Chương 69: Nghi ngờ

"Nói đi, cậu rốt cuộc muốn thế nào mới chịu thả con gái tôi ra!" Cố Diệu Thiên ánh mắt tàn nhẫn nhìn gã mặt nạ cáo trong máy tính.

Gã mặt nạ cáo đặt ly rượu trong tay xuống: "Các người yên tâm, tôi sẽ không làm gì con gái các người đâu. Tôi đã nói rồi, tôi chỉ cho cô ta nhận một chút bài học thôi, chờ cô ta nhận đủ bài học rồi tôi tự khắc sẽ thả cô ta ra."

Nói xong, gã búng tay một cái.

Gã đeo mặt nạ bên cạnh Cố Mạn Âm quăng cái chậu trên tay đi, bước tới sau lưng Cố Mạn Âm, bắt đầu động tay động chân trên người cô ta.

Cố Mạn Âm sợ đến mặt cắt không còn một giọt máu, liên tục gào khóc: "Buông tôi ra! Buông tôi ra! Đừng chạm vào tôi, cút đi, anh cút đi hức hức hức... Cảnh Đình cứu em..."

Phó Cảnh Đình nện một cú đấm xuống bàn trà, mắt hằn lên các tia máu gầm lên: "Buông Mạn Âm ra!"

Cố phu nhân và Cố Diệu Thiên cũng vội vã van xin gã mặt nạ cáo dừng tay.

Gã mặt nạ cáo vẫn không hề lay động: "Nhìn thấy đứa con gái và vị hôn thê mà các người bận tâm bị tổn thương có phải xót xa lắm đúng không? Vậy các người có từng nghĩ đến, lúc con gái và vị hôn thê của các người làm tổn thương Dung Thù, tôi có xót xa không?"

Sau chiếc mặt nạ của gã lóe lên một luồng ánh sáng lạnh lẽo: "A Đại, tiếp tục!"

"Vâng." Gã đeo mặt nạ đáp một tiếng, động tác trên tay càng thêm quá đáng, trực tiếp luôn vào từ gấu áo Cố Mạn Âm, xoa nắn liên tục ở bên trong.

"Đồ thối xoa!" Phó Cảnh Đình không thể đè nén được xung động muốn giết người.

Vợ chồng Cố Diệu Thiên lại càng tức đến phát điên.

Cố Diệu Thiên trừng trừng nhìn gã mặt nạ cáo: "Nếu cậu dám cho người thật sự chà đạp con gái tôi, tôi thề, Cố Diệu Thiên tôi dù có liều cái mạng già này cũng phải hủy hoại Dung Thù, cùng lắm thì chúng ta đồng quy vu tận!"

Gã mặt nạ cáo không giận mà lại cười: "Cho nên ngay từ đầu tôi đâu có ý định thật sự cho người chà đạp con gái ông đâu. Nhưng nếu lần sau cô ta còn dám dở trò xấu với Dung Thù, thì đừng trách tôi làm thật đấy. Tôi đảm bảo trước khi các người ra tay hủy hoại Dung Thù, tôi sẽ hủy hoại Cố gia trước. Đừng nghi ngờ, ông biết tôi làm được mà."

Nói xong, gã mặt nạ cáo trực tiếp ngắt kết nối video.

Tuy nhiên giây tiếp theo, trên màn hình máy tính lại hiện lên một dòng chữ: Muốn cứu Cố Mạn Âm thì trong vòng nửa tiếng hãy tới đây. Sau nửa tiếng nếu không tới, đừng trách tôi cho người lột sạch đồ cô ta rồi ném ra giữa đường.

Cuối dòng chữ này chính là một dãy địa chỉ.

Phó Cảnh Đình ghi nhớ kỹ dòng địa chỉ này, sau đó lập tức quay người đi ra khỏi Cố gia.

Cố Diệu Thiên biết anh đi cứu Mạn Âm, dặn Cố phu nhân ở lại nhà, bản thân cũng vội vã đuổi theo.

Nửa tiếng sau, hai người tìm thấy nơi giam giữ Cố Mạn Âm.

Đó là một khu công nghiệp bỏ hoang, Cố Mạn Âm bị nhốt trong một kho hàng.

Lúc Phó Cảnh Đình dẫn người tìm thấy cô ta, trong kho hàng chỉ còn lại một mình cô ta, gã đeo mặt nạ đã rời đi từ lâu.

Phó Cảnh Đình nhìn Cố Mạn Âm nhắm nghiền mắt co quắp trên ghế, gò má đỏ bừng, lại còn liên tục thở dốc, liền biết cô ta có thể đã bị sốt.

Trầm lòng xuống, Phó Cảnh Đình mau chóng tiến lên cởi dây thừng trên người cô ta, lại cởi áo khoác trên người đắp lên cho cô ta, bế bổng cô ta bước ra ngoài kho hàng.

Vừa đi đến cửa kho hàng, Cố Diệu Thiên vội vã chạy tới: "Mạn Âm thế nào rồi?"

"Bị sốt rồi, phải đến bệnh viện ngay!"

Nói xong, Phó Cảnh Đình không thèm để ý tới lão nữa, bế Cố Mạn Âm lên xe.

Rất nhanh đã đến bệnh viện, Cố Mạn Âm được đưa vào phòng cấp cứu.

Lục Khởi đóng viện phí xong quay lại khoa ngoại, dáng vẻ mờ mờ ám ám: "Bảo bối, em đoán xem vừa rồi anh thấy cái gì?"

Dung Thù ngồi trên sofa, một y tá đang đứng bên cạnh đổi thuốc cho vết thương trên đầu cô.

Cô không thể cử động, chỉ có thể liếc mắt nhìn anh: "Thấy cái gì?"

Lục Khởi hì hì cười: "Thấy Cố Mạn Âm đấy, cô ta được đưa vào phòng cấp cứu rồi. Thế nào, có hả hê không?"

Hả hê cái gì chứ!

Dung Thù lườm anh một cái, sau đó nghi hoặc hỏi: "Cô ta bị sao thế, sao lại vào phòng cấp cứu?"

Lục Khởi sờ cằm đoán mò: "Anh chịu thôi, nhưng anh nhìn nét mặt của Cố Diệu Thiên và Phó Cảnh Đình thì thấy có vẻ vấn đề khá nghiêm trọng đấy. Biết đâu trong thời gian mất tích Cố Mạn Âm đã xảy ra chuyện gì đó, bảo bối, hay là chúng ta qua xem thử?"

"Không đi, chuyện này không liên quan đến chúng ta, chúng ta đừng xía vào làm gì. Nếu chúng ta qua đó biết đâu lại rước lấy rắc rối." Dung Thù nhíu đôi mày đẹp lại nói.

"Em nói cũng đúng." Lục Khởi gật đầu.

Thay thuốc xong, hai người bước ra khỏi khoa ngoại, chuẩn bị trở về.

Vừa đi ra đến đại sảnh bệnh viện thì bị một giọng nói trầm đục gọi lại: "Dung Thù!"

Là Phó Cảnh Đình!

Dung Thù dừng bước, quay người lại.

Phó Cảnh Đình cầm tờ hóa đơn thanh toán đi từ phía quầy thu ngân lại, dừng bước cách cô khoảng hai bước chân.

"Phó tổng, muộn thế này rồi có chuyện gì không?" Dung Thù mỉm cười nhìn anh.

Lục Khởi sốt ruột nhìn đồng hồ: "Phải đấy, có chuyện gì thì nói mau lên, sắp hơn mười giờ rồi, chúng tôi còn phải về nghỉ ngơi nữa."

Phó Cảnh Đình nghe thấy hai từ "nghỉ ngơi", lông mày nhíu lại trong thoáng chốc, nét mặt vốn đã lạnh đạm lại càng thêm lạnh lẽo: "Tôi hỏi cô, chuyện Mạn Âm hại cô bị thương, cô đã nói cho mấy người biết, cụ thể là những ai?"

Nếu gã mặt nạ cáo kia vì Dung Thù mới bắt Mạn Âm, vậy thì lấy đột phá từ chỗ Dung Thù chắc chắn có thể tìm ra gã mặt nạ cáo đó.

"Anh hỏi cái này làm gì?" Dung Thù nghi hoặc nhìn anh.

Phó Cảnh Đình không đáp mà hỏi ngược lại: "Trả lời tôi!"

"Này này." Lục Khởi bước lên một bước, chắn trước mặt Dung Thù: "Phó tổng, chính anh còn chẳng trả lời bảo bối, lại bắt bảo bối phải trả lời anh, thế có phải quá tiêu chuẩn kép rồi không."

Phó Cảnh Đình chẳng thèm để ý đến Lục Khởi, cứ thế đăm đăm nhìn Dung Thù.

Dung Thù hiểu được ánh mắt của anh, trong lòng chợt nhói đau, nắm chặt lòng bàn tay im lặng hai giây mới trả lời: "Một người, tôi chỉ nói cho Lê Xuyên."

Lê Xuyên?

Mắt Phó Cảnh Đình nheo lại một chút, rất nhanh đã nhớ ra, là cậu người mẫu dạo trước hay đi bên cạnh cô.

"Còn anh thì sao?" Phó Cảnh Đình chuyển ánh mắt từ Dung Thù sang mặt Lục Khởi.

Lục Khởi tức đến bật cười: "Phó Cảnh Đình, anh mẹ nó đang tra hỏi tội phạm đấy à, hỏi hết người này đến người khác, anh có phải bị..."

"A Khởi!" Thấy khí tức quanh người Phó Cảnh Đình trở nên u uẩn lạnh lẽo, Dung Thù kéo Lục Khởi một cái: "Trả lời anh ta đi."

Lục Khởi dù không phục nhưng vẫn nghe lời cô, giọng điệu hằn học trả lời: "Không một ai cả, câu trả lời này anh hài lòng chưa? Bảo bối chúng ta đi thôi, anh ta có bệnh đấy, tự nhiên đi hỏi mấy cái ngớ ngẩn này!"

Nói rồi, anh kéo tay Dung Thù đi về phía cửa lớn bệnh viện.

Phó Cảnh Đình cũng không ngăn cản, chỉ đứng nguyên tại chỗ nhìn họ đi xa.

Lúc này, trợ lý Trương cầm điện thoại đi tới bên cạnh anh: "Phó tổng, sếp ở đây à."

"Sao thế?" Phó Cảnh Đình thu hồi tầm mắt đang nhìn về phía cửa bệnh viện.

Trợ lý Trương đáp: "Cố tiểu thư từ phòng cấp cứu ra rồi, Cố tổng bảo tôi gọi sếp qua đó một chuyến."

"Biết rồi." Phó Cảnh Đình nhạt nhẽo đáp một câu, sau đó mím môi ra lệnh: "Cậu điều tra người tên Lê Xuyên này cho tôi, tôi muốn biết cậu ta có phải gã mặt nạ cáo đó hay không!"

Dù anh chỉ mới gặp Lê Xuyên một hai lần, nhưng lần ấn tượng nhất chính là tại bữa tiệc mừng hồi phục của Mạn Âm, ánh mắt Lê Xuyên nhìn Dung Thù vô cùng không đơn giản, chính là kiểu ánh mắt người đàn ông nhìn người phụ nữ.

Điểm này hoàn toàn trùng khớp với việc gã mặt nạ cáo quan tâm đến Dung Thù, mà Dung Thù lại chỉ nói chuyện Mạn Âm hại cô cho một mình Lê Xuyên biết, nên Lê Xuyên này rất có thể chính là gã mặt nạ cáo.

"Đã hiểu." Trợ lý Trương mặt nghiêm túc đáp lời.

Phó Cảnh Đình quay người đi về phía thang máy.

Ở một bên khác, trên xe.

Lục Khởi vẫn còn lải nhải chửi mắng Phó Cảnh Đình, Dung Thù ở ghế phụ đập một phát vào tay anh, gắt gỏng nói: "Được rồi, ngậm miệng lại đi, anh cằn nhằn làm tôi nhức cả óc."

Lục Khởi bĩu môi ngậm miệng lại.

Dung Thù xoa xoa thái dương: "Anh lải nhải nửa ngày trời như thế, thật sự không đoán ra nguyên nhân anh ta hỏi những câu đó sao?"

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập