Chương 98: Mạnh Kha bị bắt

"A lô, Mạn Âm." Giọng Mạnh Kha nghẹn ngào tiếng khóc: "Làm sao bây giờ, Dung Thù muốn khởi kiện tớ."

Cố Mạn Âm cũng không ngờ Dung Thù lại làm như vậy, nhất thời cảm thấy đau đầu: "Được rồi Tiểu Kha, cậu đừng nháo nữa."

"Làm sao tớ có thể không nháo được chứ!" Mạnh Kha cuống cuồng nhảy dựng lên: "Một khi cô ta khởi kiện tớ, trên hồ sơ của tớ sẽ bị để lại vết dơ, đến lúc đó người trong giới sẽ nhìn tớ thế nào?"

Người trong giới sẽ không ai chấp nhận một người con dâu có vết dơ trên người.

Nếu cô không thể gả vào nhà giàu, không thể mang lại trợ giúp cho doanh nghiệp nhà họ Mạnh, ba cũng sẽ rất ghét cô, rồi mang đứa con gái riêng bên ngoài về nhà mất.

Càng nghĩ càng sợ, hai tay Mạnh Kha nắm chặt lấy điện thoại: "Mạn Âm, cậu nhất định phải cứu tớ, tớ là vì cậu mới làm những chuyện này mà."

Cố Mạn Âm cắn cắn môi, trong lòng cảm thấy hơi khó chịu.

Cái gì gọi là vì cô ta?

Cô ta chỉ ngầm ám chỉ Mạnh Kha giúp cô ta trị Dung Thù, chứ đâu có bảo Mạnh Kha dùng phương pháp này đâu.

Trong lòng nghĩ như vậy, nhưng trên miệng Cố Mạn Âm lại không thể nói thẳng ra, gượng gạo nặn ra một nụ cười: "Tớ biết rồi, tớ sẽ cứu cậu."

"Vậy thì tốt rồi, vậy thì tốt rồi." Mạnh Kha mừng rỡ phát khóc, sau đó lại hỏi: "Đúng rồi Mạn Âm, lần trước không phải cậu nói sẽ giúp tớ xin cầu tình với Phó tổng sao, chỉ cần cậu bảo Phó tổng giúp tớ, Dung Thù nhất định không phải là đối thủ đâu."

"Tớ biết, chỉ là lần trước Cảnh Đình đã từ chối rồi, lần này..."

"Mạn Âm, cậu lại đi nói với Phó tổng một tiếng đi, Phó tổng yêu cậu như vậy, anh ấy nhất định sẽ đồng ý mà." Mạnh Kha không muốn nghe thấy lời từ chối, vội vàng ngắt lời Cố Mạn Âm.

Trong mắt Cố Mạn Âm lướt qua một tia không hài lòng, rất nhanh lại biến mất, khuôn mặt lộ vẻ khó khăn nói: "Nhưng mà..."

"Mạn Âm, cậu đã nói là sẽ cứu tớ mà." Mạnh Kha lại một lần nữa ngắt lời cô ta.

Cố Mạn Âm trong lòng có chút mất kiên nhẫn, nhưng ngoài miệng vẫn liều đáp lại: "Được rồi, tớ sẽ thử lại một lần nữa."

"Cảm ơn cậu Mạn Âm." Mạnh Kha trút được gánh nặng.

Cúp điện thoại, Cố Mạn Âm đi ra khỏi phòng, lái xe đến tập đoàn Phó Thị.

"Phó tổng, Cố tiểu thư đến rồi." Trợ lý Trương gõ cửa bước vào văn phòng tổng giám đốc.

Phó Cảnh Đình đang xử lý tài liệu, nghe thấy lời này liền ngẩng đầu lên: "Cho cô ấy vào."

Trợ lý Trương đáp lại một tiếng: "Vâng."

Rất nhanh, Cố Mạn Âm đi vào.

Ngửi thấy mùi thuốc lá thoang thoảng trong không khí, cô ta hơi nhíu mày một chút: "Cảnh Đình, anh hút thuốc sao?"

Phó Cảnh Đình hơi gật đầu: "Có hút một điếu."

"Anh hút thuốc làm gì cơ chứ, em ghét nhất là mùi thuốc lá đấy." Cố Mạn Âm lấy tay quạt quạt trước mặt.

Trong mắt Phó Cảnh Đình chứa đựng một sự dò xét: "Ghét sao? Chẳng phải trước đây em không ghét mùi thuốc lá sao? Trước đây trong thư anh còn đặc biệt hỏi em xem có để ý việc anh hút thuốc không, em nói không để ý, còn gợi ý anh hút loại thuốc lá có hương bạc hà, mùi thuốc lá này chính là loại đó."

Trong lòng Cố Mạn Âm hoảng hốt, nhưng trên mặt không hề biểu lộ ra ngoài, mỉm cười đáp lại: "Đó là trước đây thôi, em đã hôn mê sáu năm rồi, sớm đã không quen ngửi mùi thuốc lá nữa rồi."

Nghe thấy lời này, Phó Cảnh Đình cảm thấy cũng có lý, liền xua tan nghi ngờ trong lòng.

Cố Mạn Âm thấy ánh mắt anh khôi phục sự bình thản, khẽ trút được gánh nặng mà không ai nhận ra.

Suýt chút nữa, chút nữa là lại lộ tẩy rồi.

Nếu biết trước thì đã không đốt những bức thư đó nhanh như vậy, đáng lẽ phải đọc qua một lượt để tránh giẫm phải mìn.

Trong lòng Cố Mạn Âm cảm thấy có chút hối hận, nhưng rất nhanh đã chỉnh đốn lại tâm trạng: "Đúng rồi Cảnh Đình, sau này anh cũng đừng hút thuốc nữa nhé, không tốt cho sức khỏe đâu."

"Được thôi." Phó Cảnh Đình gật đầu đồng ý.

Cố Mạn Âm ôm lấy cánh tay anh: "Cảnh Đình anh thật tốt."

Tốt sao?

Phó Cảnh Đình rủ mắt xuống, trong đầu đột nhiên nhớ lại những lời Dung Thù đã nói tại buổi họp báo trước đó.

Bởi vì có thành kiến với cô, nên anh đã cho cô sáu năm bạo lực lạnh.

Một người như anh, cũng được coi là tốt sao?

Trong lòng Phó Cảnh Đình có chút phiền muộn, rút cánh tay ra, giọng nói trở nên lạnh nhạt hơn nhiều: "Mạn Âm, anh muốn biết, sáu năm trước tại sao em lại nói với Dung Thù rằng anh là anh trai của em, chứ không phải bạn trai?"

Nếu năm đó cô nói sự thật, có lẽ anh sẽ không đối xử với Dung Thù như vậy.

Giống như chính Dung Thù đã nói, nếu cô biết sớm anh và Mạn Âm ở bên nhau, cô cũng sẽ không gả cho anh.

Nhưng không hiểu sao, khi nghĩ đến việc Dung Thù có thể thực sự không hề có ý định kết hôn với mình, Phó Cảnh Đình lại đột nhiên cảm thấy trong lòng có chút ngột ngạt.

Cố Mạn Âm nghe thấy lời chất vấn của anh, ánh mắt lóe lên mấy cái: "Xin lỗi Cảnh Đình, em cũng không muốn thế đâu, chỉ là lúc đó em còn nhỏ, ba mẹ không muốn em yêu đương quá sớm, em sợ bạn cùng phòng biết được sẽ vô tình tiết lộ ra ngoài, truyền đến tai ba mẹ, cho nên mới..."

Cô ta cúi đầu, kéo kéo tay áo anh: "Cảnh Đình, anh mắng em đi."

Nhìn thấy dáng vẻ đáng thương này của Cố Mạn Âm, lòng Phó Cảnh Đình lại mềm xuống, xoa xoa thái dương: "Thôi bỏ đi, đều đã qua rồi."

"Cảnh Đình, anh không giận nữa sao?" Cố Mạn Âm ngẩng đầu lên, đáng thương nhìn anh.

Phó Cảnh Đình mím mím môi: "Ừm."

Cố Mạn Âm mỉm cười ôm lấy anh, ở nơi anh không nhìn thấy, trong mắt cô ta lóe lên một tia xảo quyệt.

Thực ra năm đó cô ta nói với Dung Thù như vậy hoàn toàn không phải vì ba mẹ không muốn cô ta yêu đương, ba mẹ cô ta mơ còn không được việc cô ta gả cho Cảnh Đình đấy chứ, cô ta chỉ là muốn chơi xỏ Dung Thù mà thôi.

Lúc đó Dung Thù muốn tỏ tình với Cảnh Đình, cô ta cố ý nói với Dung Thù rằng Cảnh Đình là anh trai, mục đích là để công khai Cảnh Đình là bạn trai của mình ngay lúc Dung Thù tỏ tình, khiến Dung Thù mất hết thể diện, nhưng không ngờ cô ta còn chưa kịp chơi xỏ Dung Thù thì đã gặp tai nạn xe hơi.

Nghĩ đến đây, Cố Mạn Âm hận chết tên tài xế đâm trúng mình.

Nếu không phải tại tên tài xế đó, có lẽ cô ta đã kết hôn với Cảnh Đình từ lâu rồi, làm gì còn chuyện của Dung Thù nữa.

"Đúng rồi Mạn Âm, em đến tìm anh có chuyện gì không?" Phó Cảnh Đình nhẹ nhàng đẩy Cố Mạn Âm ra.

Cố Mạn Âm thu hồi suy nghĩ, cắn môi dưới: "Là Tiểu Kha, Cảnh Đình, Dung tiểu thư muốn khởi kiện Tiểu Kha, anh..."

Phó Cảnh Đình hiểu ra mục đích của cô ta, sắc mặt sa sầm xuống: "Lần trước anh đã nói rồi, anh sẽ không giúp cô ta, cho dù cô ta là vì em, nhưng sai là sai, cô ta rơi vào kết cục thế này cũng là do cô ta tự làm tự chịu."

"Em biết, nhưng nhìn thấy Tiểu Kha như vậy, em thật sự không đành lòng." Cố Mạn Âm thở dài.

Phó Cảnh Đình sờ sờ tóc cô ta: "Đừng lo lắng, Mạnh Kha tuy phạm pháp nhưng tội không lớn, cùng lắm chỉ bị tạm giam hình sự, qua mấy ngày là tốt rồi."

Cố Mạn Âm gật gật đầu: "Cũng chỉ có thể như vậy thôi, Tiểu Kha lần này quá bốc đồng rồi, hy vọng sau này cô ấy có thể chú ý một chút."

Cảnh Đình lần này đã quyết tâm không giúp đỡ rồi, chỉ dựa vào một mình cô ta thì cũng không thể ngăn cản Dung Thù khởi kiện.

Xem ra lần này Mạnh Kha thực sự phải vào trong đó rồi, không còn cách nào khác, chỉ có thể đợi sau khi Mạnh Kha ra ngoài rồi mới dỗ dành Mạnh Kha thật tốt vậy.

Nghĩ đến đây, Cố Mạn Âm chỉ tay về một hướng trong văn phòng: "Cảnh Đình, em đi nhà vệ sinh một chút."

"Ừm." Phó Cảnh Đình gật đầu.

Cố Mạn Âm đi về phía nhà vệ sinh, ở bên trong, cô ta lấy điện thoại ra gọi cho Mạnh Kha.

Mạnh Kha vẫn luôn chờ tin tốt của cô ta, thấy cuộc gọi của cô ta đến liền vội vàng bắt máy: "Mạn Âm, thế nào rồi, Phó tổng có đồng ý giúp tớ không?"

Cố Mạn Âm tiếc nuối lắc đầu: "Tiểu Kha, Cảnh Đình không đồng ý, xin lỗi, tớ đã cố gắng hết sức rồi."

"Làm sao có thể..." Mạnh Kha như bị sét đánh ngang tai, cơ thể lảo đảo, suýt nữa ngất đi.

Phó tổng không giúp cô.

Vậy cô phải làm sao đây?

"Tiểu Kha, cậu..."

Lời Cố Mạn Âm còn chưa nói xong thì đã nghe thấy bên phía Mạnh Kha vang lên tiếng gõ cửa.

Mạnh Kha đặt điện thoại xuống, hướng về phía cửa hét lên: "Ai đấy?"

"Bản quản lý tòa nhà." Người ngoài cửa trả lời.

Mạnh Kha không nghi ngờ gì, đi qua mở cửa ra, lại phát hiện người ngoài cửa hoàn toàn không phải ban quản lý tòa nhà, mà là hai sĩ quan cảnh sát mặc cảnh phục.

Mắc bẫy rồi!

Mạnh Kha biết họ đến để bắt mình, sự hoảng sợ lóe lên trong mắt, theo bản năng muốn đóng cửa lại.

Hai sĩ quan cảnh sát trực tiếp chặn cửa lại, một người trong số đó móc thẻ ra cho cô xem một cái: "Mạnh tiểu thư chào cô, có một vị Dung tiểu thư báo án tố cáo cô xúc phạm danh dự người khác, mời cô đi theo chúng tôi một chuyến."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập