Chương 8: Khởi kiện ly hôn được không?
Trở về biệt thự Bắc Hải, Lạc Khê vừa thu dọn hành lý vừa gọi video cho Tô Diệp để trút giận.
Tô Diệp nghe xong mà ngẩn người: "Sở Kinh Tây bị ai nhập xác à? Anh ta ghét cậu như thế, cậu đã chủ động đề nghị ly hôn, anh ta không vui mừng hớn hở đi ngay thì thôi, lại còn chơi trò nổi loạn?"
"Anh ta cố tình không muốn để tớ được yên thân." Lạc Khê xem như đã nhìn thấu rồi, có lẽ vì mình quá muốn ly hôn nên Sở Kinh Tây mới làm ngược lại để chọc tức cô.
Tô Diệp bày tỏ tâm tư của mấy ông lớn thật khó đoán, liền hỏi: "Vậy... không ly nữa?"
"Không ly... là chuyện không thể nào." Lạc Khê đã sắt đá tâm can rồi: "Cậu tìm giúp tớ một luật sư, tớ khởi kiện ly hôn tổng cộng được chứ?"
"Cậu đang nói mớ gì đấy, luật sư nào dám khởi kiện Sở Kinh Tây?" Tô Diệp dội một gáo nước lạnh.
Lạc Khê muốn khóc luôn. Trước đây còn có cô của anh áp chế, giờ cô ấy mất rồi, chẳng còn ai đè đầu cưỡi cổ được anh nữa.
"Ôm cái nào, không khóc nhé. Báo cho cậu một tin vui, tớ đã thuê được mặt bằng rồi, khi nào cậu đi xem?" Tô Diệp cố gắng nói chuyện vui để an ủi bạn.
"Ngày mai." Lạc Khê quệt đi giọt nước mắt không tồn tại, cạch một tiếng đóng vali lại: "Hôm nay chuyển nhà trước."
"Hả? Cậu định dọn đi đâu?" Tô Diệp vội hỏi.
Lạc Khê: "Đêm nay ở khách sạn, mai tìm nhà sau."
"Ở khách sạn cái gì." Tô Diệp phẩy tay một cái: "Bố tớ năm ngoái tặng cho tớ một căn hộ, cậu cứ đến đó mà ở, dù sao để không cũng lãng phí."
Lạc Khê: "Như thế không hay lắm đâu."
Tô Diệp: "Đừng có giả vờ."
Lạc Khê: "Hì hì, đa tạ Tô đại tiểu thư."
Đêm đó, Lạc Khê hỏa tốc dọn vào căn hộ nhỏ của Tô Diệp. Tô Diệp cũng qua đó, hai cô bạn thân chen chúc trên một chiếc giường nói chuyện thầm kín.
Lạc Khê tưởng rằng Sở Kinh Tây về nhà thấy cô dọn đi sẽ gọi điện cho mình, kết quả là cô nghĩ nhiều rồi. Anh căn bản chẳng quan tâm cô có dọn đi hay không, hoặc giả là anh hoàn toàn không thèm về nhà.
Cũng đúng, chính anh đã nói rồi, cô anh không còn thì chẳng ai ép được anh nữa, anh sẽ không bước chân vào cửa nhà đó.
Lạc Khê ngủ một mạch đến sáng bạch, ăn xong bữa sáng liền cùng Tô Diệp đi xem mặt bằng.
Đó là một tòa nhà nhỏ hai tầng ẩn mình giữa phố xá sầm uất, trang trí theo phong cách cổ điển. Trước đây nó cũng là một tiệm ăn nhưng do kinh doanh không tốt nên đóng cửa. Lạc Khê vô tình thấy thông tin cho thuê nên đã nhờ Tô Diệp liên hệ ngay.
"Thế nào, có chỗ nào không hài lòng cậu cứ nói, tớ sẽ cho người sửa lại." Đi dạo một vòng, Tô Diệp ngồi xuống hỏi cô.
Lạc Khê đáp: "Về đại thể thì không cần thay đổi gì, những chi tiết nhỏ cần sửa tớ sẽ vẽ lại, cậu tìm người làm theo bản vẽ là được."
Nói đoạn, cô bắt đầu vẽ, loáng một cái đã đưa cho Tô Diệp một bản thiết kế.
Tô Diệp tặc lưỡi: "Sở Kinh Tây đúng là mắt mù mới coi minh châu là mắt cá, kỹ năng vẽ vời rác rưởi của Mạnh Như Tuyết còn chẳng bằng một nửa của cậu."
"Thứ Sở Kinh Tây thưởng thức không phải kỹ năng vẽ, mà là con người. Tớ có vẽ đẹp đến đâu nhưng là người anh ta ghét thì cũng chỉ là rác rưởi. Mạnh Như Tuyết có vẽ rác rưởi thế nào nhưng là người anh ta yêu thì đó vẫn là kiệt tác." Lạc Khê nhìn nhận sự việc không thể thấu đáo hơn.
"Cho nên tớ mới nói anh ta mù mắt, Mạnh Như Tuyết có điểm nào hơn cậu cơ chứ?" Tô Diệp dùng giọng điệu thực sự không hiểu nổi Sở Kinh Tây.
Lạc Khê đúc kết: "Chắc là trong mắt người tình hóa Tây Thi thôi."
"Hừ, sớm muộn gì anh ta cũng hối hận." Tô Diệp vẫn khẳng định câu đó.
Lạc Khê: "Đừng nói về anh ta nữa, nói về việc phân chia cổ phần của chúng ta đi."
"Cái gì?" Tô Diệp ngơ ngác.
Lạc Khê: "Cổ phần của tiệm dược thiện ấy, tớ không thể để cậu bỏ tiền không công được."
"Ai bỏ tiền không công chứ, đây là tớ cho cậu vay, hiểu không?" Tô Diệp bày ra thái độ bạn thân tính toán rạch ròi: "Cậu phải trả tiền cho tớ theo lãi suất ngân hàng cùng kỳ đấy."
Lạc Khê biết cô bạn cố tình nói vậy, đến lúc đó chắc chắn sẽ không thu lãi.
Thế là cô cũng cố ý đáp: "Có phải cậu không tin tớ có thể mở được tiệm dược thiện không? Sợ cầm cổ phần rồi sau này tiền đổ xuống sông xuống biển?"
"Tất nhiên là không phải!" Tô Diệp vội vàng xua tay: "Tớ không tin ai chứ không bao giờ không tin cậu. Cậu giỏi như thế, ba năm qua đều bị Sở Kinh Tây làm lỡ dở thôi. Đợi tiệm dược thiện khai trương, chắc chắn sẽ không còn chỗ ngồi."
"Thế thì cậu ngốc à mà không lấy cổ phần." Lạc Khê nói.
Tô Diệp: "Tớ không thể chiếm hời của cậu."
"Ai chiếm hời của ai còn chưa biết đâu. Cậu tưởng chỉ trả tiền thuê nhà là xong à? Còn trang trí hậu kỳ, tuyển người, thu mua nguyên liệu... những chỗ cần dùng tiền còn nhiều lắm." Lạc Khê nói.
Tô Diệp: "..."
"Mạn phép hỏi một câu, cậu nghèo đến mức không có một xu dính túi à?" Tô Diệp thực sự nghĩ Lạc Khê chỉ không trả nổi tiền thuê nhà, vì tiền thuê ở đây thực sự rất cao.
"Cũng không đến mức một xu không có." Lạc Khê xòe một bàn tay ra.
Tô Diệp: "Chỉ có năm trăm nghìn tệ thôi à?"
Lạc Khê: "Bớt đi một số không."
"Năm mươi nghìn tệ!" Mắt Tô Diệp suýt rơi ra ngoài: "Cậu làm Sở phu nhân ba năm mà trong thẻ chỉ có năm mươi nghìn tệ! Sở Kinh Tây là lão nhà giàu bủn xỉn à, thế này thì quá keo kiệt rồi."
Cũng không hẳn là keo kiệt, anh đã đưa thẻ phụ cho cô, chỉ là cô chưa bao giờ quẹt mà thôi.
Bình luận