Chương 175: Cũng là tâm trạng như thế này

Mấy ngày trôi qua, Tiểu Tinh Tinh ở nhà còn có Giang Noãn Noãn bên cạnh, nhưng đến trường mầm non thì lại trở thành một người cô độc một mình.

Mắt thấy hai anh trai cùng chơi đùa vui vẻ với những bạn nhỏ khác nhưng lại không buồn bắt chuyện với mình, Tiểu Tinh Tinh cuối cùng cũng lấy hết dũng khí, chạy tới trước mặt hai người.

Hai nhóc tỳ đối视 nhìn nhau một cái, cố tình sa sầm nét mặt hỏi cô bé: "Lại muốn làm gì nữa đây?"

Tiểu Tinh Tinh nắm chặt lấy chiếc váy nhỏ của mình, chiếc váy bị cô bé túm đến mức nhăn nhúm lại, đôi lông mày xinh xắn cũng nhíu chặt, khuôn mặt đầy vẻ nghiêm túc nhìn hai người, mở miệng phát ra âm tiết nửa ngày trời.

Triêu Triêu và Mộ Mộ nhìn thấy vừa xót xa lại vừa sốt ruột thay cho em gái.

Nếu không phải biết em gái vốn dĩ biết nói chuyện thì họ mới không trót lòng ép cô bé như thế này!

Chờ đợi nửa ngày, hai nhóc tỳ đều tưởng chừng như sắp bỏ cuộc thì đột nhiên nghe thấy một tiếng nói sữa nhỏ như tiếng muỗi kêu.

"Anh..."

Tiểu Tinh Tinh đỏ bừng cả mặt, cuối cùng cũng chỉ rặn ra được một từ, có chút nản lòng thẹn thùng cúi gầm đầu xuống.

Thế nhưng Triêu Triêu và Mộ Mộ lại tràn ngập vui mừng bất ngờ, trao cho em gái một cái ôm gấu thật chặt: "Em gái giỏi quá đi mất!"

Tiểu Tinh Tinh bị hai anh ôm đến ngơ người ra một lúc, nghe thấy lời khen ngợi bên tai mới bừng tỉnh lại, mím môi cười lộ ra hai chiếc má lúm đồng tiền.

Đã có lần đầu tiên, những lần sau Tiểu Tinh Tinh gọi hai người họ liền trở nên dễ dàng hơn rất nhiều.

Thấy cô bé hình như đã vượt qua được rào cản tâm lý trong lòng, Triêu Triêu lại nghiêm túc nói: "Mẹ của anh đối xử với em tốt như vậy, em cũng rất thích mẹ đúng không? Nhưng em chưa từng gọi mẹ bao giờ, mẹ nhất định sẽ còn đau lòng hơn cả anh và Mộ Mộ đấy."

Nghe vậy, trên mặt Tiểu Tinh Tinh có chút sốt ruột, nắm lấy áo của Triêu Triêu, trên miệng lại chỉ biết nói ra âm tiết đơn: "Anh, anh!"

Cố giục anh dạy cho mình cách làm sao để an ủi cô xinh đẹp.

Đáy mắt Triêu Triêu xẹt qua một chút tinh ranh, thong thả cất lời: "Em gọi bọn anh là anh thì bọn anh tha lỗi cho em rồi, nếu em có thể gọi mẹ anh một tiếng cô thì mẹ nhất định cũng sẽ rất vui đấy!"

Nghe thấy lời này, Tiểu Tinh Tinh vội vã gật đầu thật mạnh.

Cả một ngày trời, Tiểu Tinh Tinh đều ở trường mầm non âm thầm một mình tập luyện gọi "cô".

……

Giang Noãn Noãn mấy ngày nay bận rộn đến mức bù đầu bù cổ.

Dự án Lục Thanh Hồng giao cho cô giục rất gấp, độ khó lại lớn, hơn nữa tuy Lục Thanh Hồng đã dặn dò cô rất nhiều chi tiết nhưng khó tránh khỏi vẫn còn một số chỗ chưa kịp dặn dò tới.

Những thứ này đều cần Giang Noãn Noãn dẫn dắt mọi người tự mình mò mẫm lại từ đầu.

Các nghiên cứu viên trong viện nghiên cứu phần lớn đều là lần đầu tiên hợp tác với cô, giữa đôi bên chưa quen thuộc dẫn đến tiến độ không theo kịp.

Cũng may còn có Cố Vân Xuyên có thể giúp đỡ cùng nhau đẩy nhanh tiến độ.

Đến khi hoàn thành xong giai đoạn đầu tiên, Giang Noãn Noãn đã mệt mỏi rã rời.

Liếc nhìn thời gian, thím Trương chắc là đã đi đón các nhóc tỳ rồi.

Giang Noãn Noãn liền lái xe thẳng về nhà, nấu cho các nhóc tỳ một bữa cơm.

Không lâu sau, cửa biệt thự được ai đó đẩy ra, ngay sau đó là một chuỗi tiếng bước chân nhẹ nhàng cùng tiếng trò chuyện của Triêu Triêu và Mộ Mộ.

"Thiếu phu nhân?" Thím Trương đang định vào bếp nấu ăn thì thấy Giang Noãn Noãn đang bận rộn trong bếp, không khỏi ngẩn ngơ một lúc: "Hôm nay cô về sớm thế ạ?"

Giang Noãn Noãn mím môi cười với thím: "Hôm nay cháu tan làm sớm, bữa tối nấu cũng gần xong rồi, thím dắt các con đi rửa tay rồi chuẩn bị ăn cơm nhé."

Đang nói thì các nhóc tỳ đã chạy tót vào bếp, xoay quanh chân cô.

Cái miệng nhỏ của Mộ Mộ nói không ngừng nghỉ, chia sẻ với cô những chuyện thú vị ở trường mầm non hôm nay.

Nhìn thấy nụ cười trên gương mặt các nhóc tỳ, Giang Noãn Noãn chỉ thấy sự mệt mỏi trên toàn thân lập tức tan biến sạch sẽ.

"...Cô!" Giọng nói của Mộ Mộ vừa dứt thì một tiếng nói sữa trong trẻo vang lên.

Giang Noãn Noãn giật bắn mình, cúi đầu nhìn Tiểu Tinh Tinh bên chân mình với vẻ không tin nổi.

Nhóc tỳ ôm lấy đùi cô, ngẩng đầu giương đôi mắt tròn xoe nhìn cô chăm chú, chiếc miệng nhỏ vẫn giữ nguyên khẩu hình vừa rồi.

Chạm phải ánh mắt của cô, nhóc tỳ lại chậm rãi gọi thêm một tiếng: "Cô!"

Giang Noãn Noãn ngẩn ngơ một hồi lâu mới hồi phục lại tinh thần, ngồi xổm xuống ôm nhóc tỳ vào lòng, mím môi cười đáp lại một tiếng: "Cô ở đây nè! Tinh Tinh gọi nghe hay quá đi mất!"

Nói rồi, vành mắt cô vô thức cảm thấy cay cay.

Có lẽ là do chăm sóc Tiểu Tinh Tinh trong thời gian dài, cô đã sắp coi nhóc tỳ này như con gái ruột của mình để đối xử rồi.

Nghe thấy nhóc tỳ mở miệng gọi mình là cô, cô tưởng như quay trở lại thời điểm Triêu Triêu và Mộ Mộ mới tập nói năm xưa, khi nghe hai nhóc tỳ gọi mẹ, cô cũng là tâm trạng như thế này...

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập