Chương 14: Lúc này, trong đầu chỉ có duy nhất một suy nghĩ

Trong phòng.

Lạc Kiều Nhất thấy thím Trương đã đi, vội vàng muốn xuống giường, còn chưa kịp nhúc nhích, đã bị Cố Tri Thâm đè phắt xuống giường.

Cô theo phản xạ dùng tay chống lên ngực người đàn ông, giữ khoảng cách giữa hai người, kháng cự nói: "Người ta đi rồi anh làm gì thế?"

Cố Tri Thâm rũ mắt nhìn cô sâu thẳm, giọng khàn khàn: "Lúc nãy em túm anh cái đó chẳng phải là muốn cái này sao?"

Lạc Kiều Nhất: "???"

Lạc Kiều Nhất cạn lời, "Em vừa rồi là nhắc nhở anh đừng để thím Trương sang đây! Não anh chứa toàn chuyện đen tối à? Cái gì cũng có thể nghĩ đi đâu thế!"

Cố Tri Thâm nén nhẫn dục vọng, ép tay cô đi xuống, đặt lên một chỗ nào đó.

Lạc Kiều Nhất cảm thấy tay mình sắp không cần nữa rồi, liều mạng muốn rút tay về, mặt đỏ bừng: "Anh làm gì thế?!"

Cố Tri Thâm nghiến từng chữ, "Nhắc nhở anh, cần phải túm chỗ này à?"

Cú túm vừa rồi, anh còn hoài nghi cô muốn tuyệt tử tuyệt tôn anh cơ.

Lạc Kiều Nhất lúc này mới ý thức được vừa rồi mình túm vào chỗ nào, mặt bỗng chốc đỏ lựng lên, cố cãi: "Vậy anh tránh ra, em đi rửa tay!"

Ánh mắt Cố Tri Thâm trầm xuống, "Đồ của mình dùng mà còn ghét bỏ à?"

Lạc Kiều Nhất nghiêm túc nói: "Anh nên biết, thứ bị ghét bỏ, chưa chắc đã là đồ..."

Mà là người ư?

Cô ghét anh đến thế cơ à?

Nghĩ đến đây, tâm trạng tốt ban nãy bay biến sạch sẽ.

Cố Tri Thâm nhìn cô chằm chằm vài giây, sương mù trong đáy mắt từ từ tan đi. Anh lật người xuống giường, "Em ngủ giường đi."

Nói xong, anh bước thẳng ra ngoài.

Lạc Kiều Nhất chẳng thèm quan tâm anh đi đâu, anh bảo cô ngủ giường thì cô cứ an tâm nằm đấy.

Có lẽ vì đột nhiên đổi chỗ, nhất thời cô không ngủ nổi, nằm trên người trằn trọc lăn lộn, cơ thể cũng ngày càng nóng lên.

Rõ ràng là tháng ba, sao lại oi bức thế này?

Lạc Kiều Nhất có hơi bực bội cởi hai cúc váy ngủ ra, vẫn thấy nóng, hơn nữa, chẳng biết cô mắc bệnh gì, cứ luôn nhớ đến đôi tay cầm thìa của Cố Tri Thâm lúc ăn yến sào ban nãy.

Vừa trắng vừa thon, nhìn là biết rất có lực.

Nghĩ cái quái gì thế này?

Cô hơi giận bản thân không nên thân, trực tiếp đá văng chăn ra.

Đến khi cô sắp mất đi ý thức, có người đẩy cửa bước vào.

Cố Tri Thâm nhìn người trên giường, hơi nhướng mày.

Trong phòng ngủ tối mờ, ánh trăng vằng vặc bị rèm cửa dày nặng che kín mít, chút ánh đèn ngủ hiếm hoi chiếu lên vòng eo yểu điệu của cô.

Đó là nơi anh thích ôm nhất mỗi khi làm chuyện đó, chỉ hai bàn tay là có thể ôm trọn.

Đáy mắt Cố Tri Thâm xẹt qua một tia ranh mãnh, bảo cô ngủ giường chứ anh có nói mình sẽ ngủ sô pha đâu.

Đường hoàng nằm xuống phía bên kia, vừa định nhắm mắt lại, một đôi ngón tay thon dài trắng trẻo mềm mại và ấm áp đã sờ lên ngực anh.

Lại luồn qua khe hở của hàng cúc áo, trượt xuống dưới.

Cô vô pháp vô thiên trong bóng tối, đôi chân thon thẳng móc lên người anh, chỗ mềm mại vô tình cọ vào người anh, hơi thở người đàn ông dần trở nên nặng nề, giọng nói vẫn lạnh lùng như trước: "Lúc nãy không muốn, giờ lại giở trò lạt mềm buộc chặt gì đây?"

Lạc Kiều Nhất bị cái nóng hừng hực của cơ thể hành hạ thảm hại, hoàn toàn không màng đến việc để ý lời chế nhạo của người đàn ông, thậm chí còn rên rỉ một tiếng.

Còn nhịn nữa, anh đúng là không phải đàn ông rồi.

Cố Tri Thâm trở tay đè người xuống giường.

Những lời còn chưa kịp thốt ra của Lạc Kiều Nhất đã chìm nghỉm trong nụ hôn đầy ái muội, chiếc lưỡi hơi lạnh cường bạo cạy mở hàm răng cô, tham lam cướp đoạt từng hơi thở thuộc về cô.

Trong đầu cô lúc này chỉ có duy nhất một suy nghĩ.

Giao dịch tận cửa mà còn thu phí cơ mà!

Cố Tri Thâm mới là kiểu không ngủ phí phạm!

Nghĩ thế, Lạc Kiều Nhất liền trút bỏ được gánh nặng tâm lý.

Kết quả đến phút chót, chiếc điện thoại Cố Tri Thâm để bên cạnh lại reo lên vô cùng bất hợp lí.

Cả hai ban đầu đều định không thèm đếm xỉa, nhưng đầu dây bên kia rõ ràng không định bỏ cuộc, cứ gọi hết cuộc này đến cuộc khác.

Cố Tri Thâm với tay tìm điện thoại, ấn nghe.

Đầu dây bên kia mơ hồ truyền đến tiếng khóc nức nở của phụ nữ.

Cố Tri Thâm hầu như không do dự dù chỉ một giây, rút người khỏi người Lạc Kiều Nhất, vội vã thốt lên một câu: "Em chờ anh một chút, anh sang ngay đây."

Cúp điện thoại, anh không mảy may do dự mặc quần áo vào rồi sập cửa bỏ đi, từ đầu đến cuối, không thèm nhìn Lạc Kiều Nhất lấy một cái.

Lạc Kiều Nhất một mình trong bóng tối trừng trừng nhìn trần nhà, thân thể nóng ran, lồng ngực lại lạnh ngắt.

Giữa cái lạnh và cái nóng, hành hạ cô đến cay xè khóe mắt, cúi đầu nhìn cơ thể gần như khỏa thân.

Cô từng nghe người ta nói, tên đã lắp vào cung thì phải bắn ra.

Chẳng có người đàn ông nào dừng lại được ở phút chót cả.

Cố Tri Thâm đối với Bùi Kiều Kiều, phải là thứ tình cảm sâu đậm thế nào, mới có thể phanh gấp được vào lúc thế này.

Lạc Kiều Nhất bất động nằm một lúc, chỉ lấy lại được lý trí, còn cơ thể vẫn nóng hừng hực.

Lần này không giống đêm tân hôn nọ, tiết tung sạch sẽ, không dấu vết.

Cô dẫu có ngốc nghếch đến đâu, cũng nhận ra bát yến sào thím Trương mang lên lúc nãy có vấn đề.

Còn cả đêm tân hôn lần trước...

Cũng là cô ta chứ gì?

Không biết là thất vọng hay cõi lòng nguội lạnh.

Cô gượng chút tinh thần lê bước chân xiêu vẹo vào phòng tắm, xả đầy nước lạnh vào bồn tắm, lại vơ vét toàn bộ đồ uống và rượu ướp lạnh trong tủ lạnh nhỏ ở phòng ngủ ném hết vào bồn tắm, cắn răng bước vào.

============================================================

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập