Chương 70: Sợ có thai

"Nguyên nhân gì cơ?" Lục Khởi vừa mở miệng đã bộc lộ chỉ số IQ của mình, đúng là thật sự không đoán ra được.

Dung Thù đỡ trán, sau đó đanh mặt lại nói: "Phó Cảnh Đình hỏi những câu này e là có liên quan đến việc Cố Mạn Âm vào phòng cấp cứu. Rất có thể việc Cố Mạn Âm mất tích là bị người ta bắt cóc, mà người bắt cóc cô ta có lẽ là người chúng ta quen biết."

"Ơ?" Lục Khởi giật mình.

Dung Thù mím làn môi đỏ: "Chuyện Cố Mạn Âm hại tôi bị thương đã qua lâu như vậy rồi, thế mà Phó Cảnh Đình lại đợi đến lúc Cố Mạn Âm mất tích nhập viện mới hỏi chúng ta đã nói cho mấy người biết, ý của anh ta đã quá rõ ràng rồi. Anh ta nghi ngờ chúng ta muốn trả thù, nên mới bảo người đưa Cố Mạn Âm đi."

Đây cũng là lý do tại sao lúc đối diện với ánh mắt nghi ngờ của Phó Cảnh Đình, trong lòng cô lại thấy đau nhói.

Nghe phân tích của Dung Thù, Lục Khởi lập tức hiểu ra mọi chuyện, ánh mắt lóe lên: "Lần này tiêu rồi, lúc đó em bảo em đem chuyện đó nói cho Lê Xuyên, vậy Phó Cảnh Đình chắc chắn sẽ cho rằng Lê Xuyên bắt cóc Cố Mạn Âm, còn hại Cố Mạn Âm phải vào phòng cấp cứu."

"Thực ra em cũng đang nghĩ liệu chuyện này có phải do Tiểu Xuyên làm hay không, vì ngoài chúng ta ra quả thực chỉ có Tiểu Xuyên biết. Không được, em phải hỏi cậu ấy mới được."

Cô lấy điện thoại từ trong túi ra, tìm số điện thoại của Lê Xuyên rồi bấm gọi đi.

Khóe mắt Lục Khởi lén nhìn cô, trong mắt xẹt qua một tia tật giật khó nhận ra.

Rất nhanh, cuộc gọi đã kết nối.

Giọng nói có phần mệt mỏi của Lê Xuyên truyền đến: "Chị, khụ khụ, muộn thế này rồi tìm em có chuyện gì không?"

"Tiểu Xuyên em bị bệnh à?" Dung Thù nghe tiếng ho trong điện thoại, trên mặt lập tức tràn ngập sự lo lắng.

Lê Xuyên cười yếu ớt: "Bên này lạnh quá, lại đang quay ngoại cảnh nên không cẩn thận bị cảm lạnh thôi, khụ khụ..."

"Đã khám bác sĩ chưa? Đã uống thuốc chưa?" Dung Thù quan tâm hỏi.

Trong lòng Lê Xuyên thấy ấm áp: "Khám rồi, cũng uống thuốc rồi. Chị yên tâm đi, qua hai ngày nữa là khỏi thôi, đừng lo nhé, khụ khụ..."

"Sao chị có thể không lo được chứ, em ho thành ra thế này, nhỡ ho ra viêm nhiễm gì thì sao?" Dung Thù bực bội xoa xoa gò má.

Năm đó, khi cô và ba lần đầu tiên đến huyện Giang tài trợ, Lê Xuyên lúc đó đang bị bệnh. Cậu bé nhỏ thó nằm trên chiếc giường cũ nát, thân thể co quắp thành một cục, ho đến xé lòng xé ruột. Cô và ba vội vàng đưa cậu vào bệnh viện.

Bác sĩ bảo cậu đã ho đến mức phù phổi, trong phổi cũng bị viêm, nếu đến chậm chút nữa là mất mạng rồi. Cho nên bây giờ nghe cậu ho lại, cô làm sao mà yên tâm cho nổi.

"Lát nữa em gửi địa chỉ cho chị, chị寄 cho em ít thuốc hợp với thể trạng của em." Giọng điệu Dung Thù không cho phép thương lượng.

Lê Xuyên mỉm cười gật đầu: "Vâng, em biết rồi chị."

"Được rồi, chị hỏi em một chuyện." Dung Thù thấy cậu ngoan ngoãn như vậy, sắc mặt rốt cuộc cũng khá hơn nhiều.

Lê Xuyên ừ một tiếng: "Chị hỏi đi."

"Hôm đó chị nói với em chuyện Cố Mạn Âm hại chị bị thương, em còn nhớ không?" Dung Thù khẽ nhíu mày.

Lục Khởi vừa lái xe vừa vểnh tai lên nghe ngóng.

Trong mắt Lê Xuyên lóe lên một tia sáng kỳ lạ, mỉm cười đáp lại: "Nhớ chứ, sao thế chị?"

"Tối nay Cố Mạn Âm mất tích một thời gian, giờ người đang ở trong bệnh viện. Tiểu Xuyên, em thật thà nói cho chị biết, chuyện này có phải do em làm không?" Dung Thù cũng không vòng vo, hỏi thẳng luôn.

Nụ cười trên mặt Lê Xuyên không đổi: "Không phải đâu ạ, em ở xa Hải Thị như thế này sao mà làm mấy chuyện đó được. Chị, sao chị lại nghĩ là do em làm chứ?"

"Là tối nay Phó Cảnh Đình hỏi tới, nên chị mới nghĩ liệu có liên quan đến em không." Dung Thù kể lại cuộc trò chuyện ở bệnh viện với Phó Cảnh Đình, sau đó áy náy bĩu môi: "Xin lỗi Tiểu Xuyên, chị không nên nghi ngờ em."

"Không sao đâu chị, em hiểu mà. Dù sao Phó tổng hỏi như thế đúng là rất dễ khiến người ta liên tưởng đến em, nhưng em thật sự không làm."

"Chị tin em." Dung Thù cười lên.

Lục Khởi ở bên cạnh chỉ muốn giơ ngón tay cái bái phục Lê Xuyên.

Quả nhiên cái bộ mặt ngoan ngoãn vô hại bình thường của thằng ranh này rất dễ lừa người, dễ dàng như vậy đã khiến bảo bối tin sái cổ rồi.

Tuy nhiên lại chẳng lừa được anh, chuyện này đến tám chín phần là do thằng ranh này làm. Dù sao anh cũng là người biết bộ mặt thật của nó mà. Có điều anh bắt buộc phải khen một câu, thằng ranh này làm tốt lắm!

Sau đó, Dung Thù lại trò chuyện xã giao với Lê Xuyên vài câu rồi cúp máy.

Dung Thù cất điện thoại vào túi xách: "Không phải Tiểu Xuyên làm, vậy là em yên tâm rồi, Phó Cảnh Đình cũng không làm gì được Tiểu Xuyên."

Lục Khởi mỉm cười, không nói gì.

Dung Thù nhìn hiệu thuốc lớn bên đường phía trước: "Dừng xe."

"Em thật sự định mua thuốc cho cậu ta à?" Lục Khởi tắp xe vào lề đường nói.

Dung Thù gật đầu: "Tất nhiên rồi, anh đợi em ở đây, em mua xong sẽ quay lại ngay."

"Đi đi đi đi." Lục Khởi xua xua tay.

Dung Thù bước về phía hiệu thuốc, xách một chiếc giỏ nhỏ chọn khá nhiều thuốc cảm và thuốc tăng đề kháng. Lê Xuyên thường xuyên quay ngoại cảnh, đi khắp thế giới, khí hậu mỗi nơi một khác nên rất dễ bị bệnh.

Cho nên mấy loại thuốc tăng đề kháng là tuyệt đối không thể thiếu.

Chọn được gần đầy một giỏ thuốc, Dung Thù thấy thế là ổn rồi, chuẩn bị đến quầy thu ngân thanh toán.

Đột nhiên, khóe mắt cô quét qua hộp thuốc Dục Đình (thuốc tránh thai khẩn cấp) trên kệ hàng phía trước, khiến đồng tử cô co rút lại.

Cô đột nhiên nhớ ra, sau đêm hôm đó cô không hề dùng bất kỳ biện pháp nào, lẽ nào...

Không dám nghĩ tiếp nữa, Dung Thù gọi một nhân viên cửa hàng lại: "Cô ơi xin chào."

"Xin hỏi cô cần gì ạ?" Nhân viên bán hàng mỉm cười hỏi.

Dung Thù chỉ chỉ hộp Dục Đình: "Cái đó... Cách mấy ngày mới uống thì còn hiệu quả không?"

"Khoảng bao lâu rồi ạ?" Nhân viên hỏi lại.

Trong lòng Dung Thù thực ra đã đoán trước kết quả, nhưng vẫn ôm hy vọng trả lời: "Sắp nửa tháng rồi."

Nhân viên bán hàng lắc đầu: "Rất tiếc thưa cô, thời gian cách xa quá rồi, sẽ không còn hiệu quả đâu ạ."

Dung Thù siết chặt tay cầm giỏ nhỏ: "Vậy tôi muốn biết, thời gian nửa tháng thì có kiểm tra ra được tôi có thai hay chưa không?"

"Cũng không được đâu ạ, ít nhất cũng phải một tháng."

"Thế à, cảm ơn cô nhé." Dung Thù gượng ra một nụ cười.

"Không có gì ạ."

Sau khi nhân viên bán hàng rời đi, ánh mắt Dung Thù dừng lại trên hộp Dục Đình một lúc lâu mới xách giỏ đi thanh toán.

Lục Khởi thấy cô bước ra liền xuống xe nhận lấy túi thuốc trên tay cô, đang định hỏi sao cô đi lâu thế thì thấy cô cúi đầu bước qua trước mặt anh, vẻ mặt tràn ngập âu sầu.

"Bảo bối, em sao thế?" Lục Khởi cũng chẳng buồn xem cô mua những loại thuốc gì, vội vàng đuổi theo sau lưng hỏi.

Dung Thù lắc đầu không trả lời, mở cửa xe bước lên.

Lục Khởi đứng ngoài ghế phụ vài giây rồi cũng quay về ghế lái, ném túi thuốc ra hàng ghế sau rồi vừa thắt dây an toàn vừa nhìn Dung Thù: "Bảo bối, có phải ai bắt nạt em không?"

"Không có ai cả, em chỉ nhớ ra một chuyện phiền lòng thôi." Dung Thù dựa vào ghế, day day sống mũi, bực bội đáp lại.

Chuyện lớn như việc uống thuốc tránh thai mà lúc đó sao cô lại quên mất cơ chứ, kết quả bây giờ nhớ ra thì đã muộn rồi.

Cô đang nghĩ, nhỡ đâu dính bầu thật thì phải làm sao bây giờ?

"Chuyện phiền lòng gì thế, nói với anh xem nào, để anh khai thông tâm lý cho em?" Lục Khởi mỉm cười hỏi.

Dung Thù xua xua tay uể ả: "Được rồi, anh không khai thông nổi đâu, để em tự bình tĩnh lại là được rồi. Mau lái xe đi, em mệt rồi."

Thấy cô không muốn nói, Lục Khởi nhún vai cũng không hỏi thêm nữa, vặn chìa khóa khởi động xe.

Nửa tiếng sau đã đến Vịnh Thiển Thủy.

Dung Thù xách túi thuốc xuống xe, chào tạm biệt Lục Khởi rồi quay người đi vào trong.

Về đến nhà, cô tắm rửa qua loa, sấy tóc sơ sơ rồi gục đầu ngủ thiếp đi.

Ngày hôm sau, Dung Thù vẫn còn đang trong giấc mộng thì bị một loạt tiếng đập cửa dồn dập và thô bạo làm cho giật mình tỉnh giấc.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập