Chương 43: Kế hoạch bắt gian
Buổi tối vẫn còn vài bàn khách đặt dược thiện nên Lạc Khê quay lại Thực Thiện Phường bận rộn đến tận đêm. Vừa mới được nghỉ tay, điện thoại của Khổng Tuân đã gọi tới.
"Tôi tra được rồi, Mạnh Như Tuyết tối nay đặt phòng ở khách sạn InterContinental."
Nhà Mạnh Như Tuyết ngay tại Thâm Thành, có nhà không ở lại đi thuê khách sạn, chắc chắn là có gian tình. Tiền không phí chút nào, Khổng Tuân đưa tin nhanh thật.
Lạc Khê quay sang gửi WeChat cho Sở Kinh Tây: Tối nay đi ăn cơm không?
Một lúc sau Sở Kinh Tây mới trả lời: Anh có tiệc xã giao rồi.
Lạc Khê: Ở đâu?
Sở Kinh Tây: Kiểm tra hành chính à?
Lạc Khê: Không được sao?
Sở Kinh Tây: Không có gì là không được, nếu muốn biết lịch trình của anh, sau này mỗi ngày anh bảo Trần Thuật gửi cho em.
Lạc Khê: Đừng có đánh trống lảng, nói trước xem tối nay tiếp khách ở đâu.
Sở Kinh Tây: InterContinental, hội bạn thân tụ tập.
Hay lắm, khớp rồi! Nếu không đoán sai, trong nhóm bạn đó chắc chắn có Mạnh Như Tuyết.
Trong bụng đang mang "mầm non" nhỏ, nếu không tranh thủ làm gì đó với Sở Kinh Tây thì sao tìm được cha cho đứa trẻ đây. Mạnh Như Tuyết chắc chắn là đang đánh bàn tính này.
Cô không trả lời, Sở Kinh Tây lại tưởng cô không vui, bèn hỏi: Có muốn đi cùng không?
Đi chứ, chắc chắn phải đi, không đi sao bắt gian được.
Lạc Khê: Không hứng thú.
Cô phải lén lút đi mới được.
Sở Kinh Tây không ép: Anh sẽ về sớm.
Thật là không cần thiết. Anh về sớm thì Mạnh Như Tuyết lấy đâu ra cơ hội.
Thế là Lạc Khê đáp: Anh cứ chơi đi, tôi có hẹn ăn đêm với Tô Tô rồi, cũng không về sớm đâu.
Cô thấy tự cảm động với chính mình luôn. Sở Kinh Tây chắc kiếp trước phải giải cứu cả dải ngân hà nên kiếp này mới cưới được người vợ hiểu chuyện thế này, chỉ thiếu nước nhét bao cao su vào túi anh trước khi anh đi hẹn hò với tiểu tam thôi.
Sau khi xác nhận Sở Kinh Tây và Mạnh Như Tuyết sẽ ở cùng một bữa tiệc, Lạc Khê liên lạc với Khổng Tuân để bàn kế hoạch bắt gian tối nay.
Khổng Tuân đúng là dân chuyên nghiệp, anh cung cấp cho cô một loạt thiết bị như bút ghi âm, máy quay siêu nhỏ.
Lạc Khê: "Thế anh không đi à?"
Khổng Tuân: "Tôi sang khách sạn đối diện."
Lạc Khê: "Anh sang đối diện làm gì?"
Khổng Tuân: "Chụp trộm chứ làm gì. Tôi thuê một phòng cùng tầng ở khách sạn đối diện InterContinental, đã thử rồi, góc đó quay cực rõ."
Lạc Khê nể phục: "Kế hoạch A và B, bảo hiểm kép, đúng là chỉ có anh thôi."
Khổng Tuân tính toán chi li: "Tiền phòng cô phải thanh toán cho tôi đấy."
Lạc Khê hào phóng: "Chuyện nhỏ, bao nhiêu?"
Khổng Tuân: "Hai mươi hai ngàn tệ (khoảng 77 triệu VNĐ)."
Lạc Khê đứng hình: "Anh có báo thừa một số không đấy?"
Khổng Tuân: "Cô nghĩ cái khách sạn đủ tầm đối trọng với InterContinental là nhà nghỉ giá 80 tệ một đêm chắc? Cô nên thấy may mắn vì Mạnh Như Tuyết không thuê phòng tổng thống giá 88.888 tệ của InterContinental đi."
Lạc Khê: ... Chẳng lẽ tôi còn phải cảm ơn Mạnh Như Tuyết à.
Nén đau thương, cô chuyển cho Khổng Tuân 22.000 tệ. Tối nay mà không thu hoạch được gì thì lỗ vốn nặng.
Khổng Tuân nhận tiền làm việc hiệu suất cực cao, nửa tiếng sau đã mang bút ghi âm và máy quay siêu nhỏ tới, chỉ tận tay cách sử dụng cho cô.
Thêm nửa tiếng nữa, Lạc Khê xuất phát đến InterContinental. Tất nhiên là cô đi taxi. Chiếc Bugatti tuyệt đối không được lái, quá gây chú ý, chẳng khác nào phát tín hiệu cảnh báo cho Mạnh Như Tuyết.
Lén lút vào làng, không được nổ súng.
Taxi dừng ở cửa khách sạn, Lạc Khê sờ lại chiếc ghim cài áo trên người, xuống xe liền nhìn dáo dác xung quanh. Vừa vào sảnh thì điện thoại vang lên, cô giật mình vội vàng lôi ra nghe, giọng nhỏ như kẻ trộm: "Anh gọi điện cho tôi làm cái gì!"
Khổng Tuân cạn lời: "Cô có thể bớt cái vẻ lén lút đó được không, cẩn thận chưa bắt được gian đã bị bảo vệ tóm vì tưởng là trộm đấy."
"Anh nhìn thấy tôi à?" Lạc Khê theo bản năng nhìn quanh.
"Đừng nhìn nữa, tôi ở phía đối diện. Cô vào trong là tôi không thấy gì nữa đâu, tóm lại là cứ tự nhiên vào." Khổng Tuân nhắc nhở.
Lạc Khê tiếp thu ý kiến, cúp máy chỉnh chế độ im lặng, sau đó ưỡn ngực thẳng lưng, đẩy kính râm lên, kéo thấp vành mũ, chỉnh lại khẩu trang chắc chắn không để người quen nhận ra, rồi mới tiến về phía thang máy.
Từ xa thấy cửa thang máy mở, cô chạy vội vài bước, lách vào trong ngay trước khi cửa đóng lại. Vừa đứng vững, cô đã suýt rụng tim.
Chết tiệt, sao mà đen thế này, còn chưa bắt đầu cuộc chơi đã đụng ngay người quen rồi!
Bình luận