Chương 88: Ở bên người phụ nữ khác

Trị liệu kết thúc, Tần Vũ Phỉ cũng từ bên ngoài trở về.

Từ chỗ quản gia biết được họ đang trị liệu cho ông nội, cô ta liền trực tiếp lên lầu đi tới phòng lão gia tử.

"Ông nội, cơ thể ông thế nào rồi ạ?" Vừa bước vào cửa, Tần Vũ Phỉ liền quan tâm hỏi một câu.

Lão gia tử khẽ gật đầu: "Tốt hơn nhiều rồi."

Ông sống chừng này tuổi, đối với phương pháp trị liệu của Đông y cũng coi như có tìm hiểu qua, những danh y từng gặp qua càng là đếm không xép.

Thế nhưng vị bác sĩ Giang này lại khiến ông do dự cảm thấy kinh ngạc từ tận đáy lòng.

Mỗi lần châm cứu xong, ông đều có thể cảm nhận rất rõ ràng sự chuyển biến tốt của cơ thể mình.

Bản lĩnh như thế này, cho dù là những đại thụ trong làng Đông y cũng chưa chắc đã làm được.

Tần Vũ Phỉ tiến lên xác nhận lại một chút mới mỉm cười gật đầu: "Vậy thì tốt quá rồi."

Nói xong, cô ta lại quay đầu nhìn sang Phó Vi Ninh: "Chị Vi Ninh cũng tới thăm ông ạ? Em thấy thời gian không còn sớm nữa, hay là buổi tối ở lại dùng cơm cùng luôn nhé?"

Phó Vi Ninh dĩ nhiên sẽ không từ chối, mỉm cười nói với lão gia tử: "Ông nội, vậy cháu xin phép ở lại làm phiền ạ."

Lão gia tử mỉm cười gật đầu.

Giang Noãn Noãn thấy Tần Vũ Phỉ trở về liền đẩy nhanh tốc độ dọn dẹp, không muốn có quá nhiều dính dáng tới bọn họ.

Tần lão gia tử lại cười mỉm nhìn sang: "Bác sĩ Giang cũng ở lại dùng cơm luôn nhé? Vừa hay tôi nhân cơ hội này cảm ơn cô tử đàng."

Nghe vậy, động tác của Giang Noãn Noãn khựng lại đôi chút, đang suy nghĩ nên từ chối thế nào thì giọng nói của lão gia tử lại vang lên: "Gọi cả Bạc Thâm qua đây nữa, mọi người tụ họp đông đủ ăn một bữa cơm xôm tụ, coi như là ăn mừng sức khỏe tôi tiến triển tốt. Tôi cũng đã lâu rồi không được náo nhiệt như thế này."

Thấy lão gia tử đã nói vậy, Tần Vũ Trì dĩ nhiên vội vã đồng ý, đi ra ngoài gọi điện thoại cho Lệ Bạc Thâm.

Giang Noãn Noãn trong lòng lại thót lên một cái, đơn giản thu dọn đồ đạc vào hộp dụng cụ y tế rồi lập tức đứng dậy cáo từ: "Đã là tiệc gia đình thì tôi ở lại cũng không quá thích hợp, lão gia tử nếu thực sự muốn cảm ơn tôi thì để hôm khác vậy."

Tuy rằng sau khi về nước cô đã gặp Lệ Bạc Thâm rất nhiều lần, cũng biết mối quan hệ giữa Lệ Bạc Thâm và Phó Vi Ninh.

Thế nhưng cô thực sự không muốn nhìn thấy hai người họ đồng thời xuất hiện trước mặt mình.

Chỉ nghĩ đến cảnh tượng hai người họ ngồi bên nhau, Giang Noãn Noãn đã cảm thấy trong lòng vô cùng khó chịu.

Vì vậy, bước chân rời đi của Giang Noãn Noãn trông có phần vội vã.

Nhìn thấy dáng vẻ rõ ràng không muốn ở lại của cô, trong lòng Tần Vũ Phỉ lóe lên một suy đoán, lập tức giả tạo nhếch môi: "Bác sĩ Giang là ân nhân cứu mạng của ông nội, nói tiệc gia đình cái gì chứ, như thế quá xa lạ rồi. Hơn nữa đây cũng là tấm lòng của ông nội, nếu một chút nữa không có việc gì thì ở lại ăn cùng nhé."

Giang Noãn Noãn khẽ nhíu mày, nhận ra Tần Vũ Phỉ không có ý tốt.

Tần Vũ Trì gọi điện thoại xong trở lại, vừa hay nghe thấy những lời đó của Tần Vũ Phỉ, chỉ nghĩ rằng em gái nhà mình thực sự nhiệt tình giữ khách nên cũng hùa theo: "Một chút nữa anh Thâm sang đây, lần trước cô từng gặp qua rồi đấy. Vừa hay anh ấy cũng quan tâm tới tình hình hồi phục của ông nội, cô ở lại, một chút nữa anh ấy có hỏi gì thì cũng có người giải thích giúp."

Thấy anh đã nói đến mức độ này, Giang Noãn Noãn nhất thời cũng không thốt ra được lời từ chối, chỉ đành gật đầu đồng ý.

Thấy Giang Noãn Noãn lại thực sự dám ở lại, Tần Vũ Phỉ tiến lên thân thiết khoác lấy tay Phó Vi Ninh, ánh mắt nhìn Giang Noãn Noãn tràn ngập sự mỉa mai.

Cô ta cất lời giữ Giang Noãn Noãn ở lại chẳng qua là vì nghe thấy lão gia tử muốn gọi Lệ Bạc Thâm qua, muốn làm cho Giang Noãn Noãn cảm thấy ngột ngạt khó chịu mà thôi.

Với mối quan hệ giữa Giang Noãn Noãn và Lệ Bạc Thâm, bây giờ nhìn thấy Lệ Bạc Thâm ở bên người phụ nữ khác, không biết sẽ có phản ứng ra sao.

Cô ta quả thực vô cùng mong chờ.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập