Chương 28: Cho anh ba ngày để suy nghĩ

Thế nhưng, sau khi nghe xong thì Mặc Kiêu chẳng thấy cao hứng chút nào.

Anh vạn lần không thể ngờ nổi Mặc lão phu nhân lại đồng ý cho anh và Bạch Khuynh ly hôn.

"Nhưng ta có điều kiện." Mặc lão phu nhân ra vẻ nắm chắc phần thắng, thong thả nói: "Sau khi con và Bạch Khuynh ly hôn, phải chia một nửa cổ phần công ty cho Bạch Khuynh, hơn nữa tuyệt đối không được rước Vân Thất Thất về nhà. Nếu con cố chấp muốn lấy Vân Thất Thất, thì nửa số cổ phần còn lại trong tay con cũng phải giao nốt cho Bạch Khuynh. Đồng thời, con không được phép từ chức rời khỏi công ty mà phải tiếp tục ở lại làm việc, nói cách khác là con đi làm thuê không công cho Bạch Khuynh đấy, con hiểu chưa?"

Mặc Kiêu: "..."

"Bạch Khuynh gả cho con ba năm nay, ba năm thanh xuân và sự hy sinh đó, con có biết mình nợ con bé bao nhiêu không?" Mặc lão phu nhân trầm giọng quở trách.

Mặc Kiêu cảm thấy những điều kiện này vô lý hết chỗ nói.

"Nếu con không đồng ý thì sao?" Mặc Kiêu lạnh lùng hỏi.

"Dựa vào cái gì mà con dám không đồng ý?" Mặc lão phu nhân chất vấn ngược lại: "Hay là con sợ Vân Thất Thất thực ra chỉ ham tiền của con, biết gả cho con mà trắng tay thì sẽ quay lưng không thèm lấy nữa?"

Mặc Kiêu nhíu mày: "Thất Thất không phải loại người đó, cô ấy thật lòng yêu con."

"Hừ." Mặc lão phu nhân cười lạnh: "Vậy con cứ quang minh chính đại nói thẳng cho cô ta biết điều này xem cô ta lựa chọn thế nào."

Sắc mặt Mặc Kiêu lạnh như băng.

"Dạo này nhìn bằng mắt thường cũng thấy Khuynh Bảo tiều tụy đi nhiều thế nào rồi, ta không muốn nhìn thấy con bé tiếp tục bị con và Vân Thất Thất hành hạ giày vò nữa, cho nên ly hôn chính là sự lựa chọn tốt nhất." Mặc lão phu nhân nhìn chòng chọc vào mắt anh: "Vừa rồi ta nói đồng ý cho con và Khuynh Bảo ly hôn, con bé vui lắm đấy."

Vui mừng ư?

Hừ, thảo nào cô lại sốt sắng muốn rũ bỏ anh đến thế.

"Ly hôn đi, mau ly hôn đi, ta đang nóng lòng muốn nhìn thấy nụ cười của Khuynh Bảo nhà ta đây." Mặc lão phu nhân thúc giục: "Đã là đàn ông thì nói được là phải làm được."

Đầu óc Mặc Kiêu đau như búa bổ, cảm giác như sắp nứt tung ra đến nơi.

Sao bỗng dưng thái độ của cả Mặc lão phu nhân lẫn Thẩm Vãn lại quay ngoắt 180 độ thế này?

"Trong vòng ba ngày, con hãy giải quyết cho xong chuyện ly hôn đi, nghe rõ chưa hả." Mặc lão phu nhân nhắc nhở thêm, "Đằng nào Khuynh Bảo cũng đã hứa với ta rồi, sau khi ly hôn nó vẫn nhận ta là bà nội, ta chẳng mất mát gì cả, chỉ là bớt đi một người cháu dâu mà có thêm một đứa cháu gái ruột thịt thôi, nói không chừng sau này ta còn có thêm cả cháu rể nữa ấy chứ?"

Mặc Kiêu: "..."

"Thôi được rồi, ba ngày này con cứ về nhà mà suy nghĩ cho kỹ đi." Mặc lão phu nhân xua xua tay: "Ta mệt rồi, con xuống đi, bây giờ cứ nhìn thấy mặt con là ta lại thấy phiền phức nhức cả đầu."

Mặc Kiêu cảm thấy vô cùng bất lực.

Anh có cảm giác như mẹ ruột và bà nội ruột của mình đã chẳng còn thân thiết với anh nữa rồi.

Bọn họ đều bị Bạch Khuynh "thu phục" mất cả rồi còn đâu.

Mặc Kiêu quay người bước ra ngoài.

Đúng lúc đó, Mặc Trần đẩy cửa bước vào.

"Bố?" Mặc Kiêu nhíu mày ngạc nhiên: "Bố về rồi ạ? Không phải bảo là phải mấy ngày nữa mới về cơ mà?"

"Nhớ vợ nên bố về sớm thôi." Mặc Trần nhạt giọng đáp: "Sao sắc mặt con khó coi thế kia? Lại bị bà nội mắng cho một trận à?"

"Không có ạ." Mặc Kiêu khựng lại một nhịp rồi hỏi: "Bố, có khi nào hồi xưa bố bị bế nhầm ở bệnh viện không đấy?"

Mặc Trần cau mày liếc xéo: "Sao con không tự nghi ngờ xem bản thân mình có bị bế nhầm không đi?"

Mặc Kiêu: "..."

"Có phải bà nội mắng con vì chuyện của Khuynh Tinh không?" Mặc Trần vào trọng tâm.

"Bà nội đồng ý cho con và Khuynh Tinh ly hôn rồi ạ." Mặc Kiêu trầm giọng nói.

"Thật thế á?" Mặc Trần tỏ ra vô cùng phấn khích: "Cuối cùng mẹ cũng nghĩ thông suốt rồi."

"Thế nên bố cũng ủng hộ con ly hôn chứ gì?" Mặc Kiêu sa sầm nét mặt.

"Bố không phải ủng hộ con, bố chỉ ủng hộ Khuynh Tinh thôi." Mặc Trần thản nhiên đáp: "Vân Thất Thất về nước rồi, con thì cứ lằng nhằng mập mờ không dứt khoát với cô ta, Khuynh Tinh ở lại cũng chẳng vui vẻ gì đâu, chi bằng ly hôn cho rảnh nợ."

Mặc Kiêu càng lúc càng thấy vô lý và kỳ lạ, sao ai trong nhà cũng đồng ý cho họ ly hôn thế này?

Rốt cuộc là tại vì sao chứ?

"Bố, có phải mọi người đã bàn bạc thông đồng với nhau từ trước rồi không, định giả vờ ra vẻ ai cũng đồng ý để thúc ép con ly hôn, khiến con ngơ ngác như sư tử cất vò rồi cuối cùng ép con phải ký giấy thật à?" Mặc Kiêu nghi ngờ đây là một cái bẫy.

Mặc Trần hừ lạnh một tiếng: "Con tưởng chúng tao rảnh rỗi sinh nông nổi thế chắc? Lỡ đâu con và Khuynh Tinh mà đồng ý ly hôn thật thì chẳng phải mấy người bọn tao tự vạch áo cho người xem lưng, gậy ông đập lưng ông à?"

Mặc Kiêu im lặng không đáp.

"Chúng tao chỉ đau lòng cho Khuynh Tinh thôi, con bé ở bên con chẳng thấy hạnh phúc chút nào thì buông tha cho người ta đi." Mặc Trần buông lời lạnh lùng: "Con trai à, bố chỉ hy vọng sau khi đưa ra quyết định này con đừng có mà hối hận. Mũi tên đã lắp cung thì không thể quay đầu lại được nữa đâu, suy nghĩ cho thật kỹ rồi hẵng nói."

Mặc Kiêu lạnh nhạt: "Nếu con chưa nghĩ kỹ thì sao ạ?"

"Thế thì chứng tỏ con không hề thích Vân Thất Thất nhiều như con tưởng." Giọng điệu Mặc Trần bình thản: "Nếu con thật sự yêu sâu đậm Vân Thất Thất, thì hà cớ gì phải chần chừ do dự? Con do dự chứng tỏ trong lòng con, người mà con thực sự quan tâm đã thay đổi từ lâu rồi."

Thay đổi?

Ánh mắt Mặc Kiêu tối sầm lại đầy u ám.

Mặc Trần cúi xuống lục lọi trong vali ra một chiếc hộp: "Đem cái này đưa cho Khuynh Tinh đi, quà bố mua riêng cho con bé đấy, còn lại mấy cái kia là của mẹ và bà nội con."

"Không có phần của con á?" Mặc Kiêu ngẩn ra.

"Không, mày không xứng." Mặc Trần khinh bỉ ra mặt: "Sắp sửa làm mất cả vợ của bố đến nơi rồi mà còn đòi quà cáp gì nữa, bố không giơ tay tát cho mày mấy cái đã là nhân từ lắm rồi đấy."

