Chương 174: Gọi một tiếng anh đi

Sáng sớm hôm sau, Giang Noãn Noãn cùng ba nhóc tỳ ăn sáng.

Tiểu Tinh Tinh ngoan ngoãn ngồi bên cạnh cô, được hai anh trai đút cho ăn đến mức hai bên má phồng giãy, đáng yêu vô cùng như một chú chuột hamster nhỏ.

Giang Noãn Noãn nhìn dáng vẻ ngoan ngoãn đáng yêu của nhóc tỳ, ngoài việc mềm lòng ra thì lại không kìm được mà xót xa.

Tối hôm qua, dáng vẻ của Tiểu Tinh Tinh có lẽ cũng rất muốn mở miệng nói chuyện...

Nghĩ đến đây, Giang Noãn Noãn chuyển biến ý nghĩ, ánh mắt dịu dàng nhìn cô bé bên cạnh: "Tiểu Tinh Tinh có muốn ăn bánh xếp hấp không con?"

Tiểu Tinh Tinh gật gật đầu.

Giang Noãn Noãn gắp một chiếc bánh xếp nhỏ nhắn xinh xắn, nhưng mãi vẫn không đưa vào đĩa của Tiểu Tinh Tinh, chỉ nói: "Nếu muốn ăn thì phải mở miệng nói cho cô biết nhé."

Nghe vậy, Tiểu Tinh Tinh chớp chớp mắt, khuôn mặt nhỏ hiện lên vẻ khó xử.

Giang Noãn Noãn khẽ nhíu mày, tỏ vẻ hơi thất vọng: "Nếu con không nói chuyện, có đôi lúc cô không hiểu được ý của con thì sẽ lo lắng không biết có phải mình chăm sóc con chưa tốt hay không. Cho nên, Tinh Tinh sau này có thể từng bước tập thói quen mở miệng nói chuyện được không? Có cô ở bên cạnh con rồi, bọn mình từ từ thôi nhé?"

Nghe thấy lời này, Triêu Triêu và Mộ Mộ đặt đũa xuống, hùa theo: "Bọn con cũng cùng tham gia nữa! Bọn con cũng muốn nghe em gái nói chuyện!"

Ba ánh mắt ngập tràn kỳ vọng rơi trên người mình, Tiểu Tinh Tinh lần lượt đối diện với ánh mắt từng người, sau đó nắm chặt nắm tay nhỏ, cố gắng phát ra một âm tiết đơn: "Ừm!"

Giọng nói sữa nũng nịu vang lên bên tai ba người, mắt của Giang Noãn Noãn và hai nhóc tỳ đều sáng lên, vui mừng khôn xiết.

Cô cũng chỉ là thử xem sao thôi, không ngờ nhóc tỳ lại thực sự mở miệng nói chuyện!

Giang Noãn Noãn tuy rất muốn nghe nhiều hơn, nhưng cũng biết không thể nóng vội trong một lúc, trìu mến xoa đầu nhóc tỳ rồi gắp chiếc bánh xếp vào đĩa cho cô bé.

Tiểu Tinh Tinh cũng cảm thấy vui vẻ vì bản thân đã mở miệng nói chuyện, cho đến tận khi Giang Noãn Noãn đưa các con tới trường mầm non, nụ cười trên mặt cô bé vẫn không hề nhạt đi.

"Hôm nay Tinh Tinh tâm trạng tốt quá nhỉ!" Cô giáo Lý đón ba nhóc tỳ, nhìn thấy nụ cười đáng yêu của Tiểu Tinh Tinh thì không kìm được mà khen ngợi một câu.

Tiểu Tinh Tinh mím môi cười gật đầu.

Mộ Mộ ở bên cạnh xen vào: "Vì bọn con sắp giúp em gái học nói chuyện rồi đấy ạ!"

Cô giáo Lý chỉ tưởng các nhóc tỳ đang đùa giỡn với nhau, cô dạy Tiểu Tinh Tinh lâu như vậy rồi mà chưa từng thấy Tiểu Tinh Tinh mở miệng nói chuyện bao giờ.

Thế nhưng, Triêu Triêu và Mộ Mộ lại vô cùng nghiêm túc, thậm chí lúc trong giờ học còn thì xầm thì xầm trao đổi, bàn bạc xem làm thế nào để em gái chịu mở miệng.

Giờ ra ra chơi, Tiểu Tinh Tinh theo thói quen tìm hai anh trai chơi cùng.

Triêu Triêu lại thay đổi thái độ trước đó, nhíu cái lông mày nhỏ nhìn cô bé: "Em tìm các anh có chuyện gì sao?"

Tiểu Tinh Tinh ngơ ngác nghiêng đầu một cái, quay sang nhìn Mộ Mộ.

Cô bé tìm các anh chơi cùng mà! Chẳng phải họ vẫn luôn chơi chung với nhau sao?

Mộ Mộ vậy mà cũng hiếm khi sa sầm nét mặt: "Có chuyện gì thì nói mau lên, anh với anh hai còn có việc đấy!"

Thấy hai anh đối xử với mình lạnh nhạt như vậy, Tiểu Tinh Tinh nhớ lại lúc họ mới tới, cô bé chạy theo sau mông họ nhưng hai người lại như không quen biết mình, rồi lại nghĩ đến thời gian qua ba người chơi với nhau vui vẻ như thế, không khỏi có chút hoảng hốt, nắm lấy cây bút và tờ giấy trên bàn Mộ Mộ muốn viết chữ.

Triêu Triêu liền nhanh tay thu bút lại: "Nói chuyện với bọn anh đi, nếu không bọn anh không biết em có ý gì đâu."

Tiểu Tinh Tinh tủi thân nắm chặt lấy mép bàn nhỏ.

"Lúc sáng chẳng phải đã hứa với mẹ rồi sao? Phải từng bước học nói chuyện mà!" Mộ Mộ mềm lòng nhìn em gái: "Nếu không nói chuyện thì gọi một tiếng anh cũng được, bọn anh toàn gọi em là em gái, vẫn chưa được nghe em gọi anh bao giờ đâu đấy!"

Tiểu Tinh Tinh há miệng, làm khẩu hình môi, nhưng làm thế nào cũng không gọi ra tiếng được, cuống lên đến mức sắp khóc trào ra.

Thấy vậy, Triêu Triêu và Mộ Mộ cũng không dám ép thêm nữa, đưa lại bút cho Tiểu Tinh Tinh.

Có điều, những ngày sau đó, dù là ở nhà hay ở trường mầm non, thái độ của hai nhóc tỳ đối với Tiểu Tinh Tinh đều lạnh nhạt đi không ít.

Mỗi lần Tiểu Tinh Tinh ghé lại gần họ, Mộ Mộ liền bày ra vẻ mặt giận dỗi phồng má: "Uổng công bọn anh đối tốt với em như thế, đến một tiếng anh cũng không chịu gọi! Bọn anh cũng không thèm bắt chuyện với em nữa!"

Tiểu Tinh Tinh đau lòng vô cùng.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập