Chương 7: Sở tổng nổi loạn
"Cô thật sự coi tôi là kẻ mù chắc? Hai người ôm ấp nhau như thế, ai mà chẳng nhìn thấy." Sở Kinh Tây bực bội nói.
Nghĩ đến cảnh Đường Không Thanh ôm cô, Sở Kinh Tây vô thức liên tưởng đến cảm giác ấm áp mềm mại tối qua, cả người bỗng nóng bừng lên một cách vô cớ, anh giơ tay nới lỏng cà vạt.
"Ôm ấp cái gì chứ, đó là vì có một chiếc xe..." Nói đến đây Lạc Khê sực nhớ ra: "Đừng nói chiếc xe đó chính là của anh nhé."
Sở Kinh Tây không phủ nhận.
Tim Lạc Khê lạnh buốt. Cô tận tâm tận lực chữa trị cho anh suốt ba năm, vậy mà anh lại hận cô đến mức muốn đâm chết cô sao.
"Được, nếu anh đã thấy rồi thì tôi cũng chẳng còn gì để bào chữa. Đường Không Thanh chính là mối tiếp theo mà tôi tìm được đấy, anh làm ơn làm phúc đi, mau chóng ly hôn để tôi còn danh chính ngôn thuận đến với anh ấy."
Ngay khi Sở Kinh Tây tưởng Lạc Khê sẽ nhảy dựng lên mắng mình, thì cô lại thừa nhận như một con gà chọi bại trận. Nhìn thấy cô như vậy, tim Sở Kinh Tây thắt lại một nhịp, nhưng phần nhiều vẫn là sự phẫn nộ.
"Lúc còn có thể dựa dẫm để kiếm tiền thì cô bám riết không buông. Vừa thấy không còn xơ múi được gì nữa là lập tức đá văng đi ngay. Lạc Khê, cô coi tôi là cái gì? Công cụ kiếm tiền của cô sao?"
"Đúng vậy." Lạc Khê thừa nhận theo kiểu "lợn chết không sợ nước sôi".
Dựa trên sự hiểu biết của cô về Sở Kinh Tây, anh tuyệt đối sẽ không chấp nhận việc bản thân bị coi là công cụ, đặc biệt là công cụ của cô. Cô muốn chọc giận anh, bắt anh phải đi ly hôn với mình ngay-lập-tức.
Lúc đến đây cô đã hỏi kỹ rồi, nếu hôm nay không ly hôn thì coi như từ bỏ yêu cầu, đơn ly hôn sẽ tự động bị hủy. Ngày mai muốn đi thì phải nộp lại đơn và đợi thêm một tháng nữa. Cô không muốn chờ thêm một ngày nào cả.
Sở Kinh Tây đúng là đã bị chọc giận, nhưng hậu quả của sự giận dữ đó lại không hề giống như Lạc Khê tưởng tượng.
Anh đột ngột bóp lấy cằm cô, ép cô phải ngước nhìn mình, rồi rít qua kẽ răng hai chữ: "Đừng hòng!"
Lạc Khê: "??"
Đừng hòng cái gì cơ?
Sở Kinh Tây nhìn thấy dấu hỏi chấm trong mắt cô, liền giải thích thêm: "Lúc kết hôn là các người ép tôi, còn chuyện ly hôn, cô đừng hòng tôi lại làm theo ý cô. Cô càng muốn ly hôn, tôi càng không ly."
Lạc Khê: !!
Sở Kinh Tây, anh có nghe thấy mình đang nói cái gì không đấy?
Lúc kết hôn sao chẳng thấy anh nổi loạn như thế này đi?
Gạt tay anh ra, Lạc Khê xác nhận lại: "Anh chắc chắn là không ly hôn chứ?"
Sở Kinh Tây: "Không ly."
"Được thôi, vậy đưa tiền đây." Lạc Khê xòe tay ra trước mặt anh: "Tiền sinh hoạt phí tháng trước cộng với tháng này, tổng cộng hai triệu tệ."
Chát!
Sở Kinh Tây phát vào tay cô một cái, trông thì có vẻ hung dữ nhưng thực chất chẳng hề có lực: "Đến hai mươi nghìn cũng không có. Đi ra ngoài, tôi phải làm việc."
Lạc Khê không muốn đi, chuyện này còn chưa ngô khoai ra sao cả.
Sở Kinh Tây trực tiếp gọi Trần Thuật vào: "Tiễn cô ấy ra ngoài."
"Sở phu nhân, mời cô." Trần Thuật chấp hành mệnh lệnh một cách máy móc.
Lạc Khê hít một hơi thật sâu, lườm Sở Kinh Tây một cái cháy mặt rồi mới rời đi.
Trần Thuật đưa cô ra tận cửa tập đoàn, còn chu đáo gọi xe, mở cửa xe hộ cô, bảo vệ cô lên xe một cách cẩn thận. Cái dáng vẻ đó cứ như thể nếu không tận mắt thấy cô rời đi thì anh ta chưa hoàn thành nhiệm vụ sếp giao vậy.
"Trợ lý Trần." Sau khi cửa xe đóng lại, Lạc Khê hạ cửa kính xuống.
Trần Thuật cúi người lại gần: "Cô có điều gì dặn dò ạ?"
"Lúc nào rảnh thì đăng ký cho sếp của anh một số khám ở khoa não đi. Anh ta nên đi khám não rồi đấy, chắc chắn là có bệnh nặng." Lạc Khê nói xong liền đóng cửa kính, bảo tài xế lái xe đi.
Trần Thuật đứng chết trân nhìn theo, vẻ mặt đầy hoang mang.
Anh luôn rất khách khí với phu nhân mà. Dù sếp có ra mặt không coi phu nhân ra gì, anh cũng chưa từng lơ là cô, tại sao phu nhân lại muốn hại anh chứ?
Bắt anh đăng ký cho sếp khám khoa não... anh có phải là chê lương sếp trả quá cao rồi không?
Bình luận