Chương 54: Con ngỗng này đáng yêu, làm anh trông thân thiện hơn
Nghe vậy, ánh mắt Phó Cảnh Đình trầm xuống.
Lục Khởi mau chóng trượt xuống, đến bên cạnh Dung Thù: "Bảo bối, không sao chứ?"
"Ừm không sao."
"Không sao là tốt rồi." Lục Khởi thở phào một hơi, rồi lại dùng giọng điệu thiếu kiên nhẫn quát lớn lên người trên dốc: "Này, cô Cố cô nhanh lên chút đi!"
Đợi Cố Mạn Âm trượt xuống, anh không thèm khách khí nói: "Đừng tưởng vừa rồi tôi không nhìn thấy, chính cô đã tông vào Dung Thù!"
"Tôi đội mũ bảo hiểm, tầm nhìn hơi mờ." Cố Mạn Âm cắn cắn môi, xin lỗi Dung Thù: "Xin lỗi cô Dung, đã tông trúng cô rồi."
"Dung Thù ở ngay trước mắt cô chứ có phải ở bên cạnh đâu, cô không thấy nghĩa là cô mù!" Lục Khởi huơ huơ tay trước mặt Cố Mạn Âm: "Cô Cố cô mù thật rồi đúng không, có cần tôi tìm bác sĩ chữa trị cho cô không?"
"Đủ rồi." Phó Cảnh Đình không hài lòng nói, "Tôi vừa cứu cô Dung, Mạn Âm cũng đã xin lỗi cô ấy rồi."
Lục Khởi cười khẩy: "Phó tổng, độ dốc của đường trượt này cao thế nào anh cũng biết đấy, bảo bối nhà tôi lại là người mới học, bị cô Cố tông một cái như thế, nếu không có người cứu, lăn xuống dưới là gãy xương đấy!"
"Tôi có thể cho rằng, bạn gái anh đang giết người không thành không?"
"Lục Khởi anh đừng có hạch hẹ người khác như thế." Cố Mạn Âm tức đến đỏ cả mắt, giọng nói run run: "Vừa rồi tôi thật sự không nhìn thấy, nếu anh phải tính toán chi ly như vậy, bây giờ tôi trượt lên trên, để cô Dung tông tôi một cái."
"Được!" Lục Khởi nhất trí đồng ý, "Cô mau lên trên đi, để Dung Thù tông cô một cái, tôi tới cứu cô, rồi hai bên hòa nhau nhé!"
"..." Cố Mạn Âm tựa vào bên người Phó Cảnh Đình, biểu cảm càng thêm yếu đuối đáng thương.
Dung Thù thấy sắc mặt Phó Cảnh Đình u ám, dường như bị sự hạch hẹ của Lục Khởi làm cho tức giận, cô kéo Lục Khởi một cái: "Đi thôi, về thôi."
"Tớ không đi!" Lục Khởi vô cùng khó chịu, "Mẹ nó cậu đã ly hôn với Phó Cảnh Đình rồi, hơn nữa là bạn gái anh ta ăn hiếp cậu, cậu còn muốn làm thánh mẫu à?"
Dung Thù ghé sát vào anh, nhỏ giọng nói: "Tài liệu thâu tóm Gia Ngẫu là do Trình Hoài cho tớ."
Trình Hoài quan hệ rất tốt với Phó Cảnh Đình, nếu Phó Cảnh Đình bảo anh ta làm gì, anh ta cũng sẽ làm theo, chứ không kiêng nể việc có hợp tác với Dung Thù.
Dung Thù cũng không muốn tha cho Cố Mạn Âm, nhưng cô càng không muốn Phó Cảnh Đình xen vào một chân, khiến cô không thể thâu tóm Gia Ngẫu.
Cô vừa nói, Lục Khởi cũng hiểu rõ lợi hại trong đó, hừ lạnh một tiếng, không chấp nhặt với Cố Mạn Âm nữa, chỉ là lúc đi quay người giơ ngón giữa về phía bọn họ.
Cố Mạn Âm tức không chịu nổi.
Cô ta chưa từng gặp người đàn ông nào mồm miệng độc địa mà lại bỉu ổi như Lục Khởi!
Cố Mạn Âm thấy người đàn ông sắc mặt lạnh lùng, nhỏ giọng nói: "Vừa rồi em chỉ mải trượt tuyết, không nhìn thấy cô Dung, em cũng đã xin lỗi cô ấy rồi, không ngờ Lục Khởi lại hạch hẹ người khác như vậy, khẹc khẹc..."
Cô ta khom lưng ho hai tiếng, khuôn mặt nhỏ nhắn tái đi vài phần.
Phó Cảnh Đình vừa nhìn thấy sắc mặt cô ta thì giọng điệu không thể lạnh nổi nữa, ôm người vào lòng: "Có anh ở đây, Lục Khởi cũng chỉ nói miệng thôi, không dám làm gì em đâu, lạnh quá rồi, anh đưa em về khách sạn."
"Ừm." Cố Mạn Âm ôm lấy anh, trên mặt nở nụ cười nhạt.
...
Lúc hai người Dung Thù về đến khách sạn đã 5 giờ chiều.
Cô đi hỏi lễ tân thì được biết Đàm Vị đang ở phòng cờ bạc mạt chược, bèn tự mình tìm đến, đem tác phong mặt dày mà Lục Khởi nói ra, cứng rắn bày tỏ với Đàm Vị muốn thâu tóm công ty ông ấy, giá thâu tóm có thể thương lượng.
Cho dù cô nói thế nào, Đàm Vị cũng nhất quyết không đồng ý, cuối cùng còn thiếu kiên nhẫn: "Cô có đưa giá cao hơn nữa tôi cũng không bán, cô đi đi!"
Ông ấy trực tiếp đuổi Dung Thù ra khỏi phòng mạt chược.
Dung Thù đau hết cả đầu, muốn gọi điện bảo Lục Khởi tới, nhưng cảm thấy dáng vẻ này của Đàm Vị thì Lục Khởi có rách mép cũng không nói chuyển biến được.
Hơn nữa cô không tự mình đàm phán với người ta thì sao có kinh nghiệm học hỏi?
Dung Thù nhớ tới người đàn ông đó, mở WeChat tìm thấy anh rồi gửi tin nhắn qua: Anh từng tiếp xúc với sếp Đàm Vị của Gia Ngẫu chưa? Ông ấy khó nhằn quá, cho dù tôi đưa giá thế nào ông ấy cũng không muốn nói chuyện với tôi.
Gửi tin nhắn xong, Dung Thù mới giật mình thấy không đúng, chuyện này sao cô lại đi tìm người đàn ông này, hỏi Trình Hoài chẳng phải tốt hơn sao?
Dung Thù muốn thu hồi tin nhắn, nhưng đã quá thời gian, không thu hồi được nữa.
Lúc này, người đàn ông trả lời tin nhắn của cô.
Z-H: Đàm Vị tâm cao khí sảng, không thích công ty của mình bị người của công ty khác xâm nhập, bị người khác quản lý. Trước đây ông ta đi xin vốn cứu công ty, đều vì đối phương muốn quyền kinh doanh công ty ông ta nên ông ta mới không đồng ý.
Z-H: Mối quan hệ giữa ông ta và cha ông ta không tốt, cô cũng có thể bắt đầu từ điểm này.
Người đàn ông nói một hai câu, Dung Thù mau chóng hiểu ra.
Dung Thù: Tôi đàm phán với ông ấy, không cần quyền kinh doanh công ty ông ấy, nhưng có thể nâng cao tỉ lệ cổ phần thâu tóm, hoặc lấy cha ông ấy ra kích thích ông ấy.
Z-H: Nói một hiểu mười, thông minh.
Người đàn ông trả lời tin nhắn hơi chậm, ít lời, nhưng mỗi câu đều rất có ích với Dung Thù.
Mẹo đàm phán mà người đàn ông dạy khiến Dung Thù bừng tỉnh đại ngộ, thậm chí biết lúc đàm phán với sếp Gia Ngẫu, làm sao mình mới không rơi vào thế yếu.
Dung Thù: Ngỗng Trắng Béo, anh làm việc cho Trình Hoài hay tự mình mở công ty thế? Tôi thấy anh biết nhiều thật đấy.
Z-H: Tôi không tên là Ngỗng Trắng Béo.
Dung Thù: Thì anh cũng đâu có nói cho tôi biết tên anh, không sao, chỉ là danh xưng thôi mà!
Dung Thù: Tôi không xóa anh, hay là anh cũng đừng xóa tôi nhé? Người bạn này như anh rất tốt, kiến thức phong phú, vừa hay tôi đang thiếu một người hướng dẫn.
Dung Thù: Tôi cũng không lãng phí thời gian của anh đâu, sau này tôi tìm anh hỏi bài, một tin nhắn bao nhiêu tiền do anh định giá.
Trong phòng khách sạn, Phó Cảnh Đình nhìn mấy tin nhắn Dung Thù gửi tới thì tức đến bật cười.
Vì cô đã giúp Phó Cảnh Lâm nên anh mới tiện tay bán cho cô một thông tin thôi, người phụ nữ này lại cậy thế làm tới, không xong không thôi.
Một lúc lâu sau Phó Cảnh Đình mới hồi đáp: Ừm, được.
Dung Thù: Anh thật sự vừa giàu kiến thức vừa tốt bụng, đáng yêu giống như avatar của anh vậy!
Khóe miệng Phó Cảnh Đình giật giật, không nỡ nhìn tin nhắn WeChat này nữa, thoát khỏi ô chat, gọi điện cho Trợ lý Trương.
"Phó tổng, có chuyện gì ạ?" Trợ lý Trương nghe máy rất nhanh.
"Trước đây tôi có một tài khoản WeChat giao cho cậu quản lý." Phó Cảnh Đình nhíu mày, "Cậu có nhiều avatar để chọn như vậy, tại sao lại để hình con ngỗng?"
Trợ lý Trương khéo léo nói: "Con ngỗng này trông đáng yêu, có thể làm anh trông thân thiện hơn."
Phó Cảnh Đình im lặng.
"Phó tổng, tài khoản này anh lấy lại lâu rồi, sao trước đây thấy avatar con ngỗng không thoải mái mà không đổi đi ạ?" Trợ lý Trương gián tiếp thể hiện mình không sai, "Nếu anh không biết đổi avatar, bây giờ em dạy anh một chút..."
"Không cần đâu!" Phó Cảnh Đình trực tiếp cúp điện thoại.
...
Lúc ăn tối, Dung Thù và Lục Khởi tìm đến bàn ăn của sếp Gia Ngẫu.
Dung Thù ngồi xuống đối diện ông ấy, mỉm cười nhẹ nhàng: "Sếp Đàm, thấy chỗ ông còn nhiều ghế trống, không phiền nếu tôi và bạn dùng bữa ở chỗ ông chứ?"
Đàm Vị cúi đầu ăn cơm, không thèm đếm xỉa đến cô.
"Tôi biết Gia Ngẫu là một tay ông gầy dựng nên, ông xót xa nó như con đẻ của mình vậy."
Dung Thù đan hai tay đặt trên bàn, thong dong nói: "Sau khi Thiên Thịnh thâu tóm Gia Ngẫu, tôi hứa quyền kiểm soát Gia Ngẫu vẫn nằm trong tay ông, để Gia Ngẫu độc lập kinh doanh, tôi sẽ không nhảy dù đưa cấp cao sang Gia Ngẫu giám sát."
Nghe thấy những điều này, Đàm Vị cuối cùng cũng ngẩng đầu liếc cô một cái: "Ai dạy cô đàm phán như vậy, chồng cũ cô à?"
Dung Thù ngơ hác.
Đàm Vị đặt đũa xuống, sắc mặt không vui nói: "Chồng cũ cô luôn thèm khát công ty tôi, nhiều lần cử cấp cao hẹn tôi ăn cơm đàm phán với tôi, tôi phiền chết đi được, vừa mới chạy ra nước ngoài chơi một chuyến tới đây trượt tuyết, kết quả cô lại tới!"
"Tôi và Phó tổng đã ly hôn từ lâu rồi, tài liệu thâu tóm Gia Ngẫu là do một người bạn khác cho tôi." Dung Thù giải thích như vậy, nhưng trong lòng lại dấy lên sự nghi ngờ.
Đàm Vị nói những điều cô vừa nói, người của Phó thị cũng từng nói với ông ấy.
Nhưng những điều này là do Z-H dạy cô.
Nếu như những điều này là thật, vậy người đàn ông đêm đó là... Phó Cảnh Đình?
Bình luận