyên không giấu nổi vẻ lo lắng.

"Vâng, tôi biết rồi ạ." Hứa An đáp lời, trong lòng do dự không biết có nên kể chuyện này cho Lệ Đình Tu nghe hay không.

"Liệu có khả năng nào... chỉ là sự trùng hợp, kiểu như nhận nhầm người chẳng hạn?" Hứa An nhỏ giọng hỏi dò Tần Xuyên.

Cô nghĩ mãi cũng không ra rốt cuộc ai lại muốn lấy mạng mình.

"Hứa An, tên đó là tay chuyên nghiệp, sẽ không phạm phải cái lỗi ngớ ngẩn như nhận nhầm mục tiêu đâu." Tần Xuyên dặn cô tuyệt đối không được lơ lác chủ quan.

"Tôi sẽ cẩn thận ạ, cảm ơn anh, đội trưởng Tần." Hứa An vô cùng biết ơn anh.

Bốn năm trước, vào khoảng thời gian cô bị nhóm Lục Miểu Miểu bắt nạt thảm hại nhất, cũng chỉ có một mình Tần Xuyên đứng ra giúp đỡ cô.

"Đó là bổn phận của tôi, hãy luôn giữ điện thoại thông suốt nhé."

Tần Xuyên dặn dò thêm vài câu rồi cúp máy. Nhìn vào mức độ nghiêm trọng trong giọng điệu của anh, vụ mưu sát lần này rõ ràng là một vụ án vô cùng gai góc, phức tạp.

Đến tận bây giờ, Hứa An vẫn có cảm giác bản thân đang chìm trong một giấc mơ hoang đường, luôn thấy chuyện mình bị mưu sát là một việc quá ư phi thực tế.

Thậm chí còn hoang đường hơn cả chuyện cô đột ngột kết hôn với Lệ Đình Tu.

Có lẽ vì cả đêm hôm qua thức trắng, trưa nay lại bị Thẩm Mộng Lê quấy phá chẳng thể chợp mắt nổi, Hứa An nằm úp mặt xuống giường chẳng mấy chốc đã chìm vào giấc ngủ sâu.

Điện thoại liên tục reo vang, người gọi đến là Lục Minh Chu.

Nhà hàng ven biển.

Lệ Đình Tu điềm tĩnh ngồi bên khung cửa kính sát đất, lạnh lùng nhìn Lục Minh Chu đang bước tới với vẻ mặt bừng bừng sát khí.

"Lục tổng đột ngột hẹn gặp tôi thế này, chắc là có chuyện gấp lắm nhỉ?" Lệ Đình Tu nhấp một ngụm trà, nhàn nhạt hỏi.

"Đừng có chọc vào Hứa An." Lục Minh Chu đi thẳng vào vấn đề chính, không lòng vòng.

Hắn không cho phép bất cứ kẻ nào động đến đồ vật thuộc về mình, và Lệ Đình Tu cũng không ngoại lệ. "Lệ Đình Tu, tôi không muốn vì một đứa con gái tên Hứa An mà làm tổn hại đến mối quan hệ giữa hai gia tộc chúng ta đâu."

"Tôi không hiểu ý anh lắm, Hứa An hiện tại đang độc thân, còn Lục tổng thì sắp sửa đính hôn rồi cơ mà..." Lệ Đình Tu vẫn điềm nhiên cười nhẹ.

"Lệ Đình Tu, đừng bắt tôi phải nói toạc móng heo ra mọi chuyện. Hứa An là người của tôi, cho dù sau này tôi có kết hôn thì cũng sẽ không bỏ mặc cô ấy, thế nên xin Lệ tổng tự trọng đừng có động vào người của tôi." Lục Minh Chu dứt khoát ngả bài.

Lệ Đình Tu nheo mắt nhìn Lục Minh Chu bằng ánh mắt sâu xa.

Ý của Lục Minh Chu rất rõ ràng: hắn ta định cưới Chu Mẫn, nhưng đồng thời cũng không muốn buông tay Hứa An, hắn muốn Hứa An tiếp tục làm tình nhân giấu mặt của mình.

"Hừ..." Lệ Đình Tu bật cười khẩy một tiếng. "Tôi e là mình không thể đáp ứng yêu cầu của Lục tổng được rồi. Suy cho cùng, Hứa An là một công dân tự do, cô ấy muốn ở bên ai đó là quyền tự do cá nhân của cô ấy."

"Cô ấy đi theo tôi từ năm mười chín tuổi." Lục Minh Chu cau mày, giọng điệu mang theo sự khiêu khích ngầm. "Tôi hiểu cô ấy hơn bất kỳ ai trên đời này, cô ấy không thể sống thiếu tôi được. Tôi cũng hiểu rõ bản tính của Lệ tổng, anh sẽ không hứng thú với cô ấy được lâu đâu, thế nên hà cớ gì phải vì một người phụ nữ mà tổn hại hòa khí."

"Anh hoàn toàn chẳng hiểu gì về tôi cả. Tôi rất có hứng thú với Hứa An, có lẽ... sẽ hứng thú cả đời cũng nên." Lệ Đình Tu đứng phắt dậy, lẫm liệt nhìn xuống Lục Minh Chu. "Cô ấy quen anh năm mười chín tuổi, tiếc là anh chưa từng biết trân trọng cô ấy cho đàng hoàng."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập