Chương 55: Thâu tóm thành công

Lục Khởi đứng dậy rót cho Đàm Vị một ly rượu đỏ: "Sếp Đàm nói đùa rồi, lúc bảo bối nhà chúng tôi ly hôn, chồng cũ cô ấy không cho cô ấy một đồng nào, keo kiệt như kền kền vậy, sao có thể giúp bảo bối nhà chúng tôi được."

"Một đồng cũng không cho?" Đàm Vị hơi kinh ngạc nhìn Dung Thù.

"Chẳng thế thì sao, không những không cho tiền, ngay cả nhà cửa xe cộ cũng không có, cho nên sếp Đàm có muốn rủ lòng thương bảo bối nhà chúng tôi một chút, bán Gia Ngẫu cho bảo bối nhà chúng tôi không?" Lục Khởi khoác vai Dung Thù.

Dung Thù hất tay anh xuống: "Sếp Đàm, ông đừng nghe anh ấy nói bậy, là tự tôi không đòi hỏi gì cả."

Đàm Vị bưng ly rượu lên chuẩn bị lên tiếng thì không xa, một đôi trai tài gái sắc khoác tay nhau đi tới.

"Sếp Đàm, hóa ra ông ở đây à, còn có cô Dung và anh Lục nữa, thật trùng hợp." Cố Mạn Âm mỉm cười chào hỏi.

Lục Khởi vươn vai một cái: "Chẳng trùng hợp chút nào, tôi chẳng muốn gặp hai người tẹo nào."

Sắc mặt Cố Mạn Âm cứng đờ, rất nhanh lại chỉnh đốn lại biểu cảm: "Anh Lục nói chuyện vẫn không khách khí như vậy."

Lục Khởi hai tay ôm sau gáy, thong thả xoay ghế: "Không còn cách nào khác, đối với người mình không thích thì tôi luôn như vậy, ai bảo cô Cố lại là một trong số đó chứ."

"Anh..." Cố Mạn Âm tức đến mặt mũi tái nhạt.

Phó Cảnh Đình ôm cô ta vào lòng, toàn thân tỏa ra áp lực thấp.

Dung Thù thấy sắc mặt anh u ám bèn kéo Lục Khởi một cái: "Được rồi, dừng ở đây đi, đừng quên những gì ban ngày tôi nói với cậu."

"Yên tâm đi, tớ có mực thước mà." Lục Khởi nhún vai.

Khung cảnh hai người kề đầu nói chuyện phân ngoại chướng mắt.

Phó Cảnh Đình buông Cố Mạn Âm ra, nhìn về phía Đàm Vị: "Sếp Đàm, điều kiện thâu tóm lần trước tôi đưa ra, ông suy nghĩ thế nào rồi?"

"Tôi vẫn đang suy nghĩ." Đàm Vị chỉ chỉ Dung Thù, "Vợ cũ của anh cũng muốn thâu tóm Gia Ngẫu của tôi, đang đàm phán với tôi, điều kiện đưa ra giống hệt anh, tôi còn tưởng anh bày mưu tính kế cho cô ấy đấy."

Ánh mắt Phó Cảnh Đình lóe lên một cách khó nhận ra: "Không phải, tôi quyết tâm phải có được quý công ty, không có lý nào lại nhường lại cho người khác."

Nghe thấy lời này, khóe miệng Dung Thù giật giật, sự nghi ngờ trong lòng hoàn toàn tan biến.

Phải rồi, anh ta đâu có ưa cô, sao có thể giúp cô được.

Hơn nữa ý tưởng đều do người ta nghĩ ra, đã là điều kiện anh ta nghĩ ra được, sao Z-H lại không nghĩ ra được?

Khóe mắt liếc thấy sự trút bỏ gánh nặng trên mặt Dung Thù, lông mày Phó Cảnh Đình mới giãn ra.

Anh đã liệu trước việc cô tìm Đàm Vị sẽ khiến cô nghi ngờ thân phận của Z-H.

Cho nên mới đặc biệt đi chuyến này, nói mấy lời vừa rồi mục đích chính là để đập tan sự nghi ngờ của cô.

"Thật không khéo thưa Phó tổng, tôi đối với Gia Ngẫu cũng là quyết tâm phải có bằng được." Dung Thù ngẩng đầu đối视 với Phó Cảnh Đình.

Phó Cảnh Đình mặt không đổi sắc, thản nhiên nói: "Thế sao, vậy xem sếp Đàm lựa chọn bên nào!"

"Còn phải nói sao, đương nhiên là Thiên Thịnh chúng tôi rồi." Lục Khởi đặt tay lên thành ghế sau lưng Dung Thù.

Cố Mạn Âm nhẹ nhàng vén lọn tóc bên tai, mỉm cười nhẹ: "Xét về quyền lựa chọn thì Phó thị là tốt nhất, còn Thiên Thịnh đã ở bờ vực thẳm, không phải là một lựa chọn tốt, sếp Đàm ông thấy sao?"

Dung Thù đặt ly rượu xuống, sắc mặt trầm xuống: "Cô Cố, cô có hiểu thế nào gọi là đến trước đến sau không? Đây là bàn đàm phán của Thiên Thịnh, cô không mời mà tự đến bảo sếp Đàm phủ nhận Thiên Thịnh, hành vi này e là không hay lắm đâu nhỉ?"

"Đúng thế." Lục Khởi lạnh lùng nhìn Phó Cảnh Đình, "Phó tổng, vị hôn thê của anh không hiểu quy矩, phạm vào điều đại kỵ trong thương trường, chẳng lẽ anh cũng không hiểu sao?"

Lời châm biếm âm dương quái khí của anh nghe làm Phó Cảnh Đình trong lòng không dễ chịu chút nào, anh nắm lấy tay Cố Mạn Âm: "Chúng ta đi thôi."

Cố Mạn Âm cắn môi: "Cảnh Đình, em... có phải em làm sai rồi không?"

"Không phải lỗi gì lớn, sau này chú ý là được."

Hai người sánh bước đi xa.

Lục Khởi bĩu môi: "Gã họ Phó đúng là che chở Cố Mạn Âm hết mực, sắp không còn giới hạn nữa rồi."

Tim Dung Thù nhói đau, không đáp lời.

Cố Mạn Âm là bảo bối trong lòng Phó Cảnh Đình.

Không che chở cô ta thì che chở ai?

Đàm Vị nhấp một ngụm rượu: "Phó tổng giám đốc có thù với chồng cũ cô à?"

Dung Thù xóc lại tinh thần, nhẹ cười một tiếng: "Thù hằn thì không tới mức, chỉ là có chút hiềm xích thôi, thôi được rồi sếp Đàm, chúng ta tiếp tục đàm phán đi."

Đàm Vị ngửa người ra sau: "Phó tổng giám đốc còn nhớ những gì vị hôn thê của chồng cũ cô vừa nói không?"

"Đương nhiên." Dung Thù gật đầu, "Cô ta nói không sai, xét về quyền lựa chọn, chúng tôi đúng là không so được với Phó thị, nhưng chúng tôi có một ưu thế mà Phó thị xa xa không bằng."

"Ồ?"

Dung Thù nhớ tới Z-H nói trên WeChat rằng Đàm Vị tâm cao khí sảng, nụ cười trên khóe miệng càng đậm hơn: "Đó chính là mua bán tự do, sau này ông cảm thấy mình có tiền rồi, muốn mua lại Gia Ngẫu, tôi có thể bán lại cho ông với giá cao hơn giá mua ba mươi phần trăm, nhưng nếu Gia Ngẫu nhập vào Phó thị, ông cảm thấy ông còn mua lại được không?"

Dù cô có làm nội trợ sáu năm cũng rất rõ danh tiếng của Phó Cảnh Đình trên thương trường, đó chính là Diêm Vương.

Bất cứ thứ gì đã vào tay anh ta thì hầu như không ai có thể lấy lại được.

Sắc mặt Đàm Vị cuối cùng cũng có chút động容: "Xem ra, sự cám dỗ như vậy đúng là thứ tôi không thể từ chối!"

Ông giơ ly rượu lên.

Thành công rồi sao?

Dung Thù vui mừng khôn xiết, sau đó dưới sự nhắc nhở bằng khuỷu tay của Lục Khởi, cô cũng vội vã bưng ly rượu lên.

Uống rượu xong, Đàm Vị đứng dậy: "Được rồi, tôi có hẹn với bạn đi ngâm suối nước nóng nên không tiếp hai người nữa, chờ hai ngày nữa tôi về rồi ký hợp đồng thâu tóm nhé."

"Vâng ạ." Dung Thù đè nén sự kích động trong lòng, mỉm cười nhận lời.

Lục Khởi ôm lấy mặt cô, trong mắt đầy sự tán thưởng: "Bảo bối, cậu giỏi quá đi mất, cậu có biết không, lúc cậu đàm phán với Đàm Vị vừa rồi, cả người tỏa sáng lấp lánh luôn, tin rằng chẳng bao lâu nữa cậu sẽ tự mình gánh vác một phương, trở thành nữ tổng tài bá đạo thực sự rồi."

Dung Thù bực bội đập tay anh xuống: "Nói chuyện thì nói chuyện, đừng có động tay động chân."

Lục Khởi ôm ngực tỏ vẻ bị tổn thương: "Bảo bối cậu quá đáng quá rồi, cậu lại chê bai tớ, chúng ta cùng nhau lớn lên từ nhỏ, sao cậu có thể chê bai tớ chứ?"

Dung Thù lườm anh một cái, chẳng buồn đếm xỉa đến màn diễn trò của anh.

Đột nhiên, điện thoại anh vang lên.

Lục Khởi không đùa nữa, lấy điện thoại ra nhìn một cái: "Bảo bối, tớ ra ngoài nghe điện thoại chút."

"Đi đi." Dung Thù xua xua tay.

Sau khi anh đi, Dung Thù nhớ ra điều gì bèn lấy điện thoại ra, mở WeChat bấm vào avatar hình con ngỗng trắng béo: Cảm ơn sự chỉ điểm của anh.

Z-H: Thành công rồi à?

Dung Thù mỉm cười, gõ phím cực nhanh: Thành công rồi, anh bảo Đàm Vị tâm cao khí sảng nên tôi cố ý dùng việc mua bán tự do để khích ông ấy, ông ấy liền bị tôi làm cho cảm động.

Tính khí của Đàm Vị sẽ không đi xin tiền cha mẹ, lại mất đi Gia Ngẫu, nên muốn kiếm đủ số tiền gấp ba lần giá bán thì e là chuyện của rất lâu rất lâu sau này rồi.

Đến lúc đó Thiên Thịnh có lẽ đã lấy lại huy hoàng rồi, cho dù Gia Ngẫu bị Đàm Vị mua lại thì Thiên Thịnh cũng không có tổn thất gì.

Z-H: Chúc mừng.

Dung Thù: Cảm ơn anh, nếu không nhờ sự chỉ điểm của anh thì tôi cũng không thể thành công nhanh như vậy, hay là tôi mời anh ăn cơm nhé?

Vừa gửi tin nhắn này đi cô đã hối hận.

Chuyện đêm đó vẫn còn mồn một trước mắt.

Đến lúc gặp mặt thì ngượng ngùng biết mấy.

Ở bên kia, trong phòng khách sạn, Phó Cảnh Đình mặc một chiếc áo choàng tắm màu đen ngồi trên sofa, hai chân bắt chéo, ánh mắt sâu thẳm nhìn điện thoại.

Ăn cơm?

Phó Cảnh Đình mím môi: Không cần đâu.

Thấy tin nhắn hồi đáp này, Dung Thù thở phào một hơi: Thế thì được rồi, lần sau lại nói nhé.

Z-H: Ừm.

Dung Thù thoát WeChat thì Lục Khởi quay lại: "Bảo bối, tớ mời cậu đi ngâm suối nước nóng thế nào?"

Mắt Dung Thù sáng lên: "Được đấy, tớ cũng lâu lắm rồi chưa ngâm."

Sáu năm trước sau khi kết hôn với Phó Cảnh Đình, cô đã gạt bỏ mọi vui chơi giải trí, cô sắp quên mất cảm giác ngâm suối nước nóng rồi.

"Thế chúng ta mau đi thôi." Lục Khởi nắm lấy tay cô, đi thẳng đến nhà ngâm suối nước nóng.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập