Chương 122: Cuối cùng cũng thấy được điểm tốt của cô ấy

Giang Noãn Noãn hầu như ở cạnh Tiểu Tinh Tinh suốt cả một ngày.

Nhưng cô bé vẫn luôn không có chút phản ứng nào.

Thấy trời đã sẫm tối, dẫu không nỡ xa cô bé nhưng Giang Noãn Noãn cũng đành phải cất lời cáo từ ra về.

"Ngày mai cô lại đến thăm con nhé, phải ngoan ngoãn đấy biết chưa." Lúc sắp đi, Giang Noãn Noãn ôm chặt Tiểu Tinh Tinh một cái.

Hai nhóc tỳ cũng xếp hàng đi tới ôm em gái một cái.

Ba người vừa định bước đi thì vạt váy của Giang Noãn Noãn bỗng bị níu lại.

Giang Noãn Noãn chợt khựng lại, có chút không dám tin ngoảnh đầu nhìn ra sau, chỉ thấy Tiểu Tinh Tinh vẫn đang ngây dại nhìn về phía xa, ánh mắt vô định, nhưng đôi tay nhỏ bé lại bấu chặt lấy vạt váy cô.

Ngoài cửa, Lệ Bạc Thâm và Lục Cảnh Ngự nhìn nhau, đáy mắt đều ánh lên vẻ kinh ngạc.

Họ cứ nghĩ rằng Tiểu Tinh Tinh đã tự đóng sầm thế giới của mình lại, với thế giới bên ngoài đáng lẽ không nên có bất kỳ phản ứng nào mới phải.

Vậy mà không ngờ, con bé lại có thể cảm nhận được sự hiện diện của Giang Noãn Noãn, hơn nữa còn không muốn cô rời đi.

Nhìn bộ dáng của cô bé, Giang Noãn Noãn đau lòng đến mức suýt không thở nổi, đứng ngây ra tại chỗ mấy giây mới chầm chậm quay người lại bước tới trước mặt Tiểu Tinh Tinh, ngồi xổm xuống nhìn thẳng vào mắt cô bé: "Tinh Tinh, con biết cô đã đến đây đúng không?"

Thần sắc Tiểu Tinh Tinh vẫn ngây dại, chỉ có đôi bàn tay nhỏ xíu là vẫn nắm chặt vạt váy cô không buông.

Triêu Triêu và Mộ Mộ thấy thái độ của em gái thì không kìm được bèn cất lời nài nỉ mẹ: "Mẹ ơi, tụi con đưa em gái về cùng nhà với mình được không ạ?"

Đưa cô bé về cùng nhà...

Giang Noãn Noãn trong lòng khẽ lay động, chần chừ quay đầu nhìn hai người đàn ông đang đứng ở ngoài cửa.

Nếu Tiểu Tinh Tinh đồng ý, cô cực kỳ vui lòng đón đứa trẻ này về nhà chăm sóc.

Chỉ là, cô sợ cô bé này không thể rời xa bố mình.

Lệ Bạc Thâm và Lục Cảnh Ngự cũng nghe thấy lời của hai nhóc tỳ, Lục Cảnh Ngự nghiêm túc lên tiếng: "Tôi thấy hoàn toàn khả thi, Tinh Tinh có phản ứng với cô đã là một bước tiến lớn rồi, nếu thời gian hai người ở bên nhau nhiều hơn, khả năng con bé hồi phục cũng sẽ cao hơn."

Nói đoạn, anh quay đầu nhìn sang Lệ Bạc Thâm ở bên cạnh.

Lệ Bạc Thâm đăm đăm nhìn bàn tay nhỏ bé đang níu vạt váy Giang Noãn Noãn, lồng ngực như bị vật cùn nện mạnh một cú, nhói lên âm ỉ.

Hồi lâu sau, anh mới thu hồi tầm mắt, trầm giọng nói: "Để tôi đưa mọi người về, chờ chút, tôi bảo thím Trương thu dọn ít đồ dùng sinh hoạt hàng ngày của Tinh Tinh."

Thấy anh đồng ý, Giang Noãn Noãn và hai nhóc tỳ vừa bất ngờ vừa mừng rỡ.

Hai đứa nhỏ thậm chí còn quay phắt lại ôm chầm lấy em gái, gương mặt ngập tràn ý cười: "Tụi anh nhất định sẽ chăm sóc em thật tốt!"

Muộn hơn một chút, Lệ Bạc Thâm trực tiếp tiễn bốn người rời đi.

Tiểu Tinh Tinh ngoan ngoãn hệt như một con búp bê vải được Giang Noãn Noãn ôm gọn trong ngực, lúc lên xe rồi vẫn dán chặt người vào cạnh Giang Noãn Noãn, đôi bàn tay nhỏ vô thức túm lấy vạt váy cô.

Triêu Triêu hiểu chuyện ngồi ở ghế phụ lái.

Trên đường đi, Lệ Bạc Thâm tỉ mỉ căn dặn Giang Noãn Noãn từng chút một về những điểm cần lưu ý khi chăm sóc Tiểu Tinh Tinh.

Mặc dù có thím Trương ở nhà, nhưng hễ rảnh rỗi là tự tay anh chăm sóc con bé, cho nên anh nắm rất rõ từng thói quen nhỏ của Tiểu Tinh Tinh.

Từ việc nửa đêm con bé hay thức giấc, trước khi ngủ phải uống sữa, cho đến tính kén ăn... tất cả những chi tiết vụn vặt ấy đều được Lệ Bạc Thâm ghi nhớ hết vào lòng.

Đoạn, Lệ Bạc Thâm qua chiếc kính chiếu hậu nhìn người ở ghế sau, ánh mắt tối sầm, phức tạp: "Mấy ngày nay làm phiền cô vì Tinh Tinh rồi, cảm ơn cô đã bằng lòng giúp đỡ con bé."

Giang Noãn Noãn rủ mi mắt, điềm nhiên đáp lại: "Tôi đã nói rồi, trẻ con là vô tội, tôi sẽ chăm sóc con bé thật tốt."

Đưa họ về nhà xong, Lệ Bạc Thâm cũng không ở lại lâu, nhìn họ sắp xếp ổn thỏa phòng cho Tiểu Tinh Tinh, chào tạm biệt con bé xong xuôi rồi anh mới cáo từ ra về.

Nhìn đứa trẻ bỗng dưng xuất hiện thêm trong nhà, Giang Noãn Noãn muộn màng cảm thấy có chút kỳ lạ.

Không ngờ Lệ Bạc Thâm lại có thể yên tâm giao con gái cho cô như vậy, thậm chí còn thả người ở lại rồi quay lưng đi thẳng?

Tuy nhiên, nhìn thấy vẻ mặt ngây dại của Tiểu Tinh Tinh, những suy nghĩ ấy liền bị cô ném ra sau đầu.

...

Từ nhà Giang Noãn Noãn bước ra, sắc mặt Lệ Bạc Thâm trầm xuống, anh lấy điện thoại ra gọi cho Phó Vi Ninh một cuộc.

"Bạc Thâm, anh tìm em có việc gì à?" Giọng Phó Vi Ninh tràn ngập sự nũng nịu.

Hiếm hoi lắm cô ta mới nhận được cuộc gọi từ Lệ Bạc Thâm, bình thường toàn là cô ta chủ động liên lạc trước, lúc này cô ta còn tưởng rằng Bạc Thâm cuối cùng cũng nhìn thấy điểm tốt của mình rồi.

Lệ Bạc Thâm lạnh lùng cất lời: "Nửa tiếng nữa, gặp nhau ở Vạn Hồ."

Nói xong, anh trực tiếp cúp máy.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập