Chương 121: Rốt cuộc đã sai ở đâu
Giang Noãn Noãn nhìn theo hướng tay anh chỉ, chỉ thấy cô bé đang bó gối thu mình trong góc tường, ánh mắt trống rỗng, hệt như một con búp bê tinh xảo không có linh hồn.
Lại nhớ đến nụ cười ngọt ngào của nhóc tỳ mỗi lần nhìn thấy mình, Giang Noãn Noãn đau lòng đến mức có chút nghẹn thở.
Mới sáng ngày hôm nay, đứa trẻ này còn dùng đôi mắt sáng long lanh níu lấy vạt váy cô, vậy mà bây giờ lại trở thành nông nỗi này...
Giang Noãn Noãn nhẹ nhàng bước vào phòng, quỳ gối xuống trước mặt cô bé, dịu dàng cất tiếng gọi: "Tinh Tinh, cô đến rồi này."
Thế nhưng Tiểu Tinh Tinh lại chẳng có lấy một chút phản ứng.
Thấy bé gái như vậy, Giang Noãn Noãn nhất thời cảm thấy nghẹn ngào không thốt nên lời.
Lục Cảnh Ngự đứng phía sau cô hạ giọng nhắc nhở: "Cô Giang, Tinh Tinh hiện tại đã khép chặt trái tim mình, hoàn toàn cách ly bản thân với thế giới bên ngoài rồi. Cô phải giao tiếp với bé nhiều hơn thì mới có hy vọng kéo con bé ra khỏi thế giới riêng của mình, nhất định phải thật kiên nhẫn."
Nghe vậy, Giang Noãn Noãn cố gắng nén đau xót để bình tĩnh lại. Cô lặng lẽ gật đầu rồi bắt đầu trò chuyện với Tiểu Tinh Tinh.
"Tinh Tinh, cô đến thăm con này, cô còn dẫn theo các anh nhỏ nữa đấy. Con nhìn xem, các anh đang ở đây hết này!"
Hai đứa trẻ lập tức ghé lại gần. Mộ Mộ vẫn như mọi khi làm mặt xấu với Tiểu Tinh Tinh: "Anh đến thăm em này! Tí nữa không được nhè ra khóc đấy nhé!"
Triêu Triêu thì chau mày, nhìn chằm chằm vào mắt Tiểu Tinh Tinh: "Chỉ được thẫn thờ một lúc thôi đấy nhá, tí nữa tụi anh lại chơi với em, có được không?"
Như mọi khi, chỉ cần nghe thấy hai anh nói như vậy là Tiểu Tinh Tinh đã cười đến mức tít cả mắt lại rồi.
Thế nhưng lần này, nhóc tỳ lại như thể không nghe thấy gì, ngơ ngác ngồi yên tại chỗ, đến cả tư thế cũng không hề thay đổi.
Nụ cười trên mặt Mộ Mộ xẹp lép xuống, đôi môi xị ra đầy lo lắng: "Em nói chuyện với tụi anh đi chứ. Có phải tại tụi anh không đến trường nên em mới không vui đúng không? Anh nói cho em nghe nhé, anh với anh trai sắp quay lại trường rồi. Sau này tụi anh đi đâu cũng sẽ dắt em theo, em muốn chơi gì tụi anh cũng chiều em hết, có được không?"
Triêu Triêu xịu mặt nhỏ xuống đe dọa: "Nếu em còn không thèm ngó ngàng tới tụi anh nữa là tụi anh không dẫn em đi chơi cùng đâu đấy!"
Nói xong, Tiểu Tinh Tinh vẫn trơ ra không chút phản ứng.
Hai đứa trẻ hít hít mũi, lại đổi phương pháp khác, tiếp tục líu ríu nói đủ thứ chuyện trên đời với Tiểu Tinh Tinh. Chúng còn kể về những chuyện diễn ra ở công viên Universal Studio hôm nay, bảo chờ con bé khỏe lại sẽ dẫn em cùng đi.
Thế nhưng đến khi hai nhóc tỳ khô cả họng, Tiểu Tinh Tinh vẫn cứ ngồi trố mắt ra như thế, đến cả tròng mắt cũng không buồn nhúc nhích.
Thấy cảnh này, viền mắt hai đứa trẻ đỏ ngầu lên. Chúng quay đầu lại giật giật tay áo Giang Noãn Noãn: "Mẹ ơi, em gái nhỏ hình như không nghe thấy chúng con nói gì cả, phải làm sao bây giờ ạ..."
Giọng nói của hai đứa trẻ thậm chí đã nghẹn ngào chực khóc.
Viền mắt Giang Noãn Noãn cũng hơi ửng đỏ, nhưng cô vẫn cố tỏ ra bình tĩnh, dịu dàng xoa đầu hai con trấn an: "Em gái nhỏ rồi sẽ ổn thôi, các con nghỉ ngơi một chút đi, để mẹ nói chuyện với em một lúc."
Hai nhóc tỳ mím chặt môi, không muốn khóc nấc lên trước mặt em gái nên lặng lẽ lùi lại phía sau lưng mẹ.
Giang Noãn Noãn cẩn thận vươn tay bế Tiểu Tinh Tinh đặt lên đùi mình. Mặc kệ cô bé có nghe thấy hay không, trong đầu nghĩ ra chuyện gì là cô liền thủ thỉ chuyện đó.
Tiểu Tinh Tinh cũng giống như một con búp bê vải, mặc cho cô bế bồng sắp xếp.
Nhìn thấy dáng vẻ của hai người bọn họ, Lệ Bạc Thâm trong lòng khẽ lay động.
Anh ngày càng khẳng định Giang Noãn Noãn hoàn toàn không hề biết Tiểu Tinh Tinh chính là con gái ruột của cô.
Nếu không thì người năm xưa nhẫn tâm bỏ rơi đứa trẻ làm sao bây giờ lại có thể đối xử tốt với con bé đến nhường này.
Nhưng nếu sự thật đúng là như vậy, thì rốt cuộc đã xảy ra sai sót ở mắt xích nào?
Bình luận