Chương 87: Khoe khoang

Giang Noãn Noãn định thần lại, ánh mắt lướt qua người cô ta rồi nhìn sang Tần Vũ Trì đang ngồi ở một bên.

Tần Vũ Trì mẫn cảm nhận ra bầu không khí giữa hai người họ có điều bất thường liền thản nhiên đứng dậy bước tới trước mặt Giang Noãn Noãn, che đi tầm mắt của Phó Vi Ninh.

"Bác sĩ Giang, ông nội tôi đã chờ cô ở trên lầu rồi, chúng ta lên đó bây giờ nhé?"

Giang Noãn Noãn gật đầu.

Tần Vũ Trì chào hỏi Phó Vi Ninh đang ngồi trên ghế sofa một tiếng rồi dẫn cô đi lên tầng.

Cả hai vừa mới bước tới cầu thang, giọng nói thong dong của Phó Vi Ninh lại vang lên: "Nghe nói dưới sự trị liệu của Giang tiểu thư, sức khỏe của Tần ông nội đã tốt hơn rất nhiều, tôi cũng muốn lên thăm một chút, vừa hay xem thử Giang tiểu thư trị liệu như thế nào."

Nói xong, cô ta thản nhiên đi theo phía sau họ.

Giang Noãn Noãn khẽ nhíu mày, thấy Tần Vũ Trì là chủ nhà không nói gì thì cũng chỉ đành coi cô ta như không tồn tại.

Dưới sự trị liệu của cô, sức khỏe của Tần lão gia tử đã bình phục rất nhiều, cũng đã chuyển từ phòng trước đó về lại phòng ngủ của mình.

Lúc họ đi lên, lão gia tử đang nằm nửa người tựa vào đầu giường, trông tinh thần cũng vô cùng tốt.

"Ông nội, bác sĩ Giang tới rồi ạ." Tần Vũ Trì dẫn Giang Noãn Noãn đi tới bên giường.

Nghe vậy, Tần lão gia tử nheo mắt, tỉ mỉ quan sát Giang Noãn Noãn một lượt, trên mặt lộ ra vài phần nụ cười biết ơn: "Bác sĩ Giang, lần này thực sự rất cảm ơn sự trị liệu của cô, nếu như không có cô thì cái mạng già này của tôi e là đã không còn rồi."

Mấy lần trị liệu trước đó, lão gia tử cũng coi như đã gặp Giang Noãn Noãn, chỉ là cơ thể khi ấy quá mức yếu ớt nên không nói được mấy câu, qua hai ngày dưỡng bệnh này mới xem như có chút sức lực.

Giang Noãn Noãn lịch sự mím môi mỉm cười: "Ngài không cần phải khách khí với tôi đâu ạ, tôi là bác sĩ, ngài là bệnh nhân, nhìn thấy sức khỏe của ngài bình phục tôi cũng rất có cảm giác thành tựu."

Nói xong, cô liền ngồi xuống một bên, lấy dụng cụ ra bắt đầu khử trùng.

Tần lão gia tử nhìn dáng vẻ chú tâm của cô, sự tán thưởng hiện rõ trên nét mặt.

Nhìn thấy ánh mắt của lão gia tử nhìn Giang Noãn Noãn, trong lòng Phó Vi Ninh lướt qua một niềm bất mãn, cười tươi đi tới bên cạnh lão gia tử, giả vờ như vô tình che đi tầm mắt của ông nhìn Giang Noãn Noãn, ngoan ngoãn chào hỏi: "Tần ông nội."

Tần lão gia tử lúc này mới chú ý tới sự tồn tại của cô ta, định thần lại gật gật đầu: "Vi Ninh cũng tới à."

Phó Vi Ninh thân thiết ngồi xuống bên cạnh lão gia tử: "Nghe nói ông đã tỉnh lại, cháu vốn dĩ nên qua đây sớm hơn, nhưng dạo gần đây công ty bận rộn quá không xuể, hôm nay vừa có thời gian rảnh là cháu lập tức vội vã qua đây ngay."

Nói xong, Phó Vi Ninh bất động thanh sắc lướt nhìn Giang Noãn Noãn ở bên cạnh một cái rồi lại nói: "Vốn dĩ Bạc Thâm cũng định qua đây, nhưng mấy ngày nay anh ấy cũng bận rộn đến mức choáng váng đầu óc nên nhờ cháu gửi lời hỏi thăm tới ông. Nhìn thấy sức khỏe của ông chuyển biến tốt, chúng cháu cũng yên tâm rồi."

Tần lão gia tử mặt đầy vẻ an ủi: "Cháu và Bạc Thâm đều là những đứa trẻ tốt, thời gian qua đa tạ các cháu đã bận tâm, công việc bận rộn như vậy mà vẫn nhớ tới việc giúp lão già này tìm bác sĩ khắp nơi trên thế giới."

Phó Vi Ninh nhíu mày hờn dỗi: "Ông khách khí với chúng cháu làm gì chứ, cháu và Bạc Thâm vốn dĩ coi ông như ông nội ruột mà."

Khi nói chuyện, dư quang của Phó Vi Ninh vẫn luôn đặt trên người Giang Noãn Noãn, trong mắt toàn là sự khoe khoang.

Nghe thấy cuộc trò chuyện của họ hoàn toàn coi Phó Vi Ninh và Lệ Bạc Thâm là người một nhà, lý trí của Giang Noãn Noãn mách bảo cô rằng mối quan hệ của họ không liên quan gì đến mình, thế nhưng trong lòng lại mơ hồ lướt qua một cảm giác kỳ lạ.

Khử trùng xong dụng cụ, Giang Noãn Noãn rủ mắt giấu đi cảm xúc nơi đáy mắt, thản nhiên đứng dậy đi tới bên cạnh hai người: "Phiền Phó tiểu thư nhường chỗ một chút, tôi bắt đầu trị liệu rồi."

Phó Vi Ninh đang trò chuyện với lão gia tử, trên mặt cười rất vui vẻ.

Gần như ngay thời điểm nghe thấy giọng nói của Giang Noãn Noãn, sự chú ý của lão gia tử đã bị cô thu hút sang.

Thấy vậy, Phó Vi Ninh chậm rãi thu lại nụ cười, nghiến răng lui ra đứng ở cách đó không xa.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập