Chương 99: Bồi thường ly hôn

"Không, tôi không đi." Mạnh Kha kịch liệt lắc đầu lùi lại.

Hai sĩ quan cảnh sát mặt nghiêm túc nói: "Nếu cô không đi theo chúng tôi thì chính là chống đối bắt giữ, tội chồng thêm tội."

Mạnh Kha bị dọa sợ, vội vàng đặt chiếc điện thoại trong tay lên tai: "Mạn Âm, cảnh sát đến bắt tớ rồi, cậu mau cứu tớ, cứu tớ với."

Trong điện thoại không có lời đáp lại.

Mạnh Kha cầm điện thoại ra trước mặt nhìn thì phát hiện cuộc gọi đã bị ngắt từ lâu rồi.

Khoảnh khắc này, lòng Mạnh Kha hoàn toàn nguội lạnh, cả người ngã bệt xuống đất, ánh mắt ngây dại.

Hai sĩ quan cảnh sát nhìn nhau một cái rồi xóc cô dậy, đưa đi.

"A lô, Dung tiểu thư." Trên xe cảnh sát, vị sĩ quan cảnh sát rút thẻ ra lúc trước liên lạc với Dung Thù: "Người đã bắt được rồi."

"Tôi biết rồi, làm phiền các anh rồi." Dung Thù mỉm cười cảm ơn.

Sau đó, cuộc gọi kết thúc.

Lục Khởi đặt một ly cà phê trước mặt cô: "Ai thế?"

"Đồn cảnh sát." Dung Thù bưng ly cà phê lên nhấp một ngụm.

Lục Khởi bừng tỉnh: "Là nói về chuyện bắt giữ Mạnh Kha đúng không?"

Dung Thù gật gật đầu: "Đúng vậy."

Lục Khởi cười khiêu khích: "Tôi biết rõ đấy nhé, Mạnh chủ tịch luôn muốn cho Mạnh Kha gả vào nhà giàu, hiện tại Mạnh Kha xảy ra chuyện này thì việc gả vào nhà giàu chắc chắn là tiêu tùng rồi, lại còn ảnh hưởng đến doanh nghiệp nhà họ Mạnh nữa, lần này chắc Mạnh chủ tịch ghét chết đứa con gái này mất."

"Anh nói không sai." Dung Thù mỉm cười.

Lúc này, cửa văn phòng được gõ vang, Đồng Khê ló đầu vào: "Dung tổng, có một vị luật sư họ Trần muốn gặp cô."

"Luật sư?" Dung Thù nhướng mày, sau đó nhìn về phía Lục Khởi: "Anh tìm đấy à?"

Lục Khởi lắc đầu: "Tôi tự dưng tìm luật sư làm gì."

Đồng Khê đáp: "Vị luật sư họ Trần đó tự xưng là người của phòng pháp chế tập đoàn Phó Thị."

"Tập đoàn Phó Thị?" Lục Khởi nheo mắt lại: "Bảo bối à, là người của Phó Cảnh Đình, không lẽ những gì em nói ở buổi họp báo đã đắc tội với Phó Cảnh Đình, anh ta cũng muốn khởi kiện em đấy chứ?"

Dung Thù mím mím môi: "Rốt cuộc có phải hay không thì gặp một lần là biết ngay, mời anh ta vào đi."

"Vâng." Thư ký Đồng gật đầu.

Một phút sau, luật sư Trần đi vào, gật đầu với Dung Thù và Lục Khởi: "Dung tổng, Lục tổng."

"Luật sư Trần mời ngồi." Dung Thù làm một động tác mời.

Luật sư Trần nói lời cảm ơn rồi kéo chiếc ghế đối diện cô ngồi xuống.

Lục Khởi rót cho anh ta một ly trà.

Luật sư Trần lại cảm ơn một lần nữa, sau đó mới lên tiếng giải thích mục đích đến: "Dung tổng chắc hẳn đã biết tôi là do Phó tổng phái đến rồi đúng không?"

"Anh ta muốn khởi kiện tôi sao?" Dung Thù dựa người ra sau, ánh mắt nhìn chằm chằm anh ta.

Luật sư Trần mỉm cười lắc đầu: "Đó thì không phải, lần này tôi đến là nhận lệnh của Phó tổng, đến để phân chia lại tài sản ly hôn với cô."

"Tài sản ly hôn?" Lục Khởi thốt lên.

Dung Thù cũng ngẩn ra một chút.

Luật sư Trần từ trong chiếc cặp công tác mang theo lấy ra một bản tài liệu: "Dung tổng, đây là bản phân chia tài sản do Phó tổng soạn thảo, trong đó có năm căn biệt thự, hai căn hộ chung cư, năm chiếc xe hơi, cùng với tiền phụ dưỡng ly hôn hai trăm triệu, cô xem qua một chút."

Anh ta dùng cả hai tay đưa tài liệu cho cô.

Tuy nhiên Dung Thù lại không nhận lấy.

Luật sư Trần cũng không thấy xấu hổ, đặt bản tài liệu lên bàn, đẩy đến trước mặt cô, liền bị Lục Khởi cầm lấy.

Lục Khởi giở tài liệu ra cười lạnh: "Chỉ có chừng này thứ, Phó Cảnh Đình anh ta cũng xứng sao? Ly hôn rồi thì tài sản chẳng phải nên chia đôi sao, vậy cổ phần của tập đoàn Phó Thị chẳng lẽ không nên chia cho bảo bối của chúng tôi một nửa sao?"

Luật sư Trần nghe thấy lời này thì mồ hôi hột đổ ra: "Lục tổng đùa rồi, năm đó lúc Dung Thù và Phó tổng kết hôn, cả hai đều đã ký công chứng tài sản, cho nên cổ phần các thứ tự nhiên không có phần của Dung tổng."

Trong điều kiện đã ký bản công chứng tài sản mà Phó tổng vẫn có thể cho Dung tổng những thứ này thì đã là rất rộng rãi rồi.

Lục Khởi cũng không phải không biết, bĩu bĩu môi, không nói gì nữa.

Dung Thù lấy lại bản tài liệu, nhìn luật sư Trần: "Tôi muốn biết, tại sao Phó tổng lại đột nhiên đưa cho tôi những thứ này?"

Năm đó lúc ly hôn, cô đã nói không cần bất cứ thứ gì.

Bây giờ đã ly hôn xong sắp được một tháng rồi, lại đột nhiên đưa cho cô nhiều tài sản ly hôn như vậy, rốt cuộc là có mục đích gì?

Luật sư Trần biết Dung Thù sẽ hỏi câu hỏi này, đẩy đẩy gọng kính đáp: "Chuyện là thế này, sở dĩ Phó tổng đối xử lạnh nhạt với Dung tiểu thư trong thời gian hôn nhân là vì Phó tổng cảm thấy cô biết rõ mối quan hệ giữa anh ấy và Cố tiểu thư nhưng vẫn yêu cầu Phó tổng kết hôn với cô, nhưng sau buổi họp báo hôm nay, Phó tổng biết mình đã hiểu lầm cô, cho nên muốn bù đắp cho Dung tiểu thư."

"Hừ, nói nghe hay thật đấy." Lục Khởi đảo mắt một cái: "Bù đắp sao? Tổn thương cũng đã tổn thương rồi, trái tim cũng đã trăm ngàn lỗ hổng rồi, bù đắp có thể làm cho trái tim của bảo bối phục hồi như cũ không? Hơn nữa theo tôi thấy, đây không phải là bù đắp, mà chỉ là cứu vớt danh tiếng mà thôi."

"Ý của Lục tổng là?" Luật sư Trần nhìn anh ta.

Lục Khởi khoanh tay: "Bảo bối hôm nay đã nói về những trải nghiệm của em ấy trong mấy năm ở Phó gia, bây giờ người trên mạng đều biết Phó Cảnh Đình anh ta là kẻ tra nam, cho nên anh ta mới bảo anh qua đây, mục đích chính là gỡ gạc lại chút danh tiếng cho bản thân mà thôi."

"Khơ..." Khóe miệng luật sư Trần giật giật: "Lục tổng, Phó tổng thực sự không có ý đó đâu."

"Bất kể anh ta rốt cuộc là có ý gì, những thứ này luật sư Trần anh cầm về đi, tôi sẽ không nhận đâu, năm đó lúc ly hôn tôi đã nói là ra đi tay trắng, không lấy bất cứ thứ gì của anh ta, bây giờ cũng vậy." Dung Thù đẩy bản tài liệu trở lại trước mặt luật sư Trần.

Luật sư Trần có chút khó xử: "Dung tiểu thư hãy suy nghĩ lại một chút đi, Phó tổng thực sự chỉ muốn bù đắp cho cô thôi."

"Không cần đâu, tôi không cần sự bù đắp của anh ta." Dung Thù vẫn không hề lay chuyển.

Luật sư Trần bất lực, đành phải cáo từ.

Sau khi anh ta đi, Lục Khởi ngồi vào vị trí anh ta vừa ngồi: "Bảo bối, từ chối rồi em thực sự không hối hận sao?"

"Có gì mà phải hối hận chứ." Dung Thù cầm một cuốn tài liệu lên xem, thản nhiên đáp lại.

Lục Khởi nhún nhún vai, còn muốn nói thêm điều gì đó thì điện thoại vang lên, lấy ra xem thì ra là trợ lý của mình gọi tới.

"Bảo bối, công ty anh có việc, anh đi trước đây, có việc gì thì gọi điện cho anh nhé." Anh làm một động tác gọi điện thoại.

Dung Thù gật gật đầu: "Em biết rồi, đi đường cẩn thận."

Lục Khởi ừm một tiếng rồi đi.

Dung Thù cúi đầu tiếp tục xem tài liệu.

Đến chiều, tài xế đưa cô trở về Thiển Thủy湾.

Đang lúc ăn cơm tối thì chuông cửa vang lên.

Dung Thù chống gậy đi ra mở cửa.

Cửa mở ra, Phó Cảnh Đình đang đứng ngoài cửa.

Nhìn thấy anh, Dung Thù đầu tiên là ngẩn ra một chút, sau đó mím mím môi, chuẩn bị đóng cửa lại.

Phó Cảnh Đình đột nhiên giơ tay ra đè lên cửa: "Anh có chuyện muốn nói với em."

"Tôi nghĩ chúng ta chẳng có gì để nói cả, Phó tổng mau rời đi cho, nhỡ đâu có người chụp được ảnh anh ra vào căn hộ của tôi, đến lúc đó lại không biết bị thêu dệt thành ra thế nào nữa đâu." Dung Thù mỉa mai.

Phó Cảnh Đình cau mày: "Sẽ không đâu, lúc anh đến đã quan sát rồi, không có ai biết anh đến đây đâu."

"Ồ? Cho nên anh cảm thấy rất vinh quang sao?" Khóe miệng Dung Thù lạnh lùng nhếch lên, ánh mắt nhìn anh cũng băng giá.

Trái tim Phó Cảnh Đình có chút thắt lại.

Cô quả nhiên đã không còn yêu anh nữa rồi.

Nếu không thì ánh mắt cô nhìn anh sao lại lạnh nhạt đến thế, giống hệt như ánh mắt anh nhìn cô trước đây.

"Tại sao lại không nhận những thứ đó?" Bờ môi mỏng của Phó Cảnh Đình máy động, giọng trầm xuống hỏi.

Dung Thù hiểu anh đang ám chỉ điều gì, hỏi ngược lại: "Tại sao tôi phải nhận?"

"Những thứ đó là sự bù đắp anh dành cho em, mấy năm qua, là anh đã có lỗi với em." Phó Cảnh Đình nhìn cô, sự áy náy trong mắt không hề che giấu.

Dung Thù giễu cợt một tiếng: "Luật sư Trần không nói với anh sao, tôi không cần sự bù đắp của anh, đã muốn dứt khoát với anh thì tự nhiên tôi sẽ không lấy bất cứ thứ gì của anh, còn về việc có lỗi với tôi thì đó cũng là do tôi tự chuốc lấy, Phó tổng không cần phải xin lỗi, được rồi Phó tổng, anh có thể đi rồi."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập