Chương 27: Chúng ta là trong sạch
"Thật vậy ạ?" Bạch Khuynh không ngờ Mặc lão phu nhân lại đồng ý.
"Thật chứ." Mặc lão phu nhân nhìn chằm chằm khuôn mặt xinh xắn, mềm mại của Bạch Khuynh.
Nhắc đến chuyện ly hôn với Mặc Kiêu, sao con bé lại tỏ ra vui mừng thế này?
Trước kia thấy con bé thích Mặc Kiêu biết bao, mà bây giờ lại thành ra nông nỗi này.
Cái tên hỗn tiểu tử kia rốt cuộc đã làm những gì, mà khiến Bạch Khuynh phải thất vọng đến mức độ này cơ chứ.
"Nhưng con phải hứa với bà nội, dù có ly hôn với Mặc Kiêu thì con vẫn là Khuynh Bảo của bà." Mặc lão phu nhân nắm lấy tay Bạch Khuynh, bịn rịn không nỡ buông.
Bạch Khuynh được đón về nhà họ Mặc từ năm mười hai tuổi.
Những năm tháng đó, bố mẹ cô đều rất bận rộn.
Mặc Kiêu từ khi còn nhỏ xíu đã bắt đầu tiếp quản một số công việc của công ty.
Thế nên ai nấy đều bận tối mặt, chẳng có thời gian bầu bạn với bà.
Suốt ngần ấy năm, chỉ có Bạch Khuynh luôn ở bên cạnh chăm sóc.
Giúp bà xua đi bớt cô quạnh.
Bà tận mắt nhìn Bạch Khuynh lớn lên, sự trưởng thành của tiểu nha đầu này bà đều thu hết vào trong mắt.
Cô bé này vô cùng tốt bụng, vừa mềm mại lại đáng ngoan ngoãn, tính tình hiền hòa, không hay giận hờn, lại rất biết điều tiến lùi đúng mực.
Mặc Kiêu tính khí vốn chẳng ra gì, thế nhưng chỉ có cô mới dỗ dành được nó vui vẻ.
Mặc lão phu nhân từng nghĩ, một tiểu nha đầu hoạt bát đáng yêu, ôn hòa ngọt ngào thế này là phù hợp nhất với đứa cháu trai của mình.
Bà còn thầm dự tính, đợi đến khi thời điểm thích hợp sẽ cho chúng thành hôn.
Dù lúc đó chưa sâu nặng tình cảm, nhưng rồi dần dà cũng sẽ có.
Thế nhưng, Mặc lão phu nhân nằm mơ cũng không ngờ tới có ngày mình lại bị chính đứa cháu ruột thịt làm cho ngã ngửa.
Nó lại đi thích Vân Thất Thất.
Con gái của một ả hồ ly tinh sinh ra!
Không phải Mặc lão phu nhân là người cố chấp vô lý.
Người ta vẫn nói con cái do tiểu tam sinh ra vốn dĩ không thể lựa chọn được xuất thân của mình.
Nhưng mẹ của Vân Thất Thất thực sự quá mức lẳng lơ, trác táng.
Thời đó, ả ta dựa vào nhan sắc xinh đẹp của mình để ve vả, quấn quýt quanh các công tử nhà giàu ở đất Kinh Thành.
Nhìn thấy là chỉ muốn sôi máu.
May thay con trai bà rất có chí khí, không vì chuyện này mà khiến Mặc lão phu nhân phải phiền lòng hay tức giận.
Thế nhưng mấy vị tỷ muội thân thiết của bà lại chẳng được may mắn như vậy.
Con trai của họ hoặc là bị ả ta hớp hồn, hoặc là con gái bị ả ta tính kế đến thân bại danh liệt.
Mãi cho đến khi ả ta sinh ra Vân Thất Thất rồi mọi chuyện mới bắt đầu yên ắng trở lại.
Nghe nói ả phụ nữ đó ôm mộng tưởng vươn lên gả vào nhà họ Vân.
Nhưng Vân lão phu nhân có tính cách vô cùng cương liệt, dùng cái chết để ép buộc.
Kiên quyết nhất định không cho ả ta bước chân qua cửa.
Ả ta lại tiếp tục phong lưu thêm vài năm nữa, rồi mắc bệnh nặng mà qua đời, lúc bấy giờ Kinh Thành mới thực sự được thái bình.
Còn ả ta trước lúc nhắm mắt xuôi tay đã vứt Vân Thất Thất sang nhà họ Vân.
Vân phu nhân tuy không dung nổi Vân Thất Thất, nhưng dù sao cũng là người xuất thân danh môn thế gia, chưa từng đối xử khắc nghiệt hay ngược đãi con bé.
Nhưng chẳng ai ngờ rằng, Vân Thất Thất lại di truyền trọn vẹn sự thâm độc của người mẹ đẻ.
Trong một bữa tiệc đã khiến Vân phu nhân mất hết mặt mũi trước thiên hạ.
Vân phu nhân chịu đựng cú sốc ngậm bồ hòn làm ngọt, sau đó dứt khoát buông xuôi, thái độ đối với Vân Thất Thất xoay 180 độ hoàn toàn thay đổi.
Vân phu nhân nghĩ bụng, đằng nào tao cũng đã mang tiếng xấu rồi, thì tao còn phải cố giữ cái vỏ bọc làm gì nữa.
Mặc dù tổng giám đốc Vân có cằn nhằn đôi câu.
Nhưng Vân phu nhân vẫn cứ một mình một ý, chẳng thèm đếm xỉa.
Bà sớm đã cạn tình cạn nghĩa, thất vọng tột cùng với người chồng của mình.
Hơn nữa bà thừa hiểu, bọn họ sẽ chẳng dễ dàng gì ly hôn.
Bởi vì hai gia tộc có mối quan hệ hợp tác cực kỳ sâu rộng, không thể tách rời.
Vân phu nhân không muốn tiếp tục uất ức ép mình chịu đựng thêm nữa.
Tổng giám đốc Vân dám ra ngoài lăng nhăng trăng hoa, bà cũng xách va-li đi tận hưởng cuộc sống riêng.
Điểm mấu chốt là Vân lão phu nhân đối với chuyện này cũng nhắm một mắt mở một mắt cho qua.
Khiến tổng giám đốc Vân sợ mất vía, từ đó không dám dám tái phạm lần nào nữa mới chịu ngoan ngoãn thu mình lại.
Thủ đoạn của Vân Thất Thất tuy chưa thâm sâu bằng mẹ ruột, nhưng cũng là kiểu người đạt được mục đích thì không từ thủ đoạn.
Cô ta biết trong bốn đại hào môn Kinh Thành, nhà họ Mặc đứng đầu bảng.
Liền bám chặt lấy đùi của Mặc Kiêu không buông, nuôi mộng bay cao đổi đời.
Nhưng sao Mặc lão phu nhân có thể để cô ta toại nguyện?
Cho dù Bạch Khuynh và Mặc Kiêu có ly hôn đi chăng nữa.
Bà cũng tuyệt đối không đời nào cho phép loại người như Vân Thất Thất bước chân vào cửa.
"Bà nội, Khuynh Bảo sẽ hiếu kính với người suốt đời ạ." Bạch Khuynh vòng tay ôm cổ Mặc lão phu nhân, làm nũng bên cạnh bà.
Mặc lão phu nhân bật cười, vô cùng vui vẻ.
Đúng lúc này, thím Thái bước vào: "Lão phu nhân, thiếu gia đã về rồi ạ."
"Cho nó vào đây." Mặc lão phu nhân lạnh nhạt lên tiếng.
"Vâng." Thím Thái quay người đi ra ngoài gọi người.
"Bà nội, cháu ra ngoài trước nhé, để hai bà cháu dễ bề nói chuyện." Bạch Khuynh liền nói.
"Được." Mặc lão phu nhân gật đầu.
Bạch Khuynh đứng dậy bước ra ngoài.
Cô vừa khéo chạm mặt Mặc Kiêu ngay ở cửa.
Trông thấy vẻ mặt tiều tụy, mệt mỏi đầy vẻ rã rời của Mặc Kiêu, trong đầu Bạch Khuynh lập tức hiện lên đoạn ghi âm mà cô nghe được vào tối hôm qua.
Quả thực là ghê tởm đến cực điểm.
Nó khiến cô thậm chí sinh ra một tia chán ghét đối với Mặc Kiêu.
Cô phớt lờ Mặc Kiêu, cất bước lướt qua người anh.
Mặc Kiêu sa sầm nét mặt, sải bước đi thẳng vào phòng của Mặc lão phu nhân.
"Bà nội, người tìm con." Giọng điệu của Mặc Kiêu trước nay vẫn luôn lạnh lùng như vậy.
Mặc lão phu nhân ném cho anh cái nhìn không mặn không nhạt: "Mặc Kiêu, có phải con cho rằng bà già này ngày càng lẩm cẩm, đằng nào cũng sắp chết trước mặt con, nên con tìm đủ mọi cách để lừa dối qua mắt bà phải không?"
"Bà nội, người đang nói cái gì vậy?" Mặc Kiêu nhíu mày.
"Thế thì tại sao Vân Thất Thất về nước, mà con lại không dám hé răng nửa lời cho bà biết?" Mặc lão phu nhân trầm giọng hỏi.
Mặc Kiêu sâu kín nhíu mày: "Bà nội, ai nói cho người biết chuyện này vậy?"
"Hừ." Mặc lão phu nhân cười lạnh một tiếng: "Con lại đang định nghĩ là Khuynh Bảo đến đây mách lẻo với bà chứ gì?"
Mặc Kiêu không nói gì.
"Con đừng có hở ra là đổ hết trách nhiệm lên đầu Khuynh Bảo!" Mặc lão phu nhân tức giận quát: "Con tưởng bà nằm liệt một chỗ không xuống giường được, thì thành kẻ mù tai điếc chắc?"
"Con không có." Mặc Kiêu nhạt nhẽo nhíu mày.
"Bà nói cho con hay, bên ngoài bà có khối kẻ tai mắt." Mặc lão phu nhân lạnh lùng: "Con và Vân Thất Thất đã làm những chuyện ô uế gì, bà đều nắm rõ trong lòng bàn tay."
Mặc Kiêu ngước lên nhìn Mặc lão phu nhân: "Bà nội, con và cô ta chẳng làm gì cả, chúng con hoàn toàn trong sạch."
Mặc Kiêu không hề nói dối.
Tính đến thời điểm hiện tại, người phụ nữ duy nhất mà anh từng chạm vào chỉ có mỗi Bạch Khuynh.
"Bà không muốn nghe mấy lời ngụy biện này." Lão phu nhân trầm giọng: "Bà chỉ hỏi con một câu, có phải con rất muốn cưới Vân Thất Thất vào cửa hay không?"
Giọng Mặc Kiêu lạnh băng: "Phải."
"Nhưng con nên nhớ cho kỹ, bà tuyệt đối sẽ không bao giờ đồng ý." Mặc lão phu nhân đanh giọng: "Hơn nữa bà cũng thừa biết trong đầu con đang mưu tính cái gì, con đang đợi khi nào bà nhắm mắt xuôi tay, không ai còn quản nổi con nữa, thì con sẽ đi đăng ký kết hôn với cô ta chứ gì, có phải không?"
Mặc Kiêu im lặng không đáp.
"Đúng là lông cánh cứng cáp rồi nhỉ." Mặc lão phu nhân bỗng tự giễu cợt một tiếng: "Vậy bà cũng nói cho con biết luôn, ngày nào bà còn sống trên cõi đời này, thì con đừng hòng mơ tưởng đưa cô ta bước chân vào nhà họ Mặc! Con có biết hồi xưa Vân lão phu nhân đã dùng cách gì để ngăn cản mẹ của Vân Thất Thất bước chân vào cửa không?"
Mặc Kiêu đương nhiên là nhớ rõ chuyện đó.
"Mặc Kiêu, Bạch Khuynh là một đứa trẻ vô cùng tốt, là con không biết trân trọng đấy thôi." Mặc lão phu nhân bỗng chuyển sang giọng điệu vô cùng bất đắc dĩ: "Phải nói rằng, con hoàn toàn không xứng với Khuynh Bảo. Con bé ấy xứng đáng có được một người đàn ông dịu dàng hơn, mạnh mẽ hơn và toàn tâm toàn ý yêu thương nó, nhưng người đó vĩnh viễn không bao giờ là con."
Mặc Kiêu cảm thấy vô cùng khó chịu.
"Bà đồng ý cho con và Bạch Khuynh ly hôn." Mặc lão phu nhân nhạt giọng tuyên bố.
Mặc Kiêu cau mày: "Bà nội, người vừa nói gì cơ?"
"Con không nghe lầm đâu, bà đồng ý cho con và Bạch Khuynh ly hôn." Mặc lão phu nhân nâng cao âm lượng: "Sao thế, vui mừng đến mức tưởng mình đang nằm mơ giữa ban ngày à?"
Bình luận