Mặc Kiêu cầm chiếc hộp quà trên tay, cau mày hỏi: "Đây là cái gì?"

"Quả cầu tuyết, Khuynh Tinh thích sưu tầm mâý món đồ này nhất, con không biết à?" Mặc Trần lạnh lùng hỏi vặn lại.

Mặc Kiêu lắc đầu.

Anh hoàn toàn không biết.

"Đi công tác xa bao nhiêu lần mà chưa từng mua quà tặng Khuynh Tinh lần nào sao?" Mặc Trần tỏ vẻ ngạc nhiên khó tin.

"Chưa bao giờ mua." Mặc Kiêu đáp gọn lỏn.

"Hừ." Mặc Trần cười nhạt đầy mỉa mai: "Khuynh Tinh rốt kiểu gì mà lại đi thích một thằng cặn bã như mày nhỉ?"

Mặc Kiêu một lần nữa nghẹn họng không nói nên lời.

"Bố lười nói nhảm với mày nữa." Mặc Trần cầm theo hộp quà của mình rồi đi thẳng sang phòng của Mặc lão phu nhân.

Mặc Kiêu cầm hộp quà trên tay, sải bước đi lên lầu.

Khi đẩy cửa bước vào phòng,

anh nhìn thấy Bạch Khuynh đang ngồi ngay ngắn trước bàn làm việc, trước mặt bày la liệt nào là máy tính xách tay, máy tính bảng cho đến bảng vẽ điện tử.

Cô đang định làm gì thế này?

Anh bước tới đặt hộp quà lên bàn trước mặt cô: "Bố vừa về đấy."

"Bố về rồi ạ?" Khuôn mặt Bạch Khuynh lộ rõ vẻ vui mừng: "Đây là quà bố mua cho em à?"

"Ừ." Mặc Kiêu nhíu mày đáp.

"Lát nữa em phải xuống lầu cảm ơn bố mới được." Bạch Khuynh sốt sắng mở tung hộp quà, cẩn thận lấy quả cầu tuyết bên trong ra.

Bên trong quả cầu tuyết là khung cảnh trang trí Noel ấm áp, hai chiếc mũ len đỏ và xanh đựng hai búp bê nhỏ vô cùng đáng yêu.

Ngụ ý bên trong món quà này vô cùng rõ ràng.

Bạch Khuynh thừa thừa hiểu, đây chính là lời chúc phúc và kỳ vọng tốt đẹp của những người lớn trong gia đình dành cho cô.

Cô đặt quả cầu tuyết ngay ngắn lên bàn làm việc.

"Em thích mấy thứ đồ chơi trẻ con này lắm à?" Mặc Kiêu nhíu chặt mày.

"Không được sao?" Bạch Khuynh cầm bút lên, cắm cúi vẽ phác thảo trên bảng vẽ điện tử.

Mặc Kiêu hít một hơi thật sâu, giọng điệu trầm đục: "Hôm nay bà nội và mẹ đều đồng ý cho chúng ta ly hôn rồi, thậm chí cả bố cũng gật đầu."

"Thật là hiếm thấy." Bạch Khuynh thản nhiên đáp lời: "Vậy còn anh, anh có đồng ý không?"

"Bà nội bảo nếu ly hôn với em, anh phải chia một nửa tài sản cổ phần công ty cho em, hơn nữa còn phải hứa nếu sau này anh kết hôn với Thất Thất thì số cổ phần còn lại cũng phải sang tên nốt cho em hết. Đồng thời anh không được rời khỏi công ty mà phải tiếp tục ở lại làm việc, nói cách khác là làm thuê không công cho em đấy." Mặc Kiêu lạnh nhạt thuật lại: "Bà nội rất cưng chiều em."

"Sao thế, chẳng lẽ Mặc thiếu gia đây thấy xót của, không nỡ giao ra à?" Bạch Khuynh lạnh lùng châm chọc: "Em cứ tưởng anh đã hạ quyết tâm lắm mới dám rước Vân Thất Thất về nhà chứ. Đối với loại người như các anh, chuyện vô liêm sỉ gì cũng dám làm thì chắc hẳn phải là chân ái rồi chứ nhỉ? Vì chân ái mà Mặc thiếu gia chịu hy sinh một chút thì có sao đâu, đúng không nào?"

"Em đang nói cái quái gì thế hả?" Mặc Kiêu đưa tay bóp chặt cằm cô, lòng bàn tay lạnh ngát: "Chẳng phải chính miệng em từng nói là không màng đến mấy thứ tài sản này cơ mà?"

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